Viên Mục Dã nhìn mà thầm cảm thấy kinh hãi, cậu không ngờ bàn tay trông có vẻ bình thường của kẻ này lại lợi hại đến thế, cũng may mà vừa rồi Viên Mục Dã né nhanh, nếu không chắc chắn cậu đã bị thương.
Theo như tình huống mọi khi, lúc này Viên Mục Dã ném con vịt nướng trong tay xuống đất, tên kia sẽ cầm lấy con vịt rồi trốn khỏi hiện trường mới đúng. Nhưng không biết gã này uống nhầm thuốc hay có chuyện gì đã xảy ra, gã không thèm để ý đến vịt nướng trên mặt đất mà lại đuổi theo Viên Mục Dã rồi ra sức đánh…
Khi mới làm cảnh sát, Viên Mục Dã đã từng được huấn luyện chiến đấu tay không, hai, ba người bình thường không đến gần cậu được. Nhưng kẻ trước mắt này ra đòn không theo lẽ thường, ngoại trừ tất cả các động tác “vừa nhanh vừa độc”, thì các đòn đánh đều chẳng theo một kết cấu nào.
Viên Mục Dã đánh đấm được vài đòn là biết mình không phải đối thủ của gã này, thế là cậu vừa đánh vừa nói: “Ông anh này, hình như chúng ta đâu có quen biết gì với nhau? Anh muốn gì cứ nói thẳng, đâu cần chơi hết mình thế này?!”
Không ngờ tên kia cứ như chẳng hề nghe thấy, đòn nào đòn nấy đều trí mạng, tất cả đều nhằm vào cổ họng Viên Mục Dã. Viên Mục Dã nghĩ đến kết cục của người công nhân kia, đành ra sức ngăn cản, trong nhất thời trên người bị đối phương cắt ra vài vết máu.
Mà lúc này, những người khác vì không muốn đánh rắn động cỏ nên đều nấp ở cách đó vài chục mét, mặc dù Đoàn Phong đã trước tiên chạy đến, nhưng vẫn là nước xa không cứu được lửa gần…
Tuy bên cạnh Viên Mục Dã có Lệ Thần, nhưng trước đó cậu đã dặn dò, nếu không phải cực chẳng đã thì hắn đừng xuất hiện, nếu không kế hoạch câu cá của họ chẳng phải sẽ đổ xuống sông xuống biển sao?
Nhưng lần này thật sự vượt quá dự tính của Viên Mục Dã, cậu không ngờ tên tội phạm này lại nhắm vào mình… Tại sao với những người khác là cướp xong rồi chạy, nhưng đến lượt cậu thì đánh đến cùng? Chẳng nhẽ do cậu đẹp trai hơn mấy người kia?
Sức mạnh của đối phương thật sự quá lớn, hai tay cứng như sắt thép vậy, mười ngón tay sắc bén như dao, chỉ cần hơi quẹt lên da thịt là lập tức thấy máu, Viên Mục Dã không dám cứng rắn đón đỡ, chỉ đành liên tục né tránh, nhưng cậu cũng sắp không thể chống đỡ được nữa.
Không ngờ đúng lúc này, Viên Mục Dã vì liên tục lùi lại nên không để ý đến sau lưng, kết quả là va vào một thùng rác cao tầm nửa người. Ngay lúc Viên Mục Dã mất tập trung, một bàn tay đã bóp chặt cổ cậu rồi ấn xuống đất!
Mặc dù Đoàn Phong đã chạy đến gần, nhưng một tay khác của tên kia cũng đã giơ lên cao, có vẻ như nó nhắm đến trái tim Viên Mục Dã… Viên Mục Dã bị đè xuống đất dùng hết sức để phản kháng nhưng vẫn không thể thoát thân, cậu chỉ đành giương mắt nhìn móng vuốt của đối phương đâm vào ngực mình.
Nhưng vào lúc đầu ngón tay tên kia muốn chạm vào Viên Mục Dã, nó bỗng dừng lại như có kỳ tích vậy, dường như có một sức mạnh đang kéo gã về phía sau…
Tên kia bỗng vung tay về phía sau nhưng lại phát hiện phía sau không có ai. Lúc này Đoàn Phong cũng chạy đến, anh ta phi thân tung một cước vào đầu tên kia, đối phương thấy vậy chỉ đành thả Viên Mục Dã ra để tự vệ.
Cùng lúc đó, gã như nhận ra điều gì, thế là không đánh nhau với Đoàn Phong nữa mà lắc mình nhảy sang một bên, sau đó không quay đầu lại mà chạy mất.
Những người còn lại lúc này mới vội vàng chạy đến, Đoàn Phong chỉ vào hướng tên kia chạy trốn rồi bảo: “Chạy theo hướng kia!” Nói xong, anh ta vội vàng kiểm tra tình huống của Viên Mục Dã.
Những người khác nghe xong đều chạy về hướng đó, nhưng xem ra khả năng bắt được người chắc chỉ là con số không.
Viên Mục Dã bò dậy, nhưng cậu nhanh chóng phát hiện ra chỗ đất bên cạnh có máu nhỏ xuống… Cậu vội vàng hỏi: “Lệ Thần? Cậu ở đâu thế?”
Viên Mục Dã vừa dứt lời, bóng dáng Lệ Thần dần xuất hiện trước mặt mọi người, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Lệ Thân biến từ trạng thái tàng hình về bình thường với khoảng cách gần như vậy. Nhưng lúc này tay hắn đang chảy rất nhiều máu, bên trên xuất hiện một vết thương sâu tận xương.
Sau đó Đoàn Phong dẫn Viên Mục Dã và Lệ Thần cùng đến bệnh viện. Viên Mục Dã còn đỡ, mặc dù trên người bị cào khá nhiều chỗ, nhưng may mà cậu kịp tránh nên chỉ bị một chút vết thương ngoài da.
Lệ Thần lại khá phiền toái, cánh tay phải của hắn bị thương đến gân, nhất định phải giải phẫu, vấn đề là muốn nằm viện phải đăng ký thân phận, nhưng Lệ Thần lại không có thân phận hợp pháp ở chỗ này.
Cuối cùng Đoàn Phong bảo Tằng Nam Nam và Hoắc Nhiễm làm tạm một cái chứng minh thư giả để đối phó, nhưng chuyện này không thể để bên ngoài điều tra ra. Vì vậy sau khi giải phẫu xong, mấy người Viên Mục Dã vội vàng đưa Lệ Thần đi làm thủ tục xuất viện.
Có lẽ do chưa hết tác dụng của thuốc mê, trên đường về Lệ Thần cứ mơ mơ màng màng… Sau khi về nhà Viên Mục Dã vội vàng đỡ Lệ Thần về phòng nghỉ ngơi, bởi vì cậu cũng không nắm chắc được loại giải phẫu này có ảnh hưởng thế nào với “Lệ Thần”.
Lúc Đoàn Phong đi ra cửa, anh ta nói với giọng hơi ngạc nhiên: “Tôi không ngờ con côn trùng tinh đó lại có tác dụng vào lúc mấu chốt…”
“Anh đừng mãi gọi người ta là côn trùng tinh như thế được không hả? Cậu ta đã muốn làm người, vậy chúng ta nên tôn trọng lựa chọn đó.” Viên Mục Dã nói với giọng bất đắc dĩ.
Đoàn Phong cười bảo: “Tôi thấy trạng thái của tên đó có vẻ không ổn lắm, chẳng lẽ có phản ứng với thuốc tê?”
Viên Mục Dã thở dài: “Tôi cũng hơi lo lắng về điểm này…”
“Được rồi, cậu mau vào nhà đi, vết thương trên người cậu không thể chạm vào nước, nếu có chuyện gì thì gọi ngay cho tôi.” Đoàn Phong dặn dò.
Sau khi tiễn Đoàn Phong về, Viên Mục Dã quay trở lại phòng của Lệ Thần, cậu phát hiện sắc mặt hắn ửng hồng một cách không bình thường, trông có vẻ không ổn…
Viên Mục Dã tiến đến vỗ vỗ vào mặt hắn và hỏi: “Lệ Thần? Cậu cảm thấy thế nào?”
Lúc này Lệ Thần mới chậm chạp mở to mắt, trả lời: “Tôi cảm thấy hơi khó chịu, giống như không thở được.”
Viên Mục Dã nghe vậy thì cảm thấy lòng trùng xuống, cậu vội vàng hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ? Cậu có biện pháp gì để cấp cứu không?”
Lệ Thần mơ mơ màng màng ngồi xuống, nói: “Tôi muốn ngâm trong bồn tắm…”
Viên Mục Dã ngạc nhiên: “Cậu vừa phẫu thuật xong không thể chạm vào nước đâu!”
Lệ Thần lại nhìn Viên Mục Dã bằng ánh mắt mơ màng: “Tôi cảm thấy mình sắp chết rồi… Tôi nhất định phải ngâm trong nước.”
Cực chẳng đã, Viên Mục Dã đành phải lấy chiếc thùng nhựa to vẫn dùng để tắm cho Kim Bảo ra, sau đó cậu để Lệ Thần ngồi vào trong rồi cố gắng đặt cánh tay bị thương của hắn ở ngoài thùng.
Viên Mục Dã vừa đổ thêm nước vào thùng vừa nói: “Kim Bảo chỉ dùng cái thùng này một lần thôi, cậu cứ yên tâm vì tôi đã khử trùng rồi! Trước đây lúc tắm cho Kim Bảo, nó sống chết không chịu chui vào, vì vậy xét một cách toàn diện thì coi như mới dùng nửa lần thôi.”