Mà điều khiến đội Từ Lệ đau đầu là, hành tung của tên trộm này còn thường xuyên xuất quỷ nhập thần, rõ ràng vài phút trước còn gây án ở trung tâm thành phố, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trong camera giám sát của khu biệt thự cách đó mấy cây số, làm cho đội Từ Lệ khổ không nói nổi, cuối cùng chỉ có thể điều động tất cả lực lượng cảnh sát ngồi canh, nhưng vẫn chẳng sờ tới được một sợi lông của hắn.
Tuy tính chất vụ án không ác liệt, nhưng lại có ảnh hưởng không hề nhỏ, khôi hài nhất là tên cướp này cướp thức ăn, đồ dùng, thậm chí còn cướp cả quần áo… Nhưng hắn không cướp tiền.
Thời nay thật sự hiếm thấy cướp nào mà không giật tiền, cho nên đội Từ Lệ cũng không rõ rốt cuộc cái tên này có tính toán gì. Anh ta định bụng tìm nhóm Viên Mục Dã giúp đỡ nhưng lại cảm thấy hơi khó mở miệng, cũng đâu thể việc gì cũng nhờ đến số 54 người ta được?
Thật ra Viên Mục Dã khá chú ý đến vụ án này, bởi vì cậu luôn tò mò không biết rốt cuộc cái tên có thể nhảy băng qua đường chỉ trong một lần nhảy có lai lịch gì?
Buổi tối hôm nay, Viên Mục Dã thật sự không kìm nổi cơn tò mò trong lòng nên chủ động gọi điện thoại cho Từ Lệ, hỏi tiến triển của vụ án thế nào? Từ Lệ thừa dịp hỏi Viên Mục Dã giờ đang làm gì? Nếu không bận thì đi vây bắt cướp với anh ta?
Viên Mục Dã thấy có hứng thú nên dẫn cả Lệ Thần chạy qua… Lần này cậu dẫn Lệ Thần đi cùng không phải là để chơi, mà là muốn hắn ẩn thân đi theo bên cạnh mình, nếu tên cướp kia xuất hiện thì sẽ để hắn bám theo sau thăm dò lai lịch của đối phương.
Khi Viên Mục Dã chạy tới vị trí nằm vùng, Từ Lệ đang ngồi trên xe thở phì phò, mắt đỏ quạch. Tính đến hôm nay, đã sắp ba ngày anh ta không được ngủ một giấc đàng hoàng rồi. Viên Mục Dã thấy vậy đâu được? Vì thế cậu bảo anh ta cứ ngủ bù ở trong xe trước đã, còn mình sẽ trông chừng thay một lúc.
Hiện giờ vừa đúng đầu thu, nhiệt độ ban đêm không cao nhưng ngồi trong xe rất dễ khiến người ta mơ màng buồn ngủ. Ngồi trong xe, Viên Mục Dã nhìn chằm chằm trong chốc lát thì thấy hơi mệt, cậu định xuống xe cho tỉnh táo tinh thần một chút.
Ai ngờ vừa xuống xe, cậu đã nghe thấy có người gào to ở cách đó không xa: “Mày làm gì thế?! Cướp… Có ăn cướp!”
Viên Mục Dã vốn không kịp đánh thức Từ Lệ mà sải bước chạy nhanh ra ngoài. Kết quả chưa đi được vài bước đã thấy một người đang đi về phía mình với khuôn mặt toàn máu. Cậu lớn tiếng hỏi: “Cướp chạy hướng nào rồi?!”
Đối phương bụm mặt, đờ đẫn chỉ vào dải cây xanh của khu chung cư: “Hình như là chạy về hướng bên kia…”
Viên Mục Dã cũng không rảnh để hỏi tỉ mỉ mà vội vàng đuổi theo hướng nạn nhân chỉ, nhưng tốc độ của tên kia thật sự rất nhanh, hơn nữa giữa bọn họ lại cách hơn mười mét, cho nên khi Viên Mục Dã chạy vào dải cây xanh, cậu chỉ có thể thấy một bóng dáng mơ hồ biến mất trong màn đêm.
Sau đó Viên Mục gọi Lệ Thần ở xung quanh, kết quả đối phương không phản hồi lại cậu, có nghĩa là rất có thể Lệ Thần đã bám theo… Khi Viên Mục Dã quay về cạnh nạn nhân, Từ Lệ đã qua đó.
Bọn họ xem sơ vết thương của nạn nhân và thấy rằng chỉ trầy ít da, nên cả hai chở nạn nhân đến bệnh viện xử lý vết thương, sau đó mới về cục cảnh sát để lấy lời khai.
Theo lời nạn nhân kể, anh ta tên Lưu Đại Chí, hôm nay anh ta về muộn vì đơn vị tăng ca. Lúc nãy vừa đi ngang qua siêu thị nên tiện đường vào mua ít đồ ăn vặt, kết quả mới vừa đến khu chung cư đã gặp phải tên cướp kia!
Lúc ấy Lưu Đại Chí vốn không chú ý người nọ trông như thế nào, cũng chỉ đi sượt qua nhau. Bỗng đối phương tát thẳng vào mặt anh ta, theo bản năng, Lưu Đại Chí che mặt, đồ trong tay rơi xuống đất, khi anh ta phản ứng lại thì người nọ cũng đã chạy mất rồi.
Đồng nghiệp của Từ Lệ vốn định để Lưu Đại Chí mô tả phác họa chân dung, nhưng Lưu Đại Chí lại nói với vẻ mặt đưa đám: “Làm sao phác họa được? Tôi còn chưa nhìn mặt tên kia nữa mà… Anh nói xem chỉ vì tí đồ ăn vặt mà phạm pháp, tôi có oan không chứ? Tôi đoán có thể tên kia là một người câm, vốn không biết nói. Anh nói xem hắn đòi cái gì tôi cũng có thể cho hắn mà? Cớ gì chẳng nói chẳng rằng đã ra tay chứ?!”
Tình huống của Lưu Đại Chí và những nạn nhân trước chẳng khác nhau là bao, tất cả đều bị người ta đánh phủ đầu trước sau đó mới bị cướp đồ, hơn nữa miêu tả của nạn nhân về mặt mũi tên cướp đều không có gì giá trị, bởi vì trên cơ bản bọn họ cũng chưa thấy rõ cái gì cả…
Lúc này đồng đội của Từ Lệ lấy được camera giám sát từ phòng bảo vệ của khu chung cư, đáng tiếc cố tình khéo làm sao, vị trí Lưu Đại Chí bị cướp vừa vặn trúng điểm mù của camera, chỉ có thể quay đến anh ta và hai chân của tên cướp.
Tuy nhiên từ đôi chân kia, Viên Mục Dã có thể nhận ra đó là cái một kẻ vô cùng vạm vỡ. Lưu Đại Chí nói là lúc mình che mặt đã làm rớt đồ trong tay, nhưng thật ra túi đồ ăn vặt đó vốn chưa kịp chạm đất đã bị đối phương đón được rồi.
Và đó vẫn chưa phải là điều kỳ lạ nhất, bởi vì điều mà ai cũng không thể ngờ được là cuối cùng tên cướp lại biến mất khỏi camera một cách bí ẩn… Dựa vào phương hướng Lưu Đại Chí chỉ và vị trí cuối cùng Viên Mục Dã nhìn thấy tên cướp biến mất, mặc dù có một hai chỗ điểm mù thì cũng không thể nào chẳng quay được cái gì cả như thế này.
Nhưng sự thật là trừ đôi chân kia và một bóng dáng vội vàng nhoáng lên ra thì chẳng quay được gì, thậm chí còn không biết cuối cùng đối phương ra khỏi khu chung cư bằng cách nào…
Khi điều tra vụ đầu tiên, đội Từ Lệ đã từng nghi ngờ có thể người này ở ngay trong khu chung cư, bởi vì bọn họ không tìm thấy bóng dáng của tên cướp trong camera ở gần đó… Một người không thể nào tan vào trong không khí, cho nên nghĩa là có thể hắn ở ngay gần đấy.
Kết quả đến vụ thứ hai, thứ ba, suy đoán đã bị lật đổ hoàn toàn, bởi vì chuyện y như đúc lại trình diễn. Lúc này đây, tất nhiên đội Từ Lệ sẽ không cho rằng tên cướp này lại có nhà ở gần đó, nếu mà có thể có mấy căn nhà trong mấy khu chung cư thì hắn còn đi cướp làm cái quái gì?
Mà vụ án của Lưu Đại Chí cũng xuất hiện điểm đáng ngờ tương tự, cảnh sát và Viên Mục Dã đều không thể giải thích được rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Lấy lời khai xong, Viên Mục Dã đề nghị muốn đưa Lưu Đại Chí về nhà với Từ Lệ, kết quả lúc tán chuyện trên đường, Lưu Đại Chí lại nói ra một manh mối, đó chính là trong tích tắc tên kia sượt qua anh ta, hình như anh ta ngửi thấy mùi tanh…
Từ Lệ nghi ngờ hỏi: “Mùi tanh à? Anh nói có thể đối phương là người bán cá ư?”
Kết quả Lưu Đại Chí lại lắc đầu: “Không phải mùi cá, giống như mùi nước tanh ở hồ nước ngoài trời ấy, không nồng lắm, nếu không phải mũi tôi thính thì chắc không ngửi thấy đâu…”
Lúc ấy, khi Viên Mục Dã đuổi tới nơi, đối phương đã chạy xa, cho nên cậu cũng không ngửi thấy mùi tanh mà Lưu Đại Chí nói, có điều cậu tin Lưu Đại Chí chắc sẽ không nói dối, cho nên ắt hẳn trên người tên cướp có mùi đó.