Những người khác thấy Hồ Đông Thăng đã lên tiếng nên cũng không hề khách sáo, hết tên này tới tên khác lên khiêng rương… Còn ba người Đoàn Phong và Vương Hạo Phong lại lạnh lùng nhìn những kẻ tham lam đó từ đầu đến cuối, không một ai lên trước giúp.
Không ngờ vào lúc này, mấy bóng đèn vốn không nhiều lắm trên đỉnh đầu đột nhiên bị thứ gì đó bắn vỡ, ngay sau đó mấy bóng đen nhảy ra từ trong bóng tối, xông thẳng đến những người dọn vàng.
Trong lúc nhất thời tiếng người xung quanh kêu la thảm thiết không dứt bên tai, Hồ Đông Thăng hét to trong bóng tối: “Mẹ bà nó, dám cướp vàng với ông à, hôm nay ông không giết chết chúng mày thì không xong!” Gã vừa dứt lời đã vang lên tiếng súng, hiện trường lập tức hỗn loạn…
Có lẽ là do trong tay không có vàng nên nhóm Đoàn Phong cũng không bị tấn công, nhưng để Hồ Đông Thăng tiếp tục làm loạn như vậy cũng không hay, vì thế Đoàn Phong nhanh chóng đi đến cạnh Hồ Đông Thăng, kiềm chế cổ tay của đối phương, sau đó đá một cú vào cẳng chân gã, gạt gã ngã ra đất.
Cùng lúc đó, Đại Quân, Trương Khai và Vương Hạo Phong cũng nhanh chóng khống chế những kẻ định nổ súng lung tung trong bóng đêm, trong đó có cả Lâm Văn Minh và Trần Huy… Mà Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi vẫn đi theo sau đoàn người Hồ Đông Thăng, nghe thấy tiếng súng cũng đuổi tới.
Sự xuất hiện của hai người Viên Mục Dã mang lại cho khung cảnh vừa tối tăm vừa hỗn loạn một tia ánh sáng, những thứ tấn công mọi người trong bóng đêm bị đèn pin rọi vào chợt nhảy nhót khắp nơi, tránh né những nguồn sáng quá mức chói mắt đối với chúng.
Thấy mấy người Đoàn Phong không sao, lúc này Viên Mục Dã yên lòng. Vì thế cậu nhanh chóng chạy đến trước mặt Đoàn Phong, hỏi: “Không sao chứ?”
Đoàn Phong cười đáp: “Trường hợp nhỏ nhặt thế này liệu có chuyện gì được chứ?”
Viên Mục Dã rọi đèn pin xem xét mọi nơi, phát hiện có mấy tên thoi thóp nằm dưới đất. Có rất nhiều người trong số chúng bị cắn đứt cổ họng, có kẻ lại bị súng bắn chết, tình trạng tử vong giống y đúc mấy người phía trước...
Mà mấy tên chủ mưu bị đội Đoàn Phong khống chế lại không bị gì. Lúc này Hồ Đông Thăng bị Đoàn Phong đạp dưới đất, khàn giọng quát: “Mày là ai, mau buông ông ra. Phong, mau giết chết thằng này cho tao!”
Tiêu Vũ Vi ở cạnh cầm dao đi qua, muốn chém hết mấy tên đã hại chết La Đông Lai… Còn may Viên Mục Dã kịp thời cản cô ta lại: “Chắc chắn chúng sẽ phải chịu sự trừng phạt nên chịu, cô không cần phải chặt đứt đường lui của mình hoàn toàn.”
Tiêu Vũ Vi cười lạnh lẽo: “Đường lui ư? Sao tôi không thấy đâu!?”
Viên Mục Dã lắc đầu, nói: “Không phải cô không nhìn thấy, mà là cô không muốn thấy… Cô vẫn có cơ hội bắt đầu lại một lần nữa, không đáng để phí hoài cả cuộc đời vì chúng! Hơn nữa, La Đông Lai cũng không không muốn nhìn thấy tất cả những chuyện này, tôi cảm thấy chắc chắn anh ấy hy vọng cô có thể sống thật tốt.”
Nghe Viên Mục Dã nhắc tới La Đông Lai, bàn tay nắm chặt chuôi dao của Tiêu Vũ Vi cuối cùng cũng dần dần buông lỏng ra. Đây là một chút ấm áp còn sót lại trong lòng cô ta, có lẽ cô ta có thể đi hết đoạn đường đời còn lại dựa vào chút ấm áp đó thì sao?
Mà lúc này Vương Hạo Phong vốn nên bảo vệ Hồ Đông Thăng lại vờ như không thấy đại ca của mình kêu cứu. Đầu tiên hắn kiểm tra vết thương của những người dưới đất, phát hiện không có nhiều hy vọng được cứu sống, lúc này hắn mới đứng lên thở dài, nói: “Vì mấy thứ sống không mang đến, chết không mang đi được mà mất đi tính mạng có đáng không?”
Cùng lúc đó, Lâm Văn Minh bị khống chế thấy Vương Hạo Phong không định cứu chúng nên cất cao giọng: “Vương Hạo Phong, mày là đồ vong ân bội nghĩa. Lúc trước là ai kéo mày ra tù? Không có đại ca thì có mày ngày hôm nay không? Có phải mày thông đồng một phe với bọn nó muốn chiếm riêng vàng ở đây không?!”
Ai ngờ Vương Hạo Phong vốn chẳng dao động vì lời nói của Lâm Văn Minh, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn gã một cái, hắn lần theo vết máu dưới đất và tìm thấy một quái nhân bị trúng đạn… Vương Hạo Phong thấy thế lập tức cởi áo khoác bịt chặt miệng vết thương lại.
Quái nhân này gần như có tạo hình không khác gì đứa bé và người phụ nữ Đoàn Phong gặp được, người mặc cực ít quần áo, đầu tóc lộn xộn và đầy người cáu bẩn, giống như tượng đất chui từ dưới đất lên.
Bụng quái nhân trúng một viên đạn, tuy không trí mạng, nhưng nếu không đưa đến bệnh viện cấp cứu kịp thời, chắc chắn sẽ không sống nổi trong hoàn cảnh này. Vì thế Vương Hạo Phong lấy ra một chiếc bộ đàm ngay trước mắt bao người.
Vương Hạo Phong bật nguồn bộ đàm rồi trầm giọng nói: “Hải Quỳ gọi Cá Kiếm, Hải Quỳ gọi Cá Kiếm! Chỗ tôi có người bị thương, xin chi viện khẩn cấp…”
Khi đám Đoàn Phong và Viên Mục Dã còn đang chưa hiểu ra sao, trong bộ đàm lại truyền ra giọng một người khác: “Cá Kiếm nhận tin, Cá Kiếm nhận tin. Nhờ Hải Quỳ cấp cứu khẩn cấp cho người bị thương trước, nhân viên cứu hộ đã vào hầm trú ẩn dưới lòng đất theo đánh dấu. Hãy kiên nhẫn chờ, hãy kiên nhẫn chờ.”
Viên Mục Dã nhìn về phía Vương Hạo Phong: “Hóa ra những đánh dấu đó do anh để lại, anh không phải là…”
Vương Hạo Phong khẽ lắc đầu với Viên Mục Dã. Viên Mục Dã hiểu ý hắn ngay, vì thế cậu nuốt lại nửa câu sau. Đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên từ hướng lối vào, mọi người quay đầu nhìn lại, hóa ra là Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam dẫn theo một đám cảnh sát chạy vào.
Đám Hồ Đông Thăng nằm dưới đất thấy cảnh sát tới là lập tức tắt đài, không còn khí thế kiêu ngạo như lúc trước, cả đám bị cảnh sát áp giải ra ngoài như xách gà con.
Mà lúc này một cảnh sát đứng đầu bước đến trước mặt Vương Hạo Phong với vẻ nghiêm túc, người này nói: “Chúng ta lại gặp mặt, Hải Quỳ.”
Vương Hạo Phong cười đáp: “Đúng vậy, chúng ta lại gặp mặt, Cá Kiếm.”
Đến giờ phút này, những người ở đây đã hiểu ra thân phận thật sự của Vương Hạo Phong, thật ra anh ta là cảnh sát nằm vùng được xếp vào băng tội phạm của Hồ Đông Thăng, mục đích là điều tra số vàng ròng bị cướp trong vụ án vàng Đông Lâm thảm khốc năm xưa. Hiện giờ số vàng ròng ấy đã tìm lại được, vụ án cướp vàng chấn động một thời cuối cùng đã chính thức hạ màn.
Đại Quân cười đi qua vỗ mạnh vào vai Vương Hạo Phong: “Nhóc con nhà cậu được lắm! Giấu kỹ thật…”
Vương Hạo Phong cười nói: “Lần này có thể thuận lợi tìm thấy vàng còn phải cảm ơn sự giúp đỡ của các anh…”
Đại Quân vừa định giả vờ khách sáo thêm vài câu, kết quả lại bị Đoàn Phong ôm lấy: “Không cần khách sáo, đây là nghĩa vụ mà người dân chúng tôi nên làm…”
Tuy rằng giờ đã tìm được vàng, nhưng vẫn còn một vấn đề khó giải quyết bày ra trước mắt cảnh sát, đó là những kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ bị nhốt ở đây, còn cả đứa trẻ chưa bao giờ được thấy ánh mặt trời từ khi sinh ra kia nữa… Những người này nên làm thế nào bây giờ?