“Chuẩn bị xong thuốc nổ chưa?” Đoàn Phong hỏi Hoắc Nhiễm.
Hoắc Nhiễm gật đầu: “Chuẩn bị xong rồi, chờ mọi người đi lên sẽ cho nổ ngay!”
Đoàn Phong cười lạnh: “Tốt, lát nữa phải khiến đám quái vật bạch tuộc kia biến thành bạch tuộc nướng than!”
Viên Mục Dã lắc đầu, nói: “Có đốt bọn chúng cũng không chết, cách duy nhất để ngăn bọn chúng là cho nổ tung giếng thang máy, như vậy mới có thể giam chúng vĩnh viễn ở dưới này...”
Ở bên kia, Liêu Hà Dung bị hàng trăm hàng nghìn xúc tu quấn chặt lấy cơ thể đến mức gần như đã mất đi tri giác, nhưng lúc này anh ta vẫn không hề cảm thấy hối hận về lựa chọn của mình, anh ta chỉ hối hận vì đã đưa người của số 54 xuống đây, nếu không mọi chuyện đã thành công rồi.
Trong lúc hốt hoảng, dường như Liêu Hà Dung nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi về phía mình, anh ta gắng gượng mở mắt ra thì thấy người đang đi đến trông rất giống người thầy mà mình đã hại chết ba năm trước, Tề Mân Giang....
“Hà Dung, biết trước sẽ có kết cục này vì sao trước đây lại làm như vậy? Nếu cậu không cố chấp như thế mà nghe lời tôi, thì bây giờ bệnh của cậu đã có chuyển biến tốt rồi!”
Trong lòng Liêu Hà Dung lại càng đau xót, anh ta cười khổ, nói: “Cũng chỉ là chết sớm hay muộn mà thôi...”
Người kia thở dài: “Cậu thông minh như thế, năng lực học hỏi rất cao, nếu không phải bị bệnh hiểm nghèo thì sớm muộn gì cậu cũng sẽ trở thành người dẫn đầu trong ngành của chúng ta. Tiếc là tôi quá ích kỷ đã khiến cậu bị chậm trễ... Nhưng cậu phải hiểu, loài sinh vật như VB-0924 quá nguy hiểm, cho dù thế nào cũng không thể đưa nó lên mặt đất được!”
Liêu Hà Dung vừa định mắng chửi đối phương là kẻ tiểu nhân dối trá đạo đức giả, thì đột nhiên bị cơn đau làm cho bừng tỉnh, anh ta vừa mở mắt ra đã nhìn thấy thiết bị tự hủy gần ngay trước mắt, chỉ cần nhấc tay lên là có thể chạm đến...
Nhất thời câu nói năm ấy của Tề Mân Giang lại văng vẳng bên tai anh ta: “Đây là phòng tuyến cuối cùng, nếu như không còn cách nào khống chế được 0924, nhất định phải phá hủy toàn bộ nơi này...”
Liêu Hà Dung cho rằng mình đã xấu phải xấu đến cùng, quan tâm gì đến chuyện nhân gian hay địa ngục, chẳng liên quan gì đến mình nữa... Nhưng trước khi chết anh ta vẫn ấn vào cái nút màu đỏ kia, coi như vẽ một dấu chấm tròn viên mãn cho cuộc đời điên cuồng của anh ta.
Mấy người ở trong thang máy còn đang thảo luận xem nên làm thế nào để phá hủy hoàn toàn giếng thang máy, đường duy nhất thông từ bên dưới lên trên này, thì đột nhiên cảm thấy thang máy rung lắc rất mạnh, vài người lập tức mất thăng bằng và chỉ có thể dựa người sát vào tường thang máy.
Trong lòng Viên Mục Dã trầm xuống, cậu hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra: “Liêu Hà Dung đã ấn nút tự hủy rồi!”
Đoàn Phong ngạc nhiên hỏi: “Nút tự hủy gì cơ?”
Viên Mục Dã vừa cố gắng giữ cân bằng, vừa lớn tiếng nói: “Ban đầu Tề Mân Giang đã lắp đặt một thiết bị tự hủy ở trong giếng sâu, một khi kích hoạt, toàn bộ căn cứ sẽ được chôn sâu dưới lòng đất cùng với những sinh vật 0924 kia!”
Bây giờ Đoàn Phong mới hiểu được vì sao trước đó Viên Mục Dã lại đột nhiên muốn mình và Hoắc Nhiễm đi lên trước, hóa ra lúc đó Viên Mục Dã đã phát hiện ra sự tồn tại của thiết bị tự hủy kia rồi, cho nên mới lừa bọn họ đi lên trên... Hiện tại thiết bị tự hủy đã được kích hoạt, mà thang máy của bọn họ vẫn đang tiếp tục đi lên.
Trong lúc nhất thời tâm trạng của mọi người đều rất nặng nề, Đoàn Phong cốc vào đầu Trương Khai và Hoắc Nhiễm mỗi người một cái, anh ta tức giận nói: “Ai bảo hai cậu xuống dưới này hả!”
Hoắc Nhiễm tủi thân chề môi, nhưng chưa đợi cậu ta nói được tiếng nào thì cửa thang máy đã “đinh” một tiếng mở ra! Đoàn Phong thấy thế lập tức ném Hoắc Nhiễm và Trương Khai ra ngoài, cuối cùng mới lôi Viên Mục Dã đã mất máu quá nhiều cùng chạy ra khỏi thang máy.
Ở ngay khoảnh khắc bọn họ bước ra khỏi thang máy, thang máy phía sau lưng rơi ầm xuống dưới. Tiếp theo đó, hang động mà họ đang đứng cũng bắt đầu rung chuyển, những người khác thấy thế không kịp hỏi nhiều, tất cả cùng nhao nhao chạy về phía cửa hang...
Đợi đến khi mọi người chạy ra bên ngoài, hang động ở sau lưng bắt đầu sụp đổ, ai cũng có cảm giác sống sót sau tai nạn. Nhất là Viên Mục Dã, khi cậu nhìn thấy mặt trời trên đỉnh đầu thì mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này cậu thấy Đoàn Phong cởi bộ đồ cách nhiệt trên người xuống, nhanh chóng bảo bọn Trương Khai lấy bật lửa và thiêu hủy bộ trang phục có dính máu ngay tại chỗ... để tránh chỗ máu có dính virus này sinh ra biến cố gì khác.
Sau đó, Viên Mục Dã và những người khác được đưa đến bệnh viện địa phương để kiểm tra. Thứ nhất là kiểm tra xem trên người bọn họ có vết cắn của 0924 hay không, thứ hai là khâu lại vết thương trên lòng bàn tay Viên Mục Dã.
Về phần những gì mà Liêu Hà Dung gây nên, tổ chức của anh ta đã chối bỏ hoàn toàn trách nhiệm và tỏ vẻ mình không hề hay biết gì về chuyện này, tất cả đều là hành vi cá nhân của Liêu Hà Dung chứ không phải ý của bọn họ.
Dù gì hiện giờ Liêu Hà Dung cũng đã chết, tự nhiên là không còn chứng cứ nữa, bọn họ muốn nói thế nào mà chẳng được. Có điều cũng vì vậy mà lão Lâm đã trở mặt với tay Tổng Giám đốc Ngũ kia, tuyên bố nếu ông ta còn biến số 54 thành vũ khí để phục vụ cho mục đích cá nhân của mình thì hãy rút vốn đầu tư đi, với địa vị và danh tiếng của lão Lâm trong giới không khó để tìm được nhà đầu tư khác.
Vị Tổng Giám đốc họ Ngũ kia cũng biết lần này mình đuối lý, nên nhanh chóng tìm người trung gian đến hòa giải với lão Lâm, cũng nhiều lần hứa hẹn sẽ không tái phạm, đồng thời lập tức bảo thư ký bổ sung thêm 30% số tiền đầu tư đã hứa trước đó...
Vết thương trong lòng bàn tay Viên Mục Dã khá nghiêm trọng, bởi vì lúc đó cậu quá nóng ruột nên ra tay không cân nhắc nặng nhẹ, vết cắt khá sâu, lại thêm Viên Mục Dã luôn lo lắng máu của mình có tính truyền nhiễm, nên khi đến bệnh viện chỉ tiến hành khâu lại đơn giản là xong. Kết quả dẫn đến việc dây thần kinh ở lòng bàn tay bị tổn thương, sau này rất có thể sẽ ảnh hưởng đến sự linh hoạt của ngón trỏ và ngón giữa bàn tay trái.
Mặc dù Đoàn Phong không nói gì về chuyện này, nhưng sắc mặt mấy ngày nay của anh ta khá u ám. Viên Mục Dã biết chắc chắn trong lòng anh ta không thoải mái, nên nói đùa: “Cũng may là bị tổn thương dây thần kinh ở tay trái, sau này cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt...”
Đoàn Phong lườm cậu một cái và vẫn không nói lời nào, có lẽ đang kìm nén sự tức giận với chính bản thân mình. Nếu lúc đó anh ta không lỡ làm bộ đồ cách nhiệt bị rách, Viên Mục Dã đương nhiên sẽ không cần phải tự cắt tay mình.
Một lúc sau, Đoàn Phong mới nặng nề nói: “Sau khi về để lão Lâm liên hệ với chuyên gia giải phẫu thần kinh trong nước xem có thể nối lại dây thần kinh đã bị đứt không...”
Viên Mục Dã vừa nghe đã xua tay: “Thôi không cần đâu, tôi không muốn mổ, máu của tôi bá đạo thế nào anh cũng nhìn thấy rồi đấy, nhỡ đâu...”
Đoàn Phong hơi tức giận nói: “Lấy đâu ra lắm nhỡ đâu thế? Chẳng lẽ những người có virus trong máu đều không thể phẫu thuật được sao?”