Sau khi về đến nhà, Lệ Thần thấy Viên Mục Dã thảm hại quay về, lại nhìn bàn tay trái bị thương của cậu thì thở dài, nói: “Thế nào? Tôi nói đúng rồi hả? Anh phải nhớ kỹ sau này tuyệt đối không nên chạy xuống dưới lòng đất nữa, thế giới dưới lòng đất nguy hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng của các anh! Về phần dây thần kinh trên tay anh... Nếu như anh tin tôi, tôi có cách giúp anh nối lại.”
Viên Mục Dã cười bảo: “Cậu giúp tôi nối lại? Trước đây cậu có học y à?”
Lệ Thần cười bí ẩn: “Không, nhưng trên phương diện nối dây thần kinh này, tôi lành nghề lắm đấy...”
Lúc này Viên Mục Dã mới nhớ ra chuyện đó, vì ở chung với nhau lâu ngày mà cậu dần quên mất thân phận thực sự của Lệ Thần. Nghe hắn nói như vậy cậu mới nhớ ra, tên này có thể điều khiển cái cơ thể hiện tại một cách tự nhiên như vậy, có phải là vì hắn đã liên kết một phần cơ thể mình với hệ thần kinh của cơ thể người không?
Lệ Thần thấy Viên Mục Dã kinh ngạc thì cười bảo: “Sao thế? Không tin tôi à?”
Viên Mục Dã bật cười: “Chuyện này cũng không có gì là không tin được, nếu như tôi thực sự không tin cậu thì sao lại để cậu sống trong nhà tôi chứ? Chỉ là tôi không thể tưởng tượng được cậu sẽ giúp tôi sửa chữa dây thần kinh tay bị tổn thương như thế nào? Có phải phẫu thuật không? Nhưng không nhìn thấy máu thì tốt hơn...”
Lệ Thần cầm bàn tay trái của Viên Mục Dã lên nhìn kỹ: “Miệng vết thương khép lại khá tốt, nhưng dây thần kinh bên trong vẫn chưa nối được... Nào, anh ngồi xuống ghế sofa đi, tôi thử chữa cho anh xem sao.”
Nói xong, hắn kéo Viên Mục Dã đến ngồi xuống ghế sofa, rồi đi lấy một cái xúc xích hun khói đuổi Kim Bảo ra ngoài sân, sau đó khóa chặt cửa phòng lại, có vẻ là không muốn bất kỳ ai ngoài hai người họ nhìn thấy quá trình chữa trị.
Viên Mục Dã thấy thế thì lo lắng nói: “Nghiêm túc thế cơ à? Ngay cả Kim Bảo cũng không được nhìn?”
Lệ Thần cười, nói: “Tôi sợ sẽ dọa nó...”
“Vậy cậu không sợ dọa chết tôi à?” Viên Mục Dã hỏi ngược lại.
Lệ Thần hừ nhẹ: “Nói cứ như anh chưa từng nhìn thấy bao giờ ấy... Mở bàn tay ra, có lẽ sẽ đau một chút, nhịn một lúc là qua thôi! Nhưng nhất định phải kiên trì đến cùng.”
Viên Mục Dã nghe xong cũng không quá để ý, cậu làm theo lời Lệ Thần nói, mở lòng bàn tay trái ra và ngửa người dựa vào ghế sofa. Nhưng khi cậu nhìn thấy Lệ Thần cũng dùng tư thế tương tự ngồi ở bên cạnh, thì tâm trạng của cậu hơi bồn chồn...
Quả nhiên không bao lâu sau, có một thứ đen sì bò ra khỏi miệng Lệ Thần, cùng lúc đó, dường như Lệ Thần đang rơi vào trạng thái ngủ say, yên tĩnh nằm trên ghế sofa.
Thứ đen sì kia sau khi rời khỏi cơ thể Lệ Thần thì từ từ bò lên bàn tay trái Viên Mục Dã, bao trùm lên vết thương... Nếu không phải có sự tin tưởng với Lệ Thần, Viên Mục Dã thật sự không muốn bị nó chạm vào.
Trước đó Lệ Thần đã nói là sẽ hơi đau, bảo cậu chịu đựng một chút. Lúc đầu Viên Mục Dã cũng không để tâm đến chuyện này, nhưng khi thứ đen sì kia bò hẳn lên tay cậu thì cậu lập tức cảm thấy lòng bàn tay đau đến quặn người lại... Nếu không phải sức chịu đựng của Viên Mục Dã tốt, thì sợ rằng lúc này đã hất tung cái thứ đen sì kia đi nơi nào rồi.
Không lâu sau, Viên Mục Dã cảm thấy trán mình bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, bởi vì kiểu đau đớn này nếu chịu đựng trong thời gian ngắn còn có thể, nhưng thời gian dài thì dù là ai cũng không chịu nổi.
Cảm giác này giống như có rất nhiều cây kim cực nhỏ cùng châm vào lòng bàn tay mình, không chỉ gây ra đau đớn mà còn khiến tâm trạng cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi cực độ, dễ dàng khiến lòng người sinh ra cảm giác bực bội muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này... Nếu dùng biện pháp này để tra tấn bức cung, có lẽ chẳng ai có thể chịu đựng quá mười phút.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, toàn thân Viên Mục Dã đã ướt sũng mồ hôi, nhưng đám đen sì trên tay cậu vẫn còn đang vất vả cần cù cày cấy, thế nên Viên Mục Dã cũng không thể không biết xấu hổ mà nói mình sắp không chịu đựng được nữa rồi, bởi vậy cậu chỉ có thể dùng tay kia nắm chặt lấy ghế sofa bên dưới.
May mà đúng lúc Viên Mục Dã sắp không chịu đựng được nữa, thì cơn đau trên lòng bàn tay đột nhiên dừng lại, mà thứ đen sì kia cũng từ từ bò về miệng Lệ Thần...
Sau đó Lệ Thần nhanh chóng tỉnh lại, hắn mệt mỏi nhìn Viên Mục Dã và nói: “Sợ anh không chịu đựng được nữa nên hôm nay chỉ điều trị một nửa thôi, qua mấy ngày nữa tôi sẽ điều trị nốt...”
Viên Mục Dã lau mồ hôi trên trán, cậu nói với vẻ bất đắc dĩ: “Cậu gọi mức độ đau đớn này là đau một chút sao?”
Không ngờ Lệ Thần lại tỏ vẻ vô tội và nói: “Mức độ này đối với tôi đúng là chỉ hơi đau thôi mà? A, thật xin lỗi, tôi quên mất cảm giác đau đớn đối với con người các anh được chia thành nhiều cấp bậc, còn đối với tôi chỉ có hai mức là đau và không đau mà thôi.”
Viên Mục Dã cạn lời, cậu nghĩ đến việc mới điều trị được một nửa thì cười khổ, nói: “Sớm biết đau thế này thì thà chữa luôn một lần cho xong đi, đỡ phải chịu tội hai lần...”
Không ngờ Lệ Thần lại lắc đầu: “Tôi cảm nhận được cơ thể của anh đã đau đớn đến mức cực hạn rồi, nếu như ép buộc tiếp tục chữa trị thì anh sẽ ngất đi mất.”
Viên Mục Dã thở dài: “Ngất đi không phải càng tốt sao, như vậy sẽ không thấy đau.”
Lệ Thần thành thật nói: “Không được đâu, muốn chữa khỏi hoàn toàn dây thần kinh trên tay anh thì anh nhất định phải tỉnh táo trong thời gian điều trị, nếu không tôi cũng không thể nào xác định được dây thần kinh của anh đã được nối liền hay chưa.”
Viên Mục Dã bất giác cúi đầu nhìn xuống bàn tay số khổ của mình, mặc dù bề ngoài vẫn không có gì thay đổi, nhưng cậu có thể cảm nhận rõ ràng các cơ tay đang co giật và nảy lên...
“Thử cử động xem, xem có tiến triển gì không?” Lệ Thần cười bảo.
Viên Mục Dã thử cử động ngón trỏ và ngón giữa, sau đó cậu hào hứng nói: “Đúng là tốt hơn trước nhiều, ít nhất không bị cứng nhắc nữa!”
Lệ Thần gật đầu: “Tất nhiên rồi, tôi tốn nhiều công sức như vậy đương nhiên phải tốt hơn trước rồi!”
Viên Mục Dã đột nhiên nhớ đến một chuyện, cậu vội vàng hỏi: “Vừa nãy cậu không chạm vào máu của tôi chứ?”
Lệ Thần bảo cậu yên tâm, nói khi nãy mình không hề chạm vào mạch máu trong tay cậu. Tuy trong quá trình chữa dây thần kinh có hơi đau, nhưng không cần phải rạch da mới làm được...
Sáng hôm sau, Viên Mục Dã kể lại chuyện Lệ Thần chữa dây thần kinh cho mình với Đoàn Phong, kết quả anh ta lại sợ hãi nói: “Gan cậu cũng to quá nhỉ? Chẳng lẽ cậu không biết hắn là vật gì? Nhỡ đâu hắn đang nhòm ngó cơ thể cậu thì sao?”
Viên Mục Dã cười bảo: “Đâu đến mức như thế? Cơ thể hiện giờ của cậu ta rất tốt, vì sao còn phải nhắm đến cơ thể của tôi chứ? Hơn nữa anh không nghĩ mà xem, bây giờ cậu ta đang ở nhà tôi, nếu thực sự giống như anh nói thì không phải cậu ta đã ra tay với tôi từ lâu rồi ư?”