Viên Mục Dã dùng súng chỉ vào Liêu Hà Dung rồi bảo: “Giáo sư Liêu, anh đừng đi lên vội, có mấy lời chúng ta hãy nói trước đã… Lúc trước tôi cũng đã nói dù anh có cầm trứng 0924 đã thụ tinh về, nghiên cứu nó cũng cần thời gian, chẳng lẽ anh không sợ mình không chờ được đến ngày đó sao?”
Nếu có thể sống ai lại muốn chết chứ, tuy ngoài miệng Liêu Hà Dung nói cùng lắm chết chung với Viên Mục Dã, nhưng nếu không phải anh ta tham sống thì làm sao có thể tính toán đủ mọi chuyện cho đến tận bước này?
“Tiểu Viên, tôi lớn hơn cậu vài tuổi, có một số việc đương nhiên hiểu rõ hơn cậu… Tôi biết cậu bây giờ đang vào độ tuổi nhiệt huyết, nhưng xin cậu hãy tin tôi, dòng máu nóng cũng sẽ có ngày nguội lạnh, đến lúc đó cậu sẽ phát hiện chẳng có gì quan trọng hơn việc còn sống cả. Chỉ cần tôi thành công, tôi cam đoan cậu có thể sống lâu hơn những người đồng lứa vài chục năm hoặc có thể còn dài hơn nữa, thậm chí tôi còn có thể cho cậu trực tiếp tham gia vào hạng mục này, thế nào?” Liêu Hà Dung tiếp tục thuyết phục Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã nghe nhưng không nói gì vì đang âm thầm tính toán thời gian, cậu cảm thấy chắc lúc này Đoàn Phong và Hoắc Nhiễm đã đi lên rồi, nên bắt đầu tiến từng bước về phía Liêu Hà Dung và nói: “Được, tôi tiếp nhận lời đề nghị của anh, anh lên đây trước đi!”
Viên Mục Dã nói xong cũng giả vờ muốn kéo anh ta lên. Liêu Hà Dung đương nhiên sẽ không tin tưởng Viên Mục Dã một trăm phần trăm, anh ta nói với vẻ đề phòng: “Tiểu Viên, nếu cậu đã đồng ý đề nghị của tôi, vậy có phải nên thể hiện một chút thành ý không? Ví dụ như ném khẩu súng trong tay cậu vào trong giếng đi…”
Viên Mục Dã nghe vậy không hề do dự ném ngay khẩu súng trong tay vào trong giếng, sau đó cười lạnh, nói: “Như vậy được rồi chứ Giáo sư Liêu? Nếu chúng ta đã quyết định hợp tác, vậy phải tin tưởng nhau mới đúng chứ? Tôi khuyên anh hãy lên nhanh đi, nếu còn chậm trễ nữa thì cặp đôi trong giếng sẽ làm xong việc đấy.”
Liêu Hà Dung thấy Viên Mục Dã ném súng đi, lúc này mới yên tâm đưa tay cho Viên Mục Dã, nhưng lúc đó anh ta dùng một tay nắm thang dây, một tay cầm trứng 0924 đã thụ tinh, vì vậy Liêu Hà Dung theo thói quen đưa tay đang cầm trứng cho Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã thấy vậy cố làm ra vẻ ghét bỏ mà đỡ lấy cánh tay đối phương, sợ dính phải chất lỏng sền sệt trên quả trứng: “Cầm xa ra một chút, tôi nhìn là đã thấy buồn nôn…”
Liêu Hà Dung tin là thật nên thả lỏng cảnh giác, anh ta trực tiếp đặt trọng tâm vào tay Viên Mục Dã. Không ngờ ngay lúc Viên Mục Dã lôi Liêu Hà Dung ra khỏi giếng, cậu lại đồng thời đập mạnh vào quả trứng đã thụ tinh trong tay Liêu Hà Dung khiến nó rơi trở về trong giếng.
Đến khi Liêu Hà Dung hiểu được vừa có chuyện gì xảy ra thì đã muộn, anh ta chỉ đành trơ mắt nhìn quả trứng đã thụ tinh mà mình mất bao công sức tính toán mới lấy được lại rơi vào vực sâu… Mặc dù phía trên xúc tu ở đằng sau con sâu mẹ vẫn còn rất nhiều trứng đã thụ tinh, nhưng Liêu Hà Dung bây giờ đã rời khỏi giếng, Viên Mục Dã lại giữ chặt anh ta nên việc quay về lấy trứng là bất khả thi.
“Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì?” Liêu Hà Dung tức điên lên.
Nhưng Viên Mục Dã không hề nhiều lời với anh ta mà chỉ kéo anh ta rời đi, cậu nhất định phải tranh thủ lúc đám quái vật bạch tuộc kia còn chưa tỉnh lại để đưa Liêu Hà Dung rời khỏi đã rồi lại tính tiếp. Nếu không một khi nghi thức giao phối kết thúc, kể cả Viên Mục Dã có vô địch vũ trụ thì cũng không thể một ngựa một thương cứu được Liêu Hà Dung từ sào huyệt của 0924.
Không ngờ lúc hai người còn đang giằng co, hai kẻ nửa người nửa quái vật trước đó còn đang mê mẩn quấn quýt với nhau lại đột ngột tách ra, Viên Mục Dã thấy vậy biết ngay là không ổn rồi, cậu vội dùng một tay bịt miệng Liêu Hà Dung để anh ta không lên tiếng.
Nhưng lúc này, Liêu Hà Dung thấy trứng thụ tinh mà mình vất vả lắm mới lấy được lại bị Viên Mục Dã ném vào trong giếng thì lập tức mất đi lý trí, anh ta tức tối vùng khỏi tay Viên Mục Dã rồi hét lên: “Cậu đúng là kẻ ấu trĩ hết thuốc chữa, tôi…”
Nhưng Liêu Hà Dung vừa nói được một nửa, anh ta bỗng nhìn chằm chằm phía sau lưng Viên Mục Dã bằng ánh mắt đầy hoảng sợ, như thể đã thấy thứ gì đó đáng sợ nhất trên đời này… Viên Mục Dã hiểu ngay là có chuyện gì xảy ra, cậu từ từ quay đầu lại và thấy toàn bộ đám xúc tu mới vừa rồi còn ở trạng thái ngủ đông, giờ đều đã tỉnh lại, bọn chúng đang nhìn chằm chằm vào Liêu Hà Dung ở phía sau Viên Mục Dã.
Đúng là sợ cái gì gặp cái đấy, mặc dù 0924 không có hứng thú với Viên Mục Dã, nhưng bọn chúng lại cực kỳ muốn ăn Liêu Hà Dung! Đặc biệt là con sâu đực trong giếng, cũng chính là gã đàn ông còn nửa người kia. Lúc trước Viên Mục Dã đã biết thính lực của nó cực kỳ tốt, vì vậy mà vừa rồi cậu mới muốn che miệng Liêu Hà Dung lại để anh ta không phát ra tiếng.
Nhưng thằng cha Liêu Hà Dung này lại thích tự tìm đường chết, anh ta hô to gọi nhỏ hấp dẫn sự chú ý của con sâu đực và rồi nó thò người ra khỏi miệng giếng, đi đến trước mặt Liêu Hà Dung với tốc độ rất nhanh…
Trong nhất thời toàn bộ thế giới như dừng lại, Viên Mục Dã chẳng còn nghe được gì ngoài tiếng tim mình đang đập, mặc dù mục tiêu của sâu đực là Liêu Hà Dung ở bên cạnh, nhưng cái gã này lại bám chặt lấy Viên Mục Dã không chịu buông tay.
Viên Mục Dã đành phải âm thầm cầu nguyện, cậu hy vọng Liêu Hà Dung đừng tìm đường chết thì có lẽ cậu còn có biện pháp cứu được anh ta từ trong miệng con quái vật này… Không ngờ Viên Mục Dã còn chưa kịp biến ý nghĩ của mình thành hành động, Liêu Hà Dung đã đột ngột ngẩng đầu nhìn Viên Mục Dã, ánh mắt anh ta đầy vẻ tuyệt vọng và không cam lòng: “Nếu mày đã hủy hoại toàn bộ hy vọng của tao, vậy hãy cùng chết với tao đi.”
Giọng nói của Liêu Hà Dung không to, nhưng cũng đủ thu hút sự chú ý của gã nửa người nửa quái vật, trước đó con sâu đực này chậm chạp không ra tay với Liêu Hà Dung là vì mùi vị của Viên Mục Dã đã mê hoặc nó.
Nhưng giờ thì hay rồi, sâu đực đang lo không biết vị trí của Liêu Hà Dung, vậy mà anh ta lại tự mình muốn chết bằng cách gửi đến đối phương một lời nhắc nhở…
Viên Mục Dã thấy vậy thì muốn đẩy tay Liêu Hà Dung ra, nhưng tiếc là tốc độ của sâu đực quá nhanh, trong nháy mắt đã nhấc cả Liêu Hà Dung lẫn Viên Mục Dã lên khỏi mặt đất, đến khi Viên Mục Dã kịp phản ứng, cậu đã bị Liêu Hà Dung liên lụy kéo vào trong giếng!
Mặc dù đám quái vật bạch tuộc trong giếng không có hứng thú đối với Viên Mục Dã, nhưng nếu bị kéo thẳng xuống đáy giếng… Dù không bị ăn sạch thì cũng ngã thành thịt nát! May mà vào lúc nguy hiểm nhất, Viên Mục Dã đã bám được vào một đoạn thang dây, coi như miễn cưỡng treo mình phía trên vách giếng…
Nhưng không thể ngờ là lúc này Liêu Hà Dung vẫn cố chấp nắm chặt tay Viên Mục Dã không chịu thả ra, dù cậu muốn hất anh ta ra, nhưng cậu lại sợ một cánh tay không thể chịu được trọng lượng của cả hai người.
Có lẽ do đã tiến vào trong giếng, coi như là chui vào sào huyệt của 0924 nên hai kẻ nửa người nửa quái vật kia không tấn công Liêu Hà Dung ngay lập tức, bọn chúng chỉ liên tục vòng đi vòng lại trước người anh ta như muốn thăm dò điều gì đó.