Mạch Thư Viễn nhất thời không chấp nhận được tin tức này: “Không đâu, hai ngày trước em gái tôi vẫn còn gửi tin nhắn cho tôi mà? Con bé cũng không phải người có tiền hay có kẻ thù gì, mặc dù thường xuyên cãi nhau với chồng nhưng giữa hai chúng nó cũng không có người thứ ba chen vào, lẽ ra... con bé không nên xảy ra chuyện mới đúng chứ?”
Viên Mục Dã thở dài, nói: “Tôi có thể hiểu được tâm trạng của anh, có điều anh suy nghĩ kỹ mà xem, với tính cách của em gái anh... cô ấy có thể bỏ nhà đi lâu như vậy sao? Tuy tôi chưa từng gặp em gái anh, nhưng qua sự miêu tả của anh thì không khó để nhận ra cô ấy là một người có tính ỷ lại vào người khác tương đối mạnh. Cô ấy lại rất yêu chồng mình, mặc dù trước đó có mâu thuẫn, nhưng đều không phải vấn đề lớn, cho nên có việc gì khiến cô ấy nhất định phải bỏ nhà đi lâu như vậy chứ?”
Viên Mục Dã để Mạnh Thư Viễn rơi vào trong trầm tư suy nghĩ, thật ra anh ta cũng cảm thấy hành vi này của em gái mình hơi khác thường, bởi vì từ nhỏ đến lớn dù gặp phải chuyện gì, con bé cũng chưa bao giờ giấu người anh trai này!
Nhưng lần này, con bé chẳng thèm gọi điện báo mà chỉ nói ra ngoài để giải sầu, thậm chí cũng không hề gọi một cuộc điện thoại đúng nghĩa nào, chỉ liên lạc qua tin nhắn...
Dù sao chưa nhìn thấy người thì sẽ có rất nhiều khả năng có thể xảy ra. Dưới con mắt của Viên Mục Dã, những phương pháp lợi dụng tài khoản mạng xã hội của người bị hại để ngụy trang người đó vẫn còn sống nhiều vô cùng. Đặc biệt là Mạch Thư Tĩnh đã mất tích đến hai tháng, khả năng còn sống là rất thấp.
Điều quan trọng nhất là, mô hình xương người trong tầng hầm của Cao Ngọc Bân kia là một vấn đề lớn, người khác có lẽ không nhìn ra thật giả, nhưng nó không giấu được cái mũi của Viên Mục Dã, cậu rõ ràng đã ngửi được thứ mùi không bình thường ở mô hình xương người kia...
Sau khi tạm biệt Mạnh Thư Viễn, Viên Mục Dã lại đến đơn vị của Từ Lệ và bảo anh ta đưa cậu đi xem vị trí vết thương trên xương đỉnh đầu của hai nạn nhân kia.
Từ Lệ cười nói: “Thi thể thì khó rồi, giờ này pháp y nghỉ hết rồi, cậu xem tạm mô phỏng 3D vết thương trên đầu đi!”
Viên Mục Dã thấy cũng được, biết đâu nếu cậu nhìn thấy thi thể thật có lẽ lại bị mùi vị đó dụ dỗ phát bệnh thì sao? Thế nên cậu gật đầu: “Được, tôi muốn xem hình dạng vết thương trên đỉnh đầu của nạn nhân.”
Sau đó Từ Lệ bật máy tính, mở mô hình 3D mô phỏng tình trạng của người bị hại đã được hoàn thiện, Viên Mục Dã nhìn thoáng qua đã xác định được suy nghĩ trong lòng, cậu lập tức lấy giấy bút viết ra một địa chỉ: “Người này tên là Cao Ngọc Bân, anh mau phái người điều tra hành động của người này trong thời gian gần đây...”
Từ Lệ nghi hoặc: “Người này làm gì?”
“Anh ta có một xưởng điêu khắc.” Viên Mục Dã nặng nề nói.
Và thế là, bọn Từ Lệ đã đưa Cao Ngọc Bân vào diện nghi phạm chính trong vụ án “ăn não”, mà cơ sở cho việc này chính là mô hình xương người mà Viên Mục Dã nhìn thấy trong phòng làm việc của Cao Ngọc Bân.
Thật ra khi Viên Mục Dã vừa đến gần đã biết mô hình đó là một bộ xương người thật, hơn nữa điểm quan trọng nhất là trên đỉnh đầu của bộ xương người này có một phần dùng thạch cao để bổ sung vào chỗ thiếu, mà phần bị thiếu này vừa vặn khớp với vết thương trên đỉnh đầu của hai nạn nhân trong vụ án “ăn não”.
Đương nhiên, để tránh việc Viên Mục Dã nhìn nhầm, ngày hôm sau Từ Lệ dẫn theo pháp y Bạch đến xưởng điêu khắc của Cao Ngọc Bân lấy lý do mua tượng điêu khắc để quan sát mô hình xương người kia.
Cuối cùng sau khi được pháp y Bạch xác nhận nhiều lần mới khẳng định mô hình này là một bộ xương người thật, hơn nữa từ chiều cao và độ rộng của xương chậu có thể nhận ra, đây là một bộ xương của nữ giới.
Sau đó, nhóm Từ Lệ tiến hành theo dõi Cao Ngọc Bân 24/24 tiếng đồng hồ, đồng thời điều tra toàn bộ tư liệu và hành trình của anh ta trong khoảng thời gian này...
Điều khiến mọi người không ngờ tới là, bản thân Cao Ngọc Bân vô cùng sạch sẽ, không có bất cứ ham mê không tốt nào, ngoại trừ việc người vợ đã bỏ nhà đi hơn hai tháng thì mọi thứ đều bình thường. Hơn nữa, anh ta vô cùng thích điêu khắc, phần lớn thời gian của anh ta đều dành cho những pho tượng, thậm chí sau khi vợ bỏ đi anh ta vẫn không ngừng sáng tác.
Người đàn ông như vậy có lẽ sau này sẽ trở thành một nghệ thuật gia ưu tú, nhưng anh ta lại mãi mãi không bao giờ trở thành một người chồng đủ tiêu chuẩn... Nhưng dù như vậy, cảnh sát cũng không tìm được lý do khiến anh ta giết vợ.
Trên thế giới này không có vô duyên vô cớ yêu, đương nhiên cũng sẽ không có chuyện vô duyên vô cơ mà hận. Phân tích theo lời kể của Mạnh Thư Viễn thì giữa Cao Ngọc Bân và Mạnh Thư Tĩnh không hề có mâu thuẫn không thể hòa giải. Mặc dù Cao Ngọc Bân là người có tính thích kiểm soát khá mạnh, nhưng anh ta si mê những pho tượng như thế thì thời gian dành cho vợ mình chắc chắn rất có hạn, vì sao lại phải giết vợ chứ?
Thật ra hiện giờ nếu chỉ đơn giản là điều tra án mất tích của Mạnh Thư Tĩnh thì đội Từ Lệ hoàn toàn có thể bắt người luôn, bởi vì chỉ cần xác định bộ xương kia có phải là Mạnh Thư Tĩnh hay không là mọi chuyện sẽ rõ ràng cả.
Nhưng điều quan trọng là đội Từ Lệ muốn tìm ra tên hút não người kia, cho dù người này không phải Cao Ngọc Bân thì nhất định cũng không tránh được có liên hệ với anh ta, nếu không thì miệng vết thương trên đầu của mô hình xương người kia phải giải thích như thế nào?
Cho nên trước khi xác định được Cao Ngọc Bân có phải kẻ ăn não kia hay không thì tuyệt đối không thể đánh rắn động cỏ được. Nếu không một khi không phải là anh ta... thì kẻ ăn não thực sự sẽ cao chạy xa bay, trốn đến một nơi khác tiếp tục làm bậy.
Nhưng trong mấy ngày theo dõi này, biểu hiện của Cao Ngọc Bân vô cùng bình thường, gần như ngày nào anh ta cũng ở trong phòng làm việc, nếu không cần thiết phải ra khỏi cửa thì sẽ không ra, ăn cơm cũng gọi đồ ăn bên ngoài, căn bản không nhìn ra anh ta có điểm nào bất thường.
Đến tận một đêm nọ, hai người phụ trách theo dõi Cao Ngọc Bân chủ quan, cho rằng mọi chuyện vẫn như mọi khi nên cũng khá thờ ơ, hai người ngồi trong xe mà một người chơi game trên điện thoại, một người thì nhắm mắt ngủ...
Đến khi bọn họ nhớ ra nhìn Cao Ngọc Bân thì phát hiện không biết anh ta đã khóa cửa rời đi từ lúc nào... Hai người này nghệt mặt ra, vội vàng gọi điện cho Từ Lệ và lái xe tìm kiếm xung quanh.
Từ Lệ nghe hai người nói bị mất dấu nghi phạm thì tức đến nỗi muốn chửi thề trong điện thoại, nhưng dù tức giận thì cũng phải tìm được người đã, anh ta lập tức dẫn đồng nghiệp chạy đến... Việc đầu tiên là lấy video theo dõi dọc theo con đường, Từ Lệ nhanh chóng phát hiện ra Cao Ngọc Bân đi bộ khỏi phòng làm việc, cho nên hiện tại anh ta chưa đi xa được.
Sau đó Từ Lệ phái người lấy phòng làm việc làm trung tâm, tìm kiếm xung quanh trong phạm vi ba cây số, đồng thời gọi điện cho Viên Mục Dã và nói cho cậu biết chuyện Cao Ngọc Bân đã ra ngoài... Thật ra Viên Mục Dã vẫn luôn chờ cơ hội này, bởi vì cậu muốn nhân lúc đối phương ra ngoài để vào trong phòng làm việc xem thử.