Tằng Nam Nam vừa định nói gì đó thì bị Tiêu Vũ Vi ngắt lời: “Đừng nói nữa, cô đi cùng bọn họ đi, chuyện của tôi không liên quan đến cô, con đường này là do tôi chọn, tôi nhất định phải tự tay kết thúc nó mới được...”
Về cơ bản Viên Mục Dã đã đoán được bảy tám phần, cậu bảo với hai cô gái: “Nếu như mục đích chính của hai người là muốn báo thù thì không nhất thiết phải chờ bọn chúng tìm đến tận cửa, hai người hoàn toàn có thể tự mình đi tìm trước... có lẽ thừa dịp bất ngờ còn có thêm vài phần cơ hội thắng.”
Sắc mặt Tiêu Vũ Vi thay đổi, cô ta do dự một lát rồi nói: “Từ đáy lòng tôi rất cảm kích sự giúp đỡ của mọi người, nhưng tôi thật sự không muốn mọi người bị cuốn vào chuyện này...”
Viên Mục Dã thở dài: “Thật ra đêm qua cô đã không muốn sống nữa đúng không? Cô xông ra đường không phải vì muốn cầu cứu, mà là cô muốn tự sát... Với thời tiết và tốc độ xe lúc đó, nếu đổi lại là người khác lái xe thì cô đã chết rồi. Nhưng cố tính cô lại gặp phải chúng tôi, đội trưởng Đoàn kịp thời dừng xe mà không đâm vào cô, cho nên cô mới bịa ra việc cầu cứu đúng không?”
Lần này ngay cả Tằng Nam Nam cũng kinh ngạc, cô ấy không thể tin nổi nhìn Tiêu Vũ Vi và nói: “Cô muốn tự sát? Đây đúng là chuyện buồn cười nhất mà tôi đã từng nghe trong đời! Lúc trước vì để sống sót, cô có thể phản bội tất cả mọi người, nhưng bây giờ cô lại muốn tự sát? Cô xứng sao?”
Viên Mục Dã không ngờ Tiêu Vũ Vi lại là người đáng thương đến mức đến tự sát cũng không xứng, xem ra quá khứ của cô ta cũng giống Tằng Nam Nam, đều là những sát thủ được tổ chức kia bồi dưỡng nên.
Lúc trước vì muốn rời khỏi tổ chức sát thủ kia mà Tằng Nam Nam đã phải bỏ ra những thứ người bình thường không thể nào tưởng tượng nổi, nhưng cuối cùng vẫn phải có sự giúp đỡ của Đại Quân thì mới thành công. Cho nên cũng không khó để tưởng tượng ra, để có được cuộc sống như bây giờ Tiêu Vũ Vi đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn...
Tiêu Vũ Vi trầm mặc một lúc rồi thấp giọng nói: “Đương nhiên tôi biết mình không xứng tự sát, tôi cũng rất quý trọng cuộc sống tốt đẹp không dễ gì có được này. Dù nhà trọ này kinh doanh không tốt chỉ có thể duy trì cân bằng thu chi, nhưng tôi và La Đông Lai đều rất thỏa mãn, cũng rất chu đáo với từng vị khách tới đây... Cho nên, dù đám người kia đối xử với tôi như vậy, tôi cũng nhịn, tôi nghĩ chỉ cần bọn chúng rời đi thì mọi chuyện sẽ khôi phục lại như lúc ban đầu. Nhưng tôi đã sai rồi, có lẽ quá lâu rồi tôi không được nhìn thấy sự xấu xa của bản chất con người chăng? Đôi khi nhường nhịn lại chỉ khiến đối phương trở nên ác độc hơn mà thôi, nhưng khi tôi hiểu được đạo lý này thì mọi chuyện đã quá muộn! Trước kia tôi vẫn luôn nói với mình, chỉ cần còn sống là còn có hy vọng, nhưng La Đông Lai chết rồi, hy vọng của tôi cũng không còn nữa. Thật ra trước đấy tôi còn trách mọi người vì sao lại xen vào việc của người khác mà cứu tôi, nhưng bây giờ tôi muốn cảm ơn mọi người, nếu không tôi sẽ vĩnh viễn không biết đám người kia còn có đồng bọn? Tôi mặc kệ bọn chúng xuất hiện ở đây với mục đích gì, nhưng kết quả vẫn là La Đông Lai đã chết, cho nên tôi nhất định phải khiến bọn chúng trả giá đắt!”
Viên Mục Dã nói: “Thật ra báo thù có rất nhiều cách, không nhất thiết phải cá chết lưới rách...”
Tiêu Vũ Vi cười khổ: “Một khi thông tin về vụ án ở nhà trọ được phát ra, tổ chức sẽ nhanh chóng tìm được tôi thôi... So với việc bị bắt về, thì không bằng đồng quy vu tận cùng những kẻ đã hại chết Đông Lai!”
Viên Mục Dã thấy Tiêu Vũ Vi đã quyết tâm, đành phải suy nghĩ rồi nói: “Điều kiện tiên quyết để báo thù là không thể để mình gặp nguy hiểm, nếu không cô nghĩ La Đông Lai sẽ thấy thế nào? Cô cảm thấy anh ta sẽ bằng lòng nhìn cô vì báo thù cho anh ta mà đặt cược tính mạng mình hay sao? Còn sống là còn hy vọng, không sai, nhưng ‘còn sống’ này bao gồm cả chính cô nữa...”
Sắc mặt Tiêu Vũ Vi khẽ giật mình, sau đó đột nhiên cô ta mất hết sức lực ngã nhào xuống đất, nước mắt không cầm được mà chảy xuống... Tằng Nam Nam thấy thế thì ném khăn tay của mình cho cô ta: “Đừng khóc, có sức khóc thì dùng nó mà nghĩ xem nên đối phó với đám người được vũ trang kia thế nào, vì cho dù cô không đi tìm bọn chúng, sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ tìm đến nơi này!”
Viên Mục Dã biết Tằng Nam Nam nói không sai, đối phương cần lão Tứ giúp nổ miệng cống sắt, cho nên bọn chúng không tìm được lão Tứ chắc chắn sẽ không dừng lại, nghĩ vậy cậu nói với mọi người: “Chỉ có biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng, bây giờ chúng ta phải nhân lúc bọn chúng chưa tìm đến đây mà đi lục soát kỹ đám thi thể trong kho lạnh xem có tìm được thứ gì có giá trị hay không?”
Sau đó bọn họ bắt đầu tìm kiếm từ chiếc xe việt dã và phát hiện bản đồ lên núi. Sau đó họ còn tìm thấy nhật ký công việc của chúng trong ba lô mang theo người, nhờ thế mới biết gã đeo kính kia chính là lão Tứ, hắn đã từng làm việc về thuốc nổ ở mỏ khai thác quặng.
Qua ghi chép trên điện thoại của lão Tứ, Viên Mục Dã phát hiện gần đây có hai số điện thoại liên hệ với hắn, hai dãy số này một lưu tên là đại ca một lưu là trợ lý... Viên Mục Dã phân tích đại ca hẳn là tên râu quai nón kia, còn tên trợ lý, cậu không chắc chắn được là gã bỉ ổi hay gã mặt sẹo.
Không ngờ trong lúc bọn họ đang điên cuồng thu thập thông tin liên quan đến lão Tứ, thì có tiếng ô tô vang lên bên ngoài nhà trọ. Viên Mục Dã nghe thấy tiếng xe mà lòng trầm xuống, không ngờ đám người kia tìm tới nhanh như vậy.
Không còn cách nào, đã đâm lao đành phải theo lao, hành sự theo hoàn cảnh vậy... Thế là Viên Mục Dã ra hiệu cho những người khác quay về phòng mình chờ một chút, cậu và Tiêu Vũ Vi cùng đi ra ngoài nghĩ cách đối phó với những tên kia.
Thật ra nói là hành sự theo hoàn cảnh không bằng nói thẳng là trong lòng Viên Mục Dã đã sớm có kế hoạch rồi. Trước khi đi ra ngoài cậu thì thầm với Tiêu Vũ Vi: “Nhỡ kỹ, lát nữa tôi nói thế nào thì cứ làm theo thế đó... Vẻ mặt cô phải tự nhiên lên.”
Tiêu Vũ Vi gật gật đầu, sau đó chớp mắt một cái đã thay đổi về dáng vẻ người phụ nữ điềm đạm nhẹ nhàng đáng yêu lúc trước.
Lúc này ngoài cửa nhà trọ có tiếng nói vọng vào: “Mẹ kiếp, đây không phải xe lão Tứ à? Sao còn dùng bạt che lại thế?”
Viên Mục Dã nhận ra đây là giọng của gã bỉ ổi nên thò đầu ra từ cửa sổ phòng bếp, nói: “Thật xin lỗi các vị, nhà trọ hôm nay ngừng kinh doanh.”
Đám người kia đều nhìn về phía Viên Mục Dã, lúc này cậu mới phát hiện chỉ có bốn tên đi đến nhà trọ, xem ra đại bộ phận vẫn ở lại trong khu cắm trại kia.
Tên râu quai nón cầm đầu tỏ vẻ khó hiểu: “Có ý gì? Vì sao không kinh doanh? Có tiền mà còn không muốn kiếm à?”
Viên Mục Dã tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: “Không phải chúng tôi không muốn kiếm tiền, mà là cảnh sát không cho làm... Ngày hôm qua ở nhà trọ chúng tôi xảy ra một vụ án hình sự, đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát nói một hai ngày nữa sẽ lên núi xử lý. Bởi vì muốn bảo vệ hiện trường cho nên họ bảo chúng tôi tạm dừng kinh doanh. Anh xem chúng tôi đi ra đi vào chỉ có thể đi bằng đường cửa sổ thôi, cửa trước đã bị chặn lại rồi.”