Trong lúc đám Hồ Đông Thăng đang thương lượng xem phải đào đâu ra một kẻ hiểu về thuốc nổ, thì Đoàn Phong đã nghĩ ra một kế. Đó chính là anh ta sẽ giả mạo thành kẻ mà đối phương cần, rồi cùng bọn chúng lên núi xem đám lưu manh này định làm gì.
Cứ như vậy hai nhóm mang theo hai tâm tư khác nhau nhưng trước mặt vẫn diễn y như thật, thắng bại mấu chốt nằm ở chỗ ai tính kỹ hơn ai mà thôi....
Thật ra theo ý của Tiêu Vũ Vi thì hiện giờ bọn chúng đã bị chia tách, đơn giản nhất là xử lý bốn kẻ này trước, sau đó đi dọn đẹp đám tôm tép còn lại.
Nếu như chỉ đơn thuần xem xét đến phương diện báo thù thì làm như vậy là lựa chọn tốt nhất, nhưng Viên Mục Dã vẫn muốn chừa đường lui cho Tiêu Vũ Vi cho nên cậu phản đối, đồng thời đưa ra một kế hoạch khác khả thi hơn...
Buổi trưa, Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi dùng các nguyên liệu có sẵn trong bếp để chuẩn bị cơm trưa, mặc dù bọn Hồ Đông Thăng nói chúng có mang theo đồ ăn, nhưng vì muốn thăm dò tình hình cụ thể của những người có mặt ở nhà trọ nên bọn chúng vẫn đến nhà ăn dùng cơm.
Lúc này trong nhà ăn, người của số 54 chia thành hai tốp ngồi ở hai bàn khác nhau, đợi bốn người bọn chúng ra trận! Đầu tiên là Đoàn Phong, Đại Quân và Trương Khai một bàn, bọn họ vừa uống bia vừa trò chuyện, giống như ba người bạn cùng đi chơi. Còn Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam thì đóng vai một đôi tình nhân, anh anh em em không coi ai ra gì, nói những lời đường mật đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi vẫn đóng vai ông chủ và bà chủ quán trọ, hai người bận rộn đi qua đi lại, ngẫu nhiên trở thành một đôi vợ chồng phối hợp vô cùng ăn ý, quản lý công việc trong nhà gọn gàng ngăn nắp.
Đương nhiên, vai diễn chính vẫn nằm ở trên bàn Đoàn Phong, bọn họ nói đến chuyện sau khi kết thúc chuyến đi này sẽ về nhà tìm việc...
Đoàn Phong nhấp một ngụm bia, sau đó ủ rũ nói: “Anh nói xem, mười mấy tuổi tôi đã theo chú ra ngoài làm công việc nổ mìn, bây giờ làm gần mười năm rồi, đột nhiên phải đổi việc cảm thấy có chút không quen, hơn nữa tôi cũng không biết mình có thể làm được việc gì khác...”
Đại Quân nhét một gắp rau trộn vào miệng, tỏ vẻ khó hiểu: “Ơ kìa, gần đây cậu vẫn nói chỗ đó làm được mà, sao tự dưng lại không làm nữa?”
Đoàn Phong khoát tay: “Thôi đừng nhắc đến nữa, lão chủ mỏ đấy đúng là không phải con người. Năm ngoái chú tôi xảy ra chuyện nên bị hỏng một chân, kết quả bên phía mỏ chỉ bồi thường có mấy chục nghìn tệ, còn nói là do chú ấy làm việc không cẩn thận, công ty chịu bỏ ra mấy chục nghìn đã là nhân đạo rồi.”
Trương Khai ngạc nhiên nói: “Vậy sau đó thì sao? Chú của anh chữa khỏi chân chưa?”
Đoàn Phong lắc đầu: “Điều trị cái cứt, nổ nát mất nửa chân rồi đi đâu mà điều trị được? Cho nên tôi cũng chán cái nghề này, cậu nói xem tiền không được bao nhiêu, nguy hiểm lại lớn, tôi còn mong chờ gì nữa? Chi bằng sớm đổi nghề.”
Sau đó ba người bọn họ lần lượt nói ra những chuyện phiền muộn trong lòng, nhưng cuối cùng đều vì một nguyên nhân chính là không có tiền... Những câu này đương nhiên là cố ý để bọn Hồ Đông Thăng nghe, vì muốn chúng đang “cầu người như khát” mời cả đội số 54 đi là vừa đẹp.
Quả nhiên, đám Hồ Đông Thăng lập tức nhìn nhau nhưng không lộ ra biểu cảm gì, ăn cơm xong chúng vội vàng về phòng, có điều dù là như vậy Viên Mục Dã cũng biết đối phương đã để ý rồi.
Sau khi bọn chúng quay về phòng, Lâm Văn Minh hưng phấn nói: “Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, đúng lúc chúng ta đang thiếu người biết về thuốc nổ thì lại gặp ba thằng ngốc kia!”
Trần Huy lại không lạc quan như thế: “Không dễ trùng hợp như thế đâu, bọn chúng ở cùng một nhà trọ với lão Tứ, cái chết của lão Tứ sẽ không liên quan đến ba tên đó chứ?”
Hồ Đông Thăng khoát tay: “Đừng vội, cứ quan sát kỹ đã...”
Không lâu sau, đám Hồ Đông Thăng tìm đến Viên Mục Dã hỏi thăm về thời gian đám người Đoàn Phong vào ở.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Bọn họ đến khá sớm, từ hai ngày trước. Thật ra sau khi xảy ra chuyện chúng tôi cũng muốn để tất cả khách rời đi, dù sao nơi này đã từng xảy ra án mạng... Nhưng ba người này cứ nhất quyết muốn ở lại, cho dù trả lại hết tiền phòng cũng không chịu đi. Không còn cách nào, tôi đành để bọn họ ở lại và đôi tình nhân kia cũng ở lại luôn.”
Lúc này Hồ Đông Thăng đột nhiên kéo Viên Mục Dã sang một bên, sau đó nhét một xấp tiền mặt vào tay cậu và bảo: “Giúp tôi chút chuyện nhỏ, chúng tôi muốn đi xem mấy thi thể kia!”
Viên Mục Dã biến sắc, nói: “Người chết có gì đáng xem chứ? Hơn nữa tôi đã bọc kỹ rồi, chờ cảnh sát đến đưa đi thôi!”
Hồ Đông Thăng lại lấy ra một xấp tiền mặt nữa, kín đáo đưa cho Viên Mục Dã: “Tôi chỉ muốn xem người đàn ông đeo kính trong số đó thôi, người có vẻ ngoài nhã nhặn ấy.”
Viên Mục Dã ngạc nhiên hỏi: “Anh biết anh ta?”
Hồ Đông Thăng lắc đầu: “Tôi chỉ muốn xác nhận xem hắn có phải là một người bạn mà tôi quen không... Giúp đỡ chút đi, chúng tôi chỉ nhìn một chút thôi.”
Vì hai xấp tiền, Viên Mục Dã đành phải cố ra vẻ dẫn đám Hồ Đông Thăng đến kho lạnh, đồng thời chuẩn xác tìm đến thi thể của lão Tứ, khi cậu bỏ áo mưa phủ lên người hắn ra, sắc mặt đám Hồ Đông Thăng đều vô cùng khó coi...
“Người này khi còn sống đăng ký tên là Tống Văn Giang, có điều sau khi chúng tôi báo cảnh sát đã từng cùng cảnh sát xác minh, chứng minh thư của anh ta là giả, anh xem kỹ xem có phải bạn anh không?” Viên Mục Dã nói.
Hồ Đông Thăn cười gượng: “Là tôi nghĩ nhiều rồi... Anh ta không phải là bạn tôi.”
Viên Mục Dã nghe xong thì vội vàng dùng áo mưa đắp kín lại, cậu nói: “Không phải thì tốt, nhanh đi ra ngoài đi, tôi nói với các anh chứ, tôi sống đến ngần này tuổi rồi nhưng chưa bao giờ từng thấy nhiều người chết như vậy! Quá đen đủi!”
Sau khi đám Hồ Đông Thăng quay về phòng, chúng tiếp tục bàn bạc xem tiếp theo nên làm gì. Bây giờ lão Tứ đã chết, bọn chúng muốn được việc thì nhất định phải tìm một kẻ trong nghề hiểu rõ về thuốc nổ mới được.
Ý của Lâm Văn Minh là muốn đi lôi kéo ba người Đoàn Phong nhập bọn, theo hắn thấy, loại người như thế chỉ cần dùng tiền đúng chỗ thì không có gì không được. Nhưng Trần Huy lại cảm giác ba người lạ này không quá đáng tin cậy...
Cuối cùng Hồ Đông Thăng vỗ bàn, nói: “Không sao, chúng ta chỉ cần cái tên to con kia cho nổ tung miệng cống, khi nào xong việc cứ xử lý ba tên đó là được, rừng rậm hoang vu thế này thiếu gì chỗ chôn.”
Cùng lúc này, nhóm Đoàn Phong ở sát vách đã nghe thấy kế hoạch của đối phương. Đám Hồ Đông Thăng đã sẵn sàng, tiếp theo bọn họ sẽ chia ra ba ngả, Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam xuống núi tìm cứu viện, còn Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi thì vẫn giả làm chủ nhà trọ, thực ra là đang lén lút tìm hiểu bí mật của đám người kia...