May mắn là thang máy chỉ còn cách mặt đất vài mét, nên mặc dù bị rơi xuống với tốc độ cao, nhưng mấy người bọn họ vừa nằm sấp xuống sàn là thang máy đã rơi xuống đáy... Dù vậy, ba người vẫn bị va đập một chút.
Đoàn Phong và Ôn Sâm ở trong thang máy còn đỡ, Viên Mục Dã đã gầy gò lại còn bị đập vào nóc thang máy không mấy bằng phẳng, cậu bị va đập đến mức tim gan phèo phổi như lệch khỏi vị trí ban đầu vậy.
Sau một trận mưa bụi, người phía trên và phía dưới đều đồng loạt hỏi thăm tình hình của Viên Mục Dã. Đại não của Viên Mục Dã mất một lúc mới tỉnh táo lại, cậu vội vàng đứng lên phủi đám bụi đất trên người và bảo: “Tôi không sao! Mọi người thế nào?”
Đoàn Phong lắc đầu, nói: “Chúng tôi cũng không sao, lần này chắc là đến đáy rồi, bảo tất cả mọi người xuống đi!”
Sau đó Viên Mục Dã đón từng người bên trên xuống, lại giúp họ đi vào trong thang máy đã an toàn. Mà lúc này Đoàn Phong và Ôn Sâm đã hợp sức mở cửa thang máy ra, bên ngoài cánh cửa lộ ra một hành lang tối đen...
Viên Mục Dã là người cuối cùng nhảy vào trong thang máy, khi cậu đi vào, ngoại trừ Hoắc Nhiễm thì tất cả mọi người đều đã ra khỏi thang máy, tiến vào trong hành lang.
Hoắc Nhiễm lo lắng hỏi: “Anh, vừa rồi bị rơi không nhẹ, anh không sao thật chứ?”
Viên Mục Dã lắc đầu cười bảo: “Ban đầu đúng là có hơi choáng, nhưng bây giờ không sao rồi, đi, chúng ta ra ngoài trước đã!”
Sau khi hai người ra khỏi thang máy, Viên Mục Dã lập tức nhướng mày, có vẻ như mùi máu tanh kia nồng đậm hơn. Nhưng khi cậu dùng đèn mỏ chiếu khắp nơi thì phát hiện lối đi này vô cùng khô ráo, đừng nói là xỉ rêu, ngay cả chất dịch nhờn vừa rồi cũng không có.
Nhưng Viên Mục Dã đi sau đã quan sát kỹ, bên dưới hành lang này không phải là đất hay bề mặt thật, mà là một tấm lưới bằng inox có thể thấm nước... Hơn nữa mùi máu tanh kích thích Viên Mục Dã còn xuất phát từ bên dưới tấm lưới này.
Viên Mục Dã thử dùng đèn mỏ trên đầu chiếu xuống bên dưới tấm lưới, nhưng tiếc là mắt lưới rất nhỏ mà bên dưới lại tối tăm nên không nhìn rõ được dưới đó có thứ gì. Lúc này dường như Liêu Hà Dung rất gấp gáp, anh ta muốn Ôn Sâm nhanh chóng sửa xong hệ thống điện, bởi vì chỉ như vậy anh ta mới có thể sao chép tất cả dữ liệu điện tử.
Tình hình trước mắt còn chưa rõ ràng, nhất định tồn tại không ít nguy hiểm tiềm tàng. Đoàn Phong thấy Liêu Hà Dung nóng lòng muốn đi tìm kiếm số liệu thí nghiệm như thế thì tức giận, cố ý nói: “Anh Liêu này, nếu anh đã vội như thế, hay là chúng ta chia làm hai nhóm được không? Anh dẫn theo người của anh đi sửa hệ thống điện và sao chép số liệu, tôi dẫn theo người của tôi đi tìm kiếm người phát tín hiệu cầu cứu?”
Ngoại trừ Liêu Hà Dung thì những người khác nghe xong sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi. Đây cũng là lần đầu tiên bọn họ xuống đây, họ không hề có hiểu biết gì đối với nơi này, cũng chẳng biết nhiều hơn bao nhiêu so với người của số 54, nếu như không phải đầu óc bã đậu thì thời điểm này sao có thể tách ra hành động độc lập khỏi bọn Đoàn Phong chứ?
Không ngờ Liêu Hà Dung lại không hề nhìn sắc mặt người khác, lập tức đồng ý ngay: “Không có vấn đề gì, như vậy càng tiết kiệm thời gian.”
Nhà sinh vật học Lý Hồng Giác vội vàng nói với Liêu Hà Dung: “Anh Liêu, anh chờ chút đã, tôi biết anh nóng lòng muốn lấy những số liệu kia, nhưng cũng đừng quên mục đích lần này chúng ta xuống đây, anh không thể chỉ nghĩ đến số liệu mà mặc kệ tính mạng con người được?!”
Liêu Hà Dung nghe Lý Hồng Giác nói vậy thì kinh ngạc, đỏ mặt vội vàng tranh luận: “Anh Lý, sao anh có thể nói như vậy? Chia người thành hai tổ không phải là vì muốn tiết kiệm thời gian à? Sao từ miệng anh lại thành tôi coi thường mạng sống rồi?”
Lý Hồng Giác cười nhạt: “Nói thì đơn giản dễ dàng, chẳng lẽ anh không biết vì sao cấp trên lại mời số 54 đến? Nhỡ đâu tách ra khỏi bọn họ chúng ta gặp phải nguy hiểm thì làm sao? Anh còn quen thuộc với tình cảnh nơi này, chứ chúng tôi thì sao? Muốn đi sửa điện thì tự anh đi đi, chúng tôi sẽ không tách khỏi nhóm.”
Liêu Hà Dung tức giận nói: “Tôi làm như vậy không phải vì nghĩ đến sự an toàn của mọi người, muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt à? Ai không sợ chết? Nhưng chúng ta không thể vì sợ chết mà làm việc sợ trước sợ sau, nghiên cứu khoa học là phải có tinh thần hy sinh bản thân hiểu không?”
Viên Mục Dã thấy hai người kia anh một câu tôi một câu đã sắp thành cãi nhau rồi, bèn vội vàng lên tiếng can ngăn: “Cứ tiếp tục cãi nhau thế này mới là tốn thời gian đấy, tâm trạng của hai vị tôi đều hiểu được, nhưng cơm cũng phải ăn từng miếng một! Tiến sĩ Liêu, anh biết rõ vị trí xảy ra sự cố điện sao?”
Bị Viên Mục Dã hỏi thế, Liêu Hà Dung cũng giật mình, nhất thời không nói ra được là hệ thống điện bị hỏng ở đâu, nhưng vẫn mạnh miệng bảo: “Cụ thể ở đâu tôi không rõ lắm, nhưng nhất định phải đến chỗ áp tổng mới biết được.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được, vậy vị trí áp tổng ở đâu, cách đây xa không?”
Liêu Hà Dung suy nghĩ một chút rồi đáp: “Ở giữa khu căn cứ, cũng không xa lắm...”
Viên Mục Dã quay lại nói với tất cả mọi người: “Nếu áp tổng đã không cách xa nơi này, vậy trước hết chúng ta đi tìm vị trí áp tổng đã, chúng ta không biết rõ tình hình dưới này, mọi người khi di chuyển phải rất cẩn thận!”
Sau khi Viên Mục Dã nói xong thì trừng Đoàn Phong một cái, trách anh ta nói có một câu đã khơi mào tranh chấp rồi. Nhưng Đoàn Phong lại tỏ vẻ không quan tâm nhìn về phía Liêu Hà Dung và Lý Hồng Giác, sau đó thì thầm nói với Viên Mục Dã: “Mấy thằng cha này ai cũng có mục đích riêng muốn đạt được, bọn họ tranh danh đoạt lợi thế nào thì tùy, nhưng đừng kéo chúng ta tới làm đệm lưng chứ?!”
Viên Mục Dã cho Đoàn Phong một ánh mắt “yên tâm”, sau đó thì thầm nói: “Không sao, chỉ cần nhìn kỹ Liêu Hà Dung là được.”
Sau khi giải quyết xong tranh chấp, cả đoàn người lại tiếp tục hướng về phía trước tìm kiếm, Trương Khai vừa đi vừa dò xét xung quanh: “Không phải nơi này sạch sẽ quá à? Sao chẳng có một chút vết tích nào vậy?”
Chính xác là như vậy, đây cũng là nghi vấn của tất cả người số 54, nếu năm đó đã xảy ra sự kiện đúng như Liêu Hà Dung nói, ngay cả bên ngoài hang động cũng có khói đặc cuồn cuộn bốc ra, vậy thì tại sao trong này lại không hề có bất cứ dấu vết nào của vụ cháy chứ?
Có điều bây giờ Liêu Hà Dung không chịu nói, nhóm Viên Mục Dã đương nhiên có nhìn ra cũng không thể nói toạc ra, bọn họ muốn xem Liêu Hà Dung giả vờ đến khi nào!
Trên hành lang này cứ một đoạn lại có một cánh cửa điện tử dẫn đến một khu vực khác. Nếu như trong tình huống hệ thống điện bình thường, thì những cánh cửa này chỉ cần nhập mật mã là có thể mở ra. Nhưng bây giờ chỉ có thể để Ôn Sâm dùng bình ắc quy nhỏ mang theo người làm nguồn cấp điện tạm thời, sau đó để Liêu Hà Dung nhập mật mã.
Nhưng ngay đến cả Viên Mục Dã cũng không thể ngờ rằng, phương thức mở những cánh cửa này không phải là dùng mật mã hay vân tay, mà là kiểm soát bằng phương thức dùng giác mạc và giọng nói... Thế nên cậu và Đoàn Phong lập tức nhìn thoáng qua nhau.
Trong lòng hai người lúc này đều có một nghi vấn, đó chính là vì sao Liêu Hà Dung biết rõ khi nhóm Đoàn Phong rời khỏi mình sẽ không thể mở được bất cứ cánh cửa nào trong căn cứ, vậy mà anh ta lại đồng ý tách ra hành động riêng?