Đoàn Phong sốt ruột hỏi: “Vậy còn cậu? Rốt cuộc hiện giờ cậu đang ở đâu?”
Viên Mục Dã nói: “Anh đừng lo cho tôi, tôi đã có cách đối phó với thứ này. Giờ anh hãy đi thẳng về phía trước, thấy cửa mở là đi vào. Khi nào anh lấy được trang phục cách nhiệt trên người Liêu Hà Dung, tôi sẽ đến tụ họp với anh!”
Mặc dù trong lòng Đoàn Phong cảm thấy chắc chắn Viên Mục Dã giấu mình chuyện gì đó, nhưng anh ta cũng không còn cách nào khác, bởi vì anh ta biết Viên Mục Dã sẽ không dễ dàng thay đổi chuyện đã quyết định, do đó anh ta chỉ đành đi cướp bộ đồ cách nhiệt kia trước rồi nói sau.
Lúc này giọng Viên Mục Dã lại vang lên lần nữa: “Đội trưởng Đoàn, anh hãy nghe cho kỹ, một lúc nữa đi qua cánh cửa điện tử, anh sẽ tìm thấy một bảng điều khiển có thể trượt ra trên vách tường bên tay phải, bên trong có một vòng tay màu đen. Anh đeo nó lên tay, nó có thể mở gần như tất cả cửa điện tử, sau đó tiếp tục đi theo những cánh cửa mở mà tôi chỉ dẫn!”
Đoàn Phong thở dài, nói: “Được, vậy cậu nhất định phải cẩn thận một chút!”
“Biết rồi, yên tâm đi!” Viên Mục Dã ra vẻ nhẹ nhàng.
Đoàn Phong nào biết đâu rằng, lúc này xung quanh Viên Mục Dã đã có thứ gì đó đang chui ra từ lỗ thông gió trên đầu. Chỉ sợ đến khi anh ta cướp được quần áo cách nhiệt, Viên Mục Dã đã bị quái vật bạch tuộc hòa tan thành nước rồi.
“Cậu tội gì phải thế? Trên thực tế, ngay từ khi lấy được vòng tay, cậu đã có thể tự rời khỏi trước…” Giọng nói của Liêu Hà Dung chợt truyền ra từ vòng tay, dọa cho Viên Mục Dã giật nảy.
Cậu trấn định tinh thần, nhếch mép nói: “Đây chẳng phải là tinh thần hy sinh mà anh tôn sùng ư? Chẳng qua tôi hy sinh bản thân cho đồng đội, còn anh lại bắt đồng đội hy sinh cho mình!”
“Có gì khác nhau đâu? Lựa chọn hy sinh bản thân hay là hy sinh người khác, chủ yếu phụ thuộc vào việc ai tạo ra nhiều giá trị hơn mà thôi. Các cậu hy sinh cho tôi cũng là hy sinh cho tương lai của loài người. Cậu có biết giá trị của 0924 lớn đến mức nào không? Nó có thể nhẹ nhàng thay đổi tương lai của loài người. Đến lúc đó, loài người sẽ không còn bị bệnh tật hành hạ và tuổi thọ trung bình có thể tăng lên ít nhất 30 năm! Cho nên sự hy sinh nhỏ bé của các cậu là vì lợi ích của toàn thể loài người. Cậu nói xem giá trị đó có to lớn không?” Liêu Hà Dung nói như điên cuồng.
Viên Mục Dã chẳng thèm lý luận gì với kẻ điên này nữa. Giờ cậu chỉ hy vọng Đoàn Phong có thể mau chóng tìm được Liêu Hà Dung, sau đó đấm cho anh ta một trận đã đời để anh ta tỉnh dậy khỏi giấc mộng hão huyền của mình.
Đáng tiếc Viên Mục Dã không biết Đoàn Phong có thể tìm được Liêu Hà Dung hay không, nhưng quái vật bạch tuộc tìm được mình lại là chuyện ván đã đóng thuyền. Một cái xúc tu mềm màu hồng nhạt to bằng cái đùi đột nhiên đánh bật lưới sắt trên lỗ thông gió, sau đó từ từ vươn từ trong ra…
Cái xúc tu to đùng màu hồng nhạt chui ra rồi phóng thẳng đến ngọn lửa dưới nền, ngọn lửa đã cháy gần như sắp tàn bị thứ kia vồ đến như vậy nên tắt phụt ngay tắp lự.
Khi thấy cảnh đó Viên Mục Dã cũng không lộn xộn, bởi vì qua video giám sát hiển thị trên máy tính bảng, cậu nhìn thấy bên ngoài phòng thí nghiệm mình đứng đã bị một đống xúc tu màu hồng nhạt đủ kích cỡ bao vây. Tạm thời không nhúc nhích còn đỡ, nếu không vừa động đậy là chắc chắn sẽ bị tấn công ngay lập tức.
Lúc này ngọn lửa đã tắt dưới nền dần dần tiêu tán nhiệt độ còn sót lại. Không bao lâu nữa, Viên Mục Dã sẽ trở thành thứ có nhiệt độ cao nhất quanh đây. Không phải cậu chưa từng nghĩ tới có một ngày mình sẽ chết, nhưng mà cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ chết trong tay một lũ quái vật bạch tuộc như thế này.
Khi ngày càng có nhiều xúc tu màu hồng xúm quanh mình từ mọi phía, Viên Mục Dã bị vây chặt ở giữa, có mấy xúc tu to lớn hơn còn quật mấy xúc tu nhỏ ra, dường như đang cướp đoạt con mồi là mình.
Giờ phút này, cuối cùng Viên Mục Dã mới thấy rõ chân dung của VB-0924. Ban đầu cậu còn tưởng tượng loài sinh vật này liệu có giống yêu nữ Medusa trong thần thoại Hy Lạp không, nhưng bây giờ xem ra hình như không giống lắm, nếu không gương mặt của Medusa phải to đến nhường nào?!
Đôi khi Viên Mục Dã cũng phục sự dũng cảm của bản thân mình, đã sắp chết đến nơi mà trong đầu vẫn có thể nghĩ đến người đẹp rắn có đẹp hay không? Đúng là thần kinh thép mà! Trên thực tế, trong tay Viên Mục Dã đã nắm một khẩu súng lục, để có thể cho mình một phát chết ngay vào lúc mấu chốt.
Ai ngờ lúc này cậu lại thấy một cái xúc tu nhỏ bé hơn bị bắt nạt thái quá, nó bị một đồng loại có kích thước to lớn cắn rớt một miếng thịt, vi phạm nguyên tắc cạnh tranh công bằng… Vì thế cậu nã một viên đạn vào xúc tu to nhất ấy.
Thứ đó bị súng bắn trúng nên phát ra một tiếng rít vang, sau đó vươn mình tới trước mặt Viên Mục Dã, há cái mồm đầy răng nanh, mùi máu tanh xộc thẳng vào mặt Viên Mục Dã.
Lúc này Viên Mục Dã mới hiểu, hoá ra trong căn cứ luôn có mùi máu tươi thoang thoảng là do bay ra từ miệng thứ này. Bây giờ ngửi ở khoảng cách gần như vậy, cậu cảm thấy còn kém xa mùi máu thật sự. Chẳng những Viên Mục Dã không hề có cảm giác mà còn cảm thấy hơi tởm…
Ngay lúc Viên Mục Dã nhắm mắt chờ chết, xúc tu to lớn nhất lại chậm chạp không ra tay hoặc là ngoạm xuống. Nó cứ quẩn quanh thử thăm dò đằng trước và đằng sau Viên Mục Dã, dường như không rõ Viên Mục Dã ở trước mặt có thể ăn được hay không?
Viên Mục Dã cũng đơ người, không biết đây là tình huống như thế nào. Cậu sờ da mình, độ ấm bình thường mà? Đây chắc chắn là nhiệt độ cơ thể của động vật có vú thường có… Cậu thấy đối phương chậm chạp không chịu ngoạm xuống nên biết ngay trong đó chắc chắn có vấn đề.
Hơn nữa không chỉ cái xúc tu to nhất, những xúc tu khác cũng đều xúm lại quẩn quanh trước và sau Viên Mục Dã, nhưng tất cả đều mãi không chịu tiến lên… Viên Mục Dã thấy thế bèn đánh bạo vỗ vào một cái xúc tu to cỡ cánh tay, thế nhưng đối phương lại rụt mạnh về để né tránh?!
Mặc dù không biết có chuyện gì, nhưng Viên Mục Dã mơ hồ cảm thấy có thể có liên quan đến virus biến dị trong cơ thể mình. Xem ra 0924 cũng không phải là không hề có điểm yếu, có điều trước kia nhóm Tề Mân Giang nghiên cứu chưa đầy đủ, cho nên không biết mà thôi.
“Cậu rốt cuộc là ai? Tại sao 0924 không dám chạm vào cậu?” Giọng Liêu Hà Dung lại vang lên lần nữa.
Viên Mục Dã tức mình đáp: “Tôi là ông nội anh!”
Liêu Hà Dung thấy Viên Mục Dã không chịu nói chuyện đàng hoàng với mình nên cũng không lên tiếng nữa. Hiện giờ Viên Mục Dã chỉ hy vọng Đoàn Phong có thể mau chóng tìm được thằng cha này, cướp đồ cách nhiệt của anh ta, xem anh ta còn có thể điên được bao lâu nữa.
Nghĩ đến đây Viên Mục Dã vội vàng tìm kiếm vị trí của Đoàn Phong trên video giám sát, phát hiện anh ta đã sắp đến gần Liêu Hà Dung, thế nên cậu tiếp tục lẳng lặng điều khiển những cánh cửa điện tử, dẫn đường cho Đoàn Phong tới gần vị trí của Liêu Hà Dung.