Lâm Văn Minh suy nghĩ rồi trả lời: “Được thôi, sau khi trời tối chúng ta sẽ xuất phát. Thực tế thì nó là một cái miệng cống bằng sắt, chắc không cần lượng thuốc nổ quá lớn đâu…”
Sau khi tới khu cắm trại, Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi lập tức dựng bếp bắc nồi, bắt đầu bận bịu nấu cơm tối như thật… So sánh với tay gà mờ Viên Mục Dã, rõ ràng Tiêu Vũ Vi chuyên nghiệp hơn nhiều. Nhờ sự “giúp đỡ” của cô ta, chẳng mấy chốc Viên Mục Dã đã chuẩn bị xong bữa cơm tối cho mười mấy người.
Trong bữa ăn, ba người Hồ Đông Thăng gọi Đoàn Phong sang một bên và nói với anh ta về kế hoạch cho buổi tối, hơn nữa còn ám chỉ rằng nếu thành công, anh ta sẽ cực kỳ giàu sang phú quý… Bởi vậy nếu muốn tham gia vào nhóm của chúng, nhất định phải nộp đầu người nhập đội mới được!
Sắc mặt Đoàn Phong hơi thay đổi: “Nghĩa là sao? Không phải nói là không giết người phóng hỏa ư?”
Lâm Văn Minh cười gian nhìn về phía Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi đang bận rộn: “Tất nhiên càng ít người biết chuyện này càng tốt. Hai vợ chồng này biết chúng ta đã từng lên núi, lại có tính tò mò, cho nên chỉ có giết bọn họ thì bí mật của chúng ta mới không bị tiết lộ ra ngoài.”
Đoàn Phong lập tức kinh hãi, nói: “Anh bảo tôi giết bọn họ ư? Không được đâu, từ nhỏ đến cả con gà tôi cũng chưa từng giết chứ đừng nói gì đến chuyện giết người! Không được, không được!!”
Hồ Đông Thăng hừ lạnh: “Anh cho rằng dễ được chia đều năm trăm triệu vàng ròng như vậy hả? Thấy mười mấy anh em kia không? Họ đều là những người vào sinh ra tử để tìm được vàng, trên tay đứa nào mà không dính vài mạng người? Nếu anh muốn chia đều của cải với bọn họ thì phải tàn nhẫn độc ác giống như bọn họ mới được… Đừng trách tôi không cảnh cáo anh, nếu anh không muốn giết hai kẻ đó, tất nhiên sẽ có người giết, nhưng đến lúc đó hoàn cảnh của ba người các anh có thể sẽ trở nên đầy nguy hiểm giống như hai vợ chồng kia!”
Đoàn Phong không phải đồ ngốc, anh ta đã hiểu ý tứ trong lời nói của Lâm Văn Minh. Nói thẳng ra là anh ta không giết hai người để nộp đầu lập công thì sẽ không có được niềm tin của những người khác. Đến lúc đó một khi lấy được vàng, rất có thể ba người họ sẽ bị diệt khẩu ngay và luôn.
Đoàn Phong do dự trong chốc lát rồi nói bằng giọng nặng nề: “Tôi thì không thành vấn đề, nhưng không biết hai người bạn của tôi có đồng ý hay không. Tôi muốn bàn bạc với họ một chút…”
Trần Huy vẫn luôn không nói chuyện chợt mở miệng: “Tốt nhất là bọn họ có thể đồng ý, nếu không chẳng qua là đào cái hố chôn người to hơn một chút mà thôi…”
Đoàn Phong căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt: “Yên tâm… Chắc chắn tôi có thể thuyết phục bọn họ.”
Sau đó Đoàn Phong gọi Đại Quân và Trương Khai ra một bên, mấy người bọn họ thầm thì một hồi lâu sau mới cùng gật đầu với sắc mặt nặng trịch. Cách đó không xa, Viên Mục Dã nhìn thấy cảnh này mà không khỏi thầm cảm thấy buồn cười, xem ra người của số 54 toàn là diễn viên giỏi cả!
Lúc này, Tiêu Vũ Vi bên cạnh đột nhiên nói nhỏ: “Vừa rồi chúng thuyết phục đội trưởng Đoàn nộp đầu hai chúng ta để được nhập đội!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Cô đoán đúng đấy, tôi cũng nghĩ như vậy!”
Ai ngờ Tiêu Vũ Vi lại nói rất chắc chắn: “Không phải tôi đoán, tôi có thể thấy bọn họ nói gì…”
Viên Mục Dã hơi kinh ngạc, nghiêng đầu hỏi: “Cô biết đọc ngôn ngữ môi à?”
Khóe miệng Tiêu Vũ Vi hơi cong lên: “Đây là môn bắt buộc của chúng tôi, cô ấy cũng biết… Cho nên tốt nhất đừng tùy tiện nói xấu cô ấy, không chừng sẽ bị nhìn ra đấy.”
Đương nhiên Viên Mục Dã biết cô ấy mà Tiêu Vũ Vi nói là ai, vì thế cậu vội vàng nhớ lại một cách cẩn thận xem trước đây mình có từng nói xấu Tằng Nam Nam không…
Lúc này nhóm Đoàn Phong đã trở lại chỗ Hồ Đông Thăng. Tiêu Vũ Vi liếc nhìn từ xa: “Anh ấy đang hỏi đối phương bao giờ ra tay… Lâm Văn Minh nói sau khi trời tối bọn chúng sẽ xuất phát, đến lúc đó sẽ giết luôn hai chúng ta.”
Viên Mục Dã thở dài: “Đúng là nóng vội, thật ra bọn chúng có thể để chúng ta nấu thêm vài bữa cơm cho chúng mà.”
Tiêu Vũ Vi cúi đầu suy nghĩ rồi nói: “Xem ra chỗ giấu vàng không xa nơi đây, cho nên chúng vốn không cần chúng ta nấu cơm cho chúng nữa!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Có lý…”
“Mấy đồng đội của anh sẽ không thấy tiền sáng mắt chứ?” Tiêu Vũ Vi đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.
Viên Mục Dã thở dài: “Nếu cô muốn quên quá khứ, tìm được cuộc sống mới thì đầu tiên phải học cách tin tưởng người đáng tin đi… Nam Nam có thể trở thành đồng đội của chúng tôi là bởi cô ấy làm được điều này.”
Tiêu Vũ Vi cười lạnh lùng: “Nói dễ lắm, đó là do anh chưa bị người đáng tin phản bội thôi…”
“Tôi chưa bị, nhưng chắc là Nam Nam từng bị rồi chứ? Chẳng phải giờ cô ấy vẫn trở thành đồng đội mà chúng tôi tin tưởng nhất đấy sao? Đáng lẽ cô phải rõ ràng điều này nhất chứ?” Viên Mục Dã nói dửng dưng.
Hơn chín giờ tối, Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi đang dựng lều. Thấy thế, ba người Đoàn Phong chủ động đến giúp, trong lúc làm anh ta nói khẽ với Viên Mục Dã: “Bọn chúng bảo ba chúng tôi nộp đầu người nhập đội…”
Viên Mục Dã cười hỏi: “Tôi biết, vậy anh định nộp thế nào?”
Đoàn Phong nở nụ cười xấu xa: “Còn có thể nộp thế nào? Đương nhiên là nộp các cậu rồi! Lát nữa phối hợp một chút nhé!”
Sau khi nói xong, Đoàn Phong đột nhiên thay đổi sắc mặt, bịt kín miệng Viên Mục Dã, sau đó đâm mấy nhát vào bụng dưới của cậu!! Viên Mục Dã nhìn Đoàn Phong với vẻ mặt khó tin… Tiêu Vũ Vi ở cạnh thấy thế lập tức xoay người bỏ chạy, nhưng vừa quay qua đã đâm vào người Đại Quân.
Không bao lâu sau, cả ba người chui ra khỏi lều của Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi với vẻ mặt u ám. Đoàn Phong vừa đi vừa lau máu trên tay bằng khăn giấy, dáng vẻ làm người ta cực kỳ sợ hãi…
Đám Hồ Đông Thăng vẫn đang âm thầm quan sát bước lên đón, Lâm Văn Minh còn vỗ vai Đoàn Phong và bảo: “Đúng là tuổi trẻ tài cao!”
Đoàn Phong nói bằng sắc mặt cực kỳ khó coi: “Cứ ném xác trong lều trước đi, dù sao lúc này cũng không có khách du lịch lên núi, chờ đến khi chúng ta lấy được vàng về rồi hẵng xử lý…”
Hồ Đông Thăng gật đầu: “Được, về sau chúng ta là anh em. Bảo tất cả anh em chuẩn bị xuất phát!”
Ai ngờ lúc này Trần Huy lại đột nhiên nói với Lâm Văn Minh: “Mày vào lều xem thử bọn nó đã chết hẳn chưa? Bọn Tiểu Đoàn lần đầu giết người nên ra tay không chính xác, chưa chắc đã tắt thở thật đâu.”
Lòng của ba người Đoàn Phong lập tức chùng cả xuống, nhưng bề ngoài vẫn cố giả vờ bình tĩnh. Đại Quân hừ lạnh, nói: “Xem thường người khác quá đấy! Đi, tôi đưa anh Lâm quay lại xem thử!”
Nào ngờ Lâm Văn Minh lại là tên nhát cáy, không muốn đi xem người chết nên do dự bảo: “Thôi không cần đâu… Tôi tin ba người anh Đoàn có thể làm được chuyện này.”
Hồ Đông Thăng lập tức xạm mặt: “Bảo mày đi thì đi đi! Lảm nhảm đâu ra mà nhiều thế?!”
Có vẻ Lâm Văn Minh rất sợ Hồ Đông Thăng, chỉ đành bất đắc dĩ đi về phía cái lều mới dựng, ai ngờ đúng lúc này, một người lại giơ tay ra ngăn cản Lâm Văn Minh: “Thôi để tôi đi xem cho!”