Cô gái bèn nhắc nhở: “Sữa chua ở trong tủ giữ tươi góc trong cùng…”
Viên Mục Dã đi đến góc trong cùng của cửa hàng, từ trước đến giờ cậu luôn có một thói quen là quan sát kỹ hoàn cảnh xung quanh mỗi khi đến một nơi xa lạ, thế nên cậu nhanh chóng phát hiện cửa hàng tạp hóa này có hai tầng, từ đống thùng các tông chất đống ở đầu cầu thang là có thể dễ dàng nhận ra tầng hai chính là nhà kho.
Không ngờ đúng lúc này, cửa tầng hai bỗng bật mở, một người đàn ông thân hình cao lớn đi từ trên xuống… Nghe thấy âm thanh, Viên Mục Dã ngẩng đầu lên nhìn theo phản xạ và ngay lập tức sững sờ tại chỗ.
Cùng lúc đó, người phía trên cũng nhìn xuống dưới, bốn mắt giao nhau, tia lửa văng khắp nơi…
Viên Mục Dã không thể ngờ được mình lại gặp gã họ hàng xa của lão Lâm trong một cửa hàng tạp hóa, trong lúc nhất thời hai kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt! Nhưng không hiểu vì sao đối phương không xông lên chiến đấu ngay như lần trước mà lại bình tĩnh đi từ trên tầng xuống.
“Đầu To, anh mang thêm mì tôm vào kệ hàng số hai nhé!” Cô gái thản nhiên nói, không hề chú ý ánh mắt hai người đang tóe lửa.
Đầu To? Viên Mục Dã bật cười vì cái tên đầy hình tượng này, nhưng cậu rất nhanh đã ý thức được đây không phải tên của gã này, bởi vì Viên Mục Dã không tin bác cả của lão Lâm lại đặt một cái tên như vậy cho “Sinh vật hoàn mỹ” của mình.
Chỉ thấy Đầu To ừ một tiếng, hắn lấy vài chục gói mì từ chiếc thùng các tông ở đầu cầu thang ra, sau đó thản nhiên đi ngang qua Viên Mục Dã, không hề có dáng vẻ vừa gặp đã đánh nhau như lúc trước…
Lúc này, thấy Viên Mục Dã vẫn đứng ngẩn người, cô gái kia còn tưởng cậu chưa tìm được tủ giữ tươi bèn quay ra hô to với Đầu To đang xếp mì tôm: “Đầu To à, anh chỉ cho khách hàng biết sữa chua ở đâu với!”
Đầu To nghe xong hơi khựng lại một chút, cuối cùng vẫn nghe lời đi tới trước tủ giữ tươi lấy một hộp sữa chua đưa cho Viên Mục Dã… Đương nhiên, từ đầu đến cuối hắn không nói một câu nào.
Lúc Viên Mục Dã ra tính tiền, Đầu To đã sầm mặt đi lên trên tầng, Viên Mục Dã bèn tranh thủ hỏi cô gái: “Đồng nghiệp của cô có thể trạng tốt đấy, nhưng thái độ thì tệ quá, từ đầu đến cuối chẳng nói câu nào.”
Cô gái vừa cười vừa bảo: “Anh thông cảm, anh nhân viên này của em không thể nói chuyện, vì vậy hơi tự ti khi giao tiếp với khách hàng…”
Viên Mục Dã giả vờ giật mình hỏi: “Cậu ta bị câm à?”
Cô gái tỏ vẻ đồng tình: “Đúng thế, một thanh niên tốt như vậy, nếu không phải bị khuyết tật thì sao có thể làm việc ở chỗ này? Với vóc dáng cao to của anh ấy thì đi làm người mẫu cũng được ấy chứ?”
Viên Mục Dã nghĩ thầm, gã này mà không biết nói chuyện á? Tôi thấy gã không thèm nói thôi! Nhưng năng lực học tập của gã này đúng là rất mạnh, mới chỉ vài ngày mà đã làm được công việc trong cửa hàng tạp hóa rồi?
Mặc dù công việc tại cửa hàng tạp hóa trông có vẻ đơn giản, nhưng đó chỉ là đối với người bình thường, người bình thường dù không có kinh nghiệm cũng biết cái gì là mì tôm cái gì là pin…
Nhưng gã này lại không được, từ bé hắn đã sống trong đường cống ngầm, ngoài việc nhận biết đồ ăn ra thì cái gì cũng phải học từ đầu, phải nói đây chính là một gã chưa ăn thịt heo và cũng chưa từng nhìn thấy heo chạy bao giờ.
Sau khi rời khỏi cửa hàng tiện lợi, Viên Mục Dã lập tức gửi định vị cho Đoàn Phong để anh ta dẫn tất cả mọi người đến, cậu nói mình nhìn thấy em họ của lão Lâm ở chỗ này…
Toàn bộ người của số 54 nhận được tin nhắn của Viên Mục Dã xong là lập tức nổ tung, lão Lâm còn dặn Đoàn Phong phải cầm theo toàn bộ dụng cụ chuyên dùng của số 54, anh ta muốn bắt được sinh vật hoàn mỹ có quan hệ máu mủ với mình.
Bởi vì chuyện này mà Viên Mục Dã cũng không thể tiếp tục ăn cơm với Từ Lệ, cậu gọi Lệ Thần đến thay thế vị trí của mình, còn bản thân Viên Mục Dã lại nhìn chằm chằm vào cửa hàng tạp hóa kia, cậu sợ gã Đầu To sẽ thừa dịp này để chạy thoát một lần nữa…
Nhưng điều làm Viên Mục Dã cảm thấy bất ngờ là có vẻ như đối phương không muốn chạy trốn, hắn vẫn bận hết việc này đến việc khác trong cửa hàng, giống như một nhân viên ưu tú vô cùng mẫn cán.
Hai mươi phút sau, cả nhóm Đoàn Phong sốt sắng chạy đến, sau đó bọn họ lần lượt lấy lý do mua đồ để vào cửa hàng tạp hóa quan sát hoàn cảnh, đồng thời xác nhận dáng vẻ của tên kia.
Có lẽ bình thường thời gian này rất ít khách, cho nên đi ra đi vào cũng chỉ có nhóm người số 54, khi bọn họ đi vào, Đầu To chỉ lạnh lùng nhìn họ, còn cô gái kia lại rất nhiệt tình tiếp đón, hai thái độ hoàn toàn trái ngược với nhau.
Đến tận hơn mười giờ tối cửa hàng tạp hóa đóng cửa, lúc này cô gái mới đi ra cùng Đầu To. Bấy giờ Viên Mục Dã mới nhớ ra lần đầu tiên khi cậu gặp cô gái này, cô ta đã nói mình dùng sáo để gọi một con chó.
Bây giờ nghĩ lại thì làm gì có chó? Rõ ràng là cô ta dùng sáo để gọi Đầu To mà! Còn cả lần chiến đấu hôm trước nữa, tên kia cũng bị tiếng sáo gọi chó gọi đi… Xem ra lúc đó hắn nghe thấy tiếng cô gái gọi nên mới vội vàng rời đi.
Bởi vì có cô gái này ở đây nên đoàn người số 54 không dám tùy tiện tiến lên, bọn họ chỉ đi cách một đoạn xa xa phía sau. Cả nhóm phát hiện hai người này giống như một đôi tình nhân bình thường ngồi ăn tại quán ven đường, sau đó đi vào một công viên nhỏ gần đấy.
Mặc dù cả đoạn đường đều là cô gái nói còn Đầu To đang nghe, nhưng rất dễ để nhận thấy tâm tình của Đầu To rất tốt, hắn liên tục gật đầu để trả lời cô gái, khiến cả đám đang đi phía sau cũng không muốn quấy rầy cuộc hẹn hò của hai người này.
Thật vất vả mới đến công viên nhỏ, cô gái tìm một chiếc ghế dài để ngồi xuống, sau đó cười bảo Đầu To: “Anh mau đi đi, nhưng đừng chạy xa quá!”
Đầu To cười gật đầu, sau đó xoay người lao ra ngoài, tốc độ thật sự kinh người, nhưng cô gái dường như đã quen với việc này nên không hề ngạc nhiên, cô ta chỉ nhìn thoáng qua phía sau rồi cúi đầu chơi điện thoại… Hóa ra hai người này đến công viên là để Đầu To vận động chân tay.
Viên Mục Dã thấy hai người cuối cùng cũng tách ra, bèn vội vàng cùng với mấy người Đoàn Phong chia làm hai nhóm. Vì trước đó Viên Mục Dã đã gặp cô gái này nên cậu lãnh nhiệm vụ đi tới trấn an đối phương, còn mấy người Đoàn Phong sẽ dùng lưới kích điện để bắt Đầu To.
Khi Viên Mục Dã xuất hiện trước mặt cô gái, cô ta hơi giật mình và gần như ý thức được điều gì đó, cô gái khẩn trương nhìn bốn phía xung quanh, khi không nhìn thấy Đầu To mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Viên Mục Dã thấy vậy bèn cười bảo: “Cô không cần khẩn trương, đầu tiên tôi không phải người xấu, lại càng không gây tổn thương đến cô.”
Không ngờ cô gái nghe xong lại nghiêm nghị nói: “Nhưng anh sẽ làm tổn thương đến Đầu To!”