Mấy cảnh sát ở sau lưng nghe vậy đều lục lọi trên người, kết quả ngoài thuốc ngậm ho ra thì chỉ có kẹo cao su, hơn nữa toàn là loại vị bạc hà giúp tinh thần tỉnh táo… May mà thằng nhóc này chẳng chê thứ gì, chỉ cần đồ ngọt là được.
Tính cả đứa nhỏ bẩn thỉu bị socola lừa ra ngoài này cùng với người bị trúng đạn rồi được đưa xuống núi trước đó, hiện tại trong hầm trú ẩn chắc chỉ còn bốn người. Nhưng xét đến cái xương sọ mà Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi đã phát hiện trước đó, vậy thì trong hang chỉ có thể còn nhiều nhất là ba người sống.
Đứa con đã đi ra, người mẹ đương nhiên sẽ không ở lại một mình trong đó, vì vậy người thứ hai chủ động đi ra ngoài chính là người phụ nữ đã tranh cướp con hươu chết với mấy người Đoàn Phong… Cô ta vừa nhìn thấy con mình ở trong tay Đoàn Phong là lập tức kích động gào lên, thằng nhóc nghe thấy giọng của mẹ nó cũng không ngoan ngoãn nữa mà bắt đầu giãy giụa.
Cực chẳng đã Đoàn Phong đành phải từ từ đi đến bên cạnh cô gái kia rồi bảo: “Ra đi, chúng tôi sẽ không làm hại cô, cô ra đây thì chúng tôi sẽ trả lại đứa bé cho cô…”
Người phụ nữ này hiển nhiên có thể nghe hiểu những lời Đoàn Phong nói, nhưng cô ta vừa ra ngoài là bị mặt trời chiếu cho không thể mở mắt được, nên lại lùi về theo bản năng. Viên Mục Dã thấy vậy nhanh chân đi qua đó rồi cởi áo khoác ngoài của mình ra trùm lên đầu cô ta, như vậy vừa giúp cô ta che ánh nắng mặt trời, lại vừa che được nửa người trên đang để trần của cô ta.
Người phụ nữ này lúc đầu còn kháng cự, nhưng khi được Viên Mục Dã che áo lên đầu, cô ta lập tức yên tĩnh lại, xem ra dù cuộc sống có khó khăn đến mức nào, cô ta vẫn hy vọng giữ lại được một chút tôn nghiêm…
Đoàn Phong thấy cô ta đã yên tĩnh trở lại thì đưa đứa bé trong lòng cho cô ta, anh ta còn chỉ vào đồ ăn trong nồi và bảo: “Đến đây ăn một chút gì đi…”
Người phụ nữ nghe xong lập tức bế đứa bé chạy đến, hai mẹ con thò luôn tay vào nồi lấy đồ ăn, kết quả là bị bỏng vì đồ ăn quá nóng. Đoàn Phong thấy vậy bèn cầm bát đũa xới cho mỗi người một bát, người phụ nữ này đã rất lâu rồi không được cầm bát cơm, cô ta thế mà lại bật khóc.
Tiếng khóc của cô ta đã dẫn ra hai người cuối cùng trong hầm, lúc đầu bọn họ còn tưởng cô ta và đứa bé gặp nguy hiểm, vì vậy không hề quan tâm mà lao ngay ra, kết quả là bị ánh nắng bên ngoài làm lóa mắt.
May mà cô ta nghe thấy âm thanh nên nói “Ây… Ách…” hai tiếng, nhờ thế mới khiến hai người kia dần bình tĩnh lại. Cảnh tượng cuối cùng là trên đầu bọn họ đều đội quần áo, trong tay bưng bát cơm bắt đầu ăn.
Cá Kiếm nhíu mày nhìn mấy người này, bởi vì dù sao thì tình huống của bọn họ cũng hơi đặc biệt, mặc dù biết rõ bọn họ khá nguy hiểm, nhưng lại không thể đối xử như với tội phạm được…
Cuối cùng vì cân nhắc đến việc thằng bé cùng với người phụ nữ này khá tin tưởng Đoàn Phong và Viên Mục Dã, nên Cá Kiếm hy vọng bọn họ có thể ngồi cùng xe cảnh sát với mấy người này xuống núi, để bảo đảm trên đường không xảy ra sự cố gì.
Mặc dù Đoàn Phong có hơi không kiên nhẫn nhưng cuối cùng vì nghĩ đến đứa bé bẩn thỉu kia mà anh ta vẫn đồng ý. Nhưng trước khi xuống núi, anh ta vẫn dẫn mấy người đó đến nhà nghỉ của Tiêu Vũ Vi tắm rửa một trận, có lẽ chỉ khi bọn họ được mặc quần áo một lần nữa thì mới tìm được cảm giác làm người trước đây.
Bởi vì tóc của mấy người này thực sự không thể chải nổi, cuối cùng Tiêu Vũ Vi đành dùng kéo cắt sạch tóc họ, coi như diệt sạch chấy luôn… Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là, thằng nhóc bẩn thỉu kia tắm rửa xong lại biến thành một bé gái.
Tiêu Vũ Vi nhìn đôi mắt đục mờ trên khuôn mặt nhỏ bé là biết ngay đứa nhỏ này bị đục thủy tinh thể bẩm sinh, cô ta nói với Cá Kiếm: “Mắt của đứa bé này cần chữa trị, hy vọng vẫn còn kịp…”
Cá Kiếm gật đầu: “Cô yên tâm, sau khi xuống núi chắc chắn chúng tôi sẽ liên hệ ngay với bệnh viện gần nhất để làm xét nghiệm toàn diện cho bọn họ, nếu có vấn đề gì sẽ chữa trị trước tiên.”
Sau đó đoàn người số 54 đi xuống núi cùng cảnh sát, còn Tiêu Vũ Vi cũng muốn đi cùng để xử lý hậu sự cho La Đông Lai… Lúc xuống núi, Tằng Nam Nam ngồi cùng xe với Tiêu Vũ Vi, nhưng không hiểu vì sao mà hai cô gái này chẳng hề trò chuyện với nhau.
Ngược lại chiếc xe cảnh sát mà Viên Mục Dã và Đoàn Phong ngồi lại vô cùng sôi nổi, toàn bộ quãng đường đều là tiếng cười của Đoàn Phong và đứa bé, Viên Mục Dã thậm chí còn không biết Đoàn Phong lại thích trẻ con đến thế… Mặc dù những người khác không nói câu nào nhưng lại rất bình tĩnh nhìn bọn họ, như thể cảnh tượng này là hình ảnh hài hòa nhất trên đời.
Thật ra không khó để tưởng tượng ra mười mấy năm qua bọn họ sống thế nào, đống xương trắng và chất thải đầy trên mặt đất kia đủ để chứng minh mọi chuyện, thậm chí Viên Mục Dã còn đoán bọn họ đã ăn cả thi thể của người bạn đã chết, vì dù sao không phải ngày nào cũng có động vật rơi từ trên cửa hang xuống.
Mười mấy năm qua chính là cơn ác mộng mà cả cuộc đời này bọn họ không thể nào xóa được, cho dù một ngày nào đó khôi phục được cuộc sống của người bình thường, thì mỗi khi nhớ lại thời gian sống dưới hầm trú ẩn, cảm giác đau đến tận xương tủy đó sẽ lại xuất hiện lần nữa… Vì vậy, liệu họ có thể có được bình yên trong tương lai hay không còn phụ thuộc vào tạo hóa của chính họ.
May mà đứa bé này vẫn còn nhỏ tuổi, đồng thời lại ra đời trong hoàn cảnh như thế, không có so sánh sẽ không có đau khổ, cô bé chưa biết sự tốt đẹp của thế giới bên ngoài, và đương nhiên cũng không biết sự xấu xí trong thế giới đầy bóng tối đó.
Nhưng điều may mắn nhất với họ là cơn ác mộng này đã kết thúc, bất kể cuộc sống sau này tốt hay xấu, nó cũng tốt hơn cả trăm ngàn lần so với quá khứ, cho nên cuộc sống của họ vẫn còn được tính là tràn ngập hy vọng.
Bởi vì cân nhắc đến mối quan hệ giữa Tằng Nam Nam và Tiêu Vũ Vi, nhóm người số 54 quyết định ở lại thêm vài ngày, đợi Tiêu Vũ Vi lo xong hậu sự cho La Đông Lai rồi mới đi. Trong lúc này, hai người bọn họ vẫn không nói với nhau một câu nào, nhưng Tằng Nam Nam cũng không hề phản đối việc ở lại giúp đỡ.
Sáng hôm đó, Đoàn Phong và Viên Mục Dã đi đến bệnh viên thăm cô bé, Cá Kiếm nói cho họ biết, cô bé này đúng là bị đục thủy tinh thể bẩm sinh, tiếc là cô bé đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để phẫu thuật, dù trình độ phẫu thuật bây giờ đã tốt hơn nhiều, nhưng thị lực hai mắt sẽ không vượt quá 4.0.
Viên Mục Dã nghe xong mà thầm cảm thấy tiếc nuối, nếu cô bé ấy được sinh ra trong hoàn cảnh bình thường thì bây giờ đã là một cô bé xinh đẹp có đôi mắt bình thường, nhưng có những tiếc nuối cuối cùng vẫn sẽ chỉ là nuối tiếc mà thôi…
Bác sĩ còn nói cơ thể cô bé này bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, bọn họ thông qua đo mật độ xương mà phát hiện thật ra cô bé này phải tầm mười bốn tuổi, nhưng vóc dáng lại vẫn chỉ là một cô bé bảy, tám tuổi… Thật ra cũng không khó để tưởng tượng, dưới hoàn cảnh sống như vậy thì làm sao hấp thu đủ chất dinh dưỡng chứ? Cha mẹ của cô bé nuôi con mình sống đến bây giờ đã là cố gắng lớn nhất rồi.