Viên Mục Dã nghe xong không hiểu: “Nói rõ một chút đi, chỗ đó là chỗ nào?”
Lần này Liêu Hà Dung không vội vàng trả lời lại, anh ta trầm mặc một lúc rồi mới bảo: “Phía dưới giếng sâu…”
Đoàn Phong lắc đầu: “Đừng nghe lời thằng cha này, ai mà sống nổi ở dưới đó chứ? Đây chẳng phải là nói linh tinh à?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Có phải hay không đi xem là biết…”
Sau đó hai người bọn họ đi đến trước một cánh cửa điện tử màu đen, cái cửa này không chỉ có màu sắc khác với những cánh cửa điện tử khác mà nó còn rộng hơn gấp đôi…
“Trông nơi này như cánh cổng Địa Ngục ấy, cậu thử nói xem mở cửa xong liệu có một đống thứ bay ra ngoài không? Hay là chúng nó sẽ phá tan cánh cửa luôn…” Đoàn Phong trêu đùa.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Tôi cũng không biết… Nhưng dường như từ trước đến giờ 0924 không phá hoại công trình công cộng, cùng lắm chỉ đi theo đường ống thông gió thôi.”
Đoàn Phong bỗng nghi ngờ hỏi. “Vì sao vậy?”
Đúng vậy? Tại vì sao? Viên Mục Dã cũng không nghĩ đến vấn đề này. Theo lý thuyết, với sức mạnh của 0924, bọn chúng muốn phá cửa cũng không phải việc khó, vậy mà chúng chỉ đi theo đường ống thông gió…
Lúc này Viên Mục Dã mới nhớ ra rằng trong các video thí nghiệm trước đây, khi 0924 mới được phát hiện ra đã từng bị dòng điện cao thế kích. Mà khi Viên Mục Dã bị Liêu Hà Dung tính kế tách khỏi Đoàn Phong, lúc đó cậu từng muốn dùng sức mạnh phá cửa nhưng lại bị điện giật bắn ngược về… Chẳng lẽ loài sinh vật 0924 này sợ điện giật? Vì vậy mới không dám phá vỡ từng cánh cửa điện tử này?
Sau khi Viên Mục Dã nói suy nghĩ của mình cho Đoàn Phong nghe, anh ta nói: “Cũng có thể là như vậy, có lẽ điện giật không tạo thành vết thương trí mạng, nhưng lại khiến bọn chúng cực kỳ đau đớn.”
Sau khi nghe lời ấy, Viên Mục Dã mở máy tính bảng để xem video giám sát, sau đó chọn một căn phòng và phóng to lên, cậu nói: “Đội trưởng Đoàn, anh nhìn này, chắc đây là súng kích điện mà năm đó Tề Mân Giang dùng để xua đuổi 0924, nếu bây giờ anh qua đó lấy nó, có lẽ sẽ phát huy tác dụng lớn vào lúc mấu chốt.”
Đoàn Phong nhìn thoáng qua cánh cửa điện tử màu đen sau lưng Viên Mục Dã, anh ta hỏi: “Vậy còn cậu? Đừng nói với tôi là cậu muốn vào đó một mình trước nhé.”
Viên Mục Dã bật cười: “Yên tâm, bọn chúng không muốn ăn tôi đâu, nếu không làm sao tôi có thể sống đến bây giờ chứ?”
Đoàn Phong vẫn không yên tâm lắm: “Nhỡ trong giếng có tên có khẩu vị đặc biệt thích cậu thì sao?”
Viên Mục Dã ra vẻ nhẹ nhàng, nói: “Thôi đừng phí thời giờ nữa, sao có thể như thế được? Anh mau đi tìm súng kích điện đi!”
Đoàn Phong hơi do dự, anh ta nói: “Tôi sẽ về rất nhanh, nhớ kỹ, không được cậy mạnh…”
“Được rồi…” Viên Mục Dã mỉm cười.
Sau khi xác định Đoàn Phong đã đi xa, Viên Mục Dã quay người lại rồi mở cánh cửa điện tử màu đen cuối cùng này, một âm thanh nhỏ vang lên, cánh cửa điện tử từ từ mở ra… Ngay sau đó một mùi máu tanh nồng đậm từ trong cánh cửa xộc ra.
Mặc dù đã đoán được tình hình bên trong cánh cửa, nhưng Viên Mục Dã vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng… Cậu thấy không gian bên trong cánh cửa rất rộng lớn, đây cũng là khu vực lớn nhất trong trụ sở dưới lòng đất này.
Nếu Viên Mục Dã đoán không nhầm, trước đây chỗ này hẳn là một hang động thiên nhiên, chính vì thế mà Tề Mân Giang mới đặt vị trí giếng khoan ở đây, mà bây giờ không gian rộng lớn này đã bị rất nhiều xúc tu bằng thịt màu hồng kia chiếm giữ, dường như chỗ này đã trở thành trụ sở chính của loài sinh vật 0924 kia.
Tiếng kêu cứu của cô gái vẫn còn tiếp tục, nhưng lần này lại có sự khác biệt, nó không phải phát ra qua thiết bị điện tử mà là từ miệng con người…
Có lẽ do quá lâu rồi không có người mở cánh cửa này, nên tất cả xúc tu thịt màu hồng đều dừng lại khi Viên Mục Dã mở cửa, sau đó bọn chúng từ từ chuyển hướng về phía Viên Mục Dã nhưng lại không có một cái nào dám tùy tiện tiến lên.
Viên Mục Dã thấy vậy bèn ôm chiếc CPU hỏng đi vào, mấy cái xúc tu thịt màu hồng vừa rồi còn dây dưa bỗng co rụt lại về phía sau để nhường cho Viên Mục Dã một con đường nhỏ… Vào giờ phút này Viên Mục Dã có thể khẳng định, loài sinh vật 0924 này có lẽ e ngại virus biến dị trong cơ thể cậu.
Nhưng tất cả những loại virus, vi khuẩn, thậm chí tế bào ung thư mà con người đã biết cũng không thể tạo thành tổn thương cho 0924, chỉ riêng virus trong người Viên Mục Dã lại khác, bởi vì bản thân nó đã là một tồn tại đặc biệt.
Cho đến tận bây giờ lão Lâm vẫn chưa nghiên cứu ra cách giải quyết, tối đa chỉ có thể ức chế nó mà thôi… Có phải điều này nghĩa là thứ trong người Viên Mục Dã càng thêm khó chơi và đáng sợ hơn so với 0924?
Đương nhiên, Viên Mục Dã lúc này không có thời gian nghĩ xa như vậy, việc cậu muốn làm chỉ là giải quyết nguy cơ trước mắt, đưa thứ ăn thịt người này về lại dưới lòng đất…
Cô gái tên Liễu Tâm Như vẫn đang liên tục kêu cứu, nhưng lúc này Viên Mục Dã đã có thể khẳng định đối phương không phải là người sống, vì vậy cậu thận trọng đi tới bên cạnh chiếc giếng sâu.
So sánh với trong video theo dõi, cái giếng trước mắt to hơn nhiều, Viên Mục Dã đưa mắt ước lượng, đường kính của nó ít nhất cũng phải mười mét, toàn bộ chiếc giếng giống như một cái mồm đang há to vậy.
Cùng lúc đó, giọng nói của Liễu Tâm Như truyền đến từ chỗ sâu, giọng nói đứt quãng, thậm chí còn khi xa khi gần.
Viên Mục Dã từ từ tiến đến gần giếng sâu, cậu cẩn thận nghe âm thanh bên trong, nhưng có vẻ như ngoài giọng nói của Liễu Tâm Như ra thì còn có nhiều tiếng thét chói tai nữa. Đương nhiên những tiếng thét chói tai này cũng có thể là tiếng vọng do vách giếng tạo thành, nhưng giọng nói của Liễu Tâm Như là có thật.
“Liễu Tâm Như?” Viên Mục Dã gọi khẽ vào trong giếng.
Không ngờ cậu vừa dứt lời, giọng nói trong giếng bỗng im bặt, những xúc tu thịt màu hồng vây quanh cậu cũng rục rịch ngóc đầu dậy… Ngay sau đó có tiếng xào xạo vang lên từ trong chiếc giếng sâu đen nhánh, hình như có thứ gì đó đang từ từ bò lên.
Nói không sợ là giả, Viên Mục Dã cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng lý trí nói cho cậu biết nhất định phải bình tĩnh, có như vậy mới không mắc sai lầm trí mạng.
Viên Mục Dã chờ một lát nhưng cậu đợi mãi mà không thấy có thứ gì bò ra từ trong bóng tối, cậu bèn hơi cúi người nhìn vào trong giếng… Không ngờ đúng lúc này lại có một khuôn mặt người trắng bệch đột ngột hiện ra từ bóng tối, suýt nữa chạm vào mặt Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã vội vàng né sang một bên, sau đó hoảng sợ nhìn người phụ nữ bò ra từ bóng tối, chỉ thấy tóc tai cô ta bù xù, hai mắt nhắm chặt, miệng liên tục lẩm nhẩm: “Cứu mạng… Tôi là nhân viên thí nghiệm của dự án ‘Hướng về tâm Trái đất’… Liễu Tâm Như… Cứu mạng… Tôi là nhân viên thí nghiệm của dự án ‘Hướng về tâm Trái đất’… Liễu Tâm Như…”