Viên Mục Dã không những muốn quan sát kỹ bộ xương người kia, mà điều quan trọng nhất là cậu muốn nhìn kỹ tảng gỗ hóa thạch có hình người được bọc vải trắng. Bởi vì từ lần đầu tiên chạm vào thứ đó, cậu đã có một cảm xúc không nói thành lời...
Sau khi nhận điện thoại của Từ Lệ, Viên Mục Dã bắt xe đi thẳng đến đó. Lúc ấy trời đã tối, Viên Mục Dã xuống xe rồi nhanh chóng đi đến cửa sau của xưởng điêu khắc.
Bởi vì cửa chính quá dễ bị nhìn thấy, nó nằm ở mặt đường chính có người qua lại, cho dù bây giờ đã muộn không còn nhiều người ra đường, nhưng nhỡ có người lái xe đi qua nhìn thấy thì rất phiền phức.
Hơn nữa lần trước đến đây Viên Mục Dã đã phát hiện ra một lỗ hổng, cậu biết cửa sổ phòng làm việc của Cao Ngọc Bân có một điểm yếu... người bình thường có lẽ sẽ không phát hiện ra, nhưng cậu đã làm cảnh sát nhiều năm nên nhãn lực khá tinh tường.
Sau khi Viên Mục Dã đi vào trong thì xuống thẳng tầng hầm, kết quả khi cậu đi ngang qua phòng điêu khắc lại thấy một người phụ nữ đang quét dọn vụn gỗ trong phòng...
Viên Mục Dã sững người, cậu không ngờ trong phòng làm việc của Cao Ngọc Bân lại có một người phụ nữ, không lẽ anh ta thực sự ngoại tình? Trong lúc Viên Mục Dã đang không biết nên tìm lý do gì để giải thích cho việc mình xuất hiện ở đây, cậu phát hiện tình hình không phát triển theo hướng cậu nghĩ, người phụ nữ kia nhìn thấy vị khách không mời như cậu lại không hề có phản ứng gì.
Trong nháy mắt Viên Mục Dã ý thức được ngay người phụ nữ chăm chỉ này là ai! Cô ấy chắc hẳn chính là em gái của Mạnh Thư Viễn, Mạnh Thư Tĩnh... Xem ra cô ấy đúng là đã chết, hơn nữa còn chết trong phòng làm việc của chồng mình.
Lúc này, Cao Ngọc Bân xuất hiện trong ký ức của Mạnh Thư Tĩnh, sắc mặt của anh ta lúc đó vô cùng khó coi, bờ môi trắng bệch, hình như cơ thể có chỗ nào đó không thoải mái. Mạnh Thư Tĩnh cũng nhận ra chồng mình có vấn đề, liền ân cần hỏi thăm anh ta bị làm sao?
Không ngờ Cao Ngọc Bân lại vô cùng tức giận, anh ta chất vấn Mạnh Thư Tĩnh vì sao không hỏi trước mà đã đến đây, Mạnh Thư Tĩnh cảm thấy vô cùng tủi thân, tức giận nói: “Tôi đến phòng làm việc của chồng mình đưa quần áo để thay mà cũng phải báo trước sao? Cao Ngọc Bân, có phải anh có người khác ở ngoài không? Nếu có anh cứ nói thẳng ra, đừng có suốt ngày bới lông tìm vết với tôi, được chứ?”
Sau đó hai người cãi nhau ầm ĩ, Mạnh Thư Tĩnh càng nói càng kích động, mà sắc mặt của Cao Ngọc Bân cũng ngày càng khó coi. Đột nhiên anh ta ôm bụng quỳ một chân xuống đất, lúc này Mạnh Thư Tĩnh mới ý thức được có vấn đề, cô ấy muốn đến đỡ chồng dậy, nhưng Cao Ngọc Bân lại đẩy cô ấy ra và nói: “Tiểu Tĩnh, mau rời khỏi đây...”
Mạnh Thư Tĩnh thấy Cao Ngọc Bân đau đớn như vậy, đương nhiên không chịu rời đi, không ngờ lúc này Cao Ngọc Bân lại há to miệng và nôn ra một thứ toàn thân đều là dịch nhờn...
Mạnh Thư Tĩnh thậm chí còn chưa kịp thét lên đã cảm thấy tai mình đau nhói, sau đó cô ấy bị thứ gì đó dán lên mắt... Ký ức khi còn sống của cô ấy cũng kết thúc tại đây.
Sau khi Viên Mục Dã lấy lại tinh thần, cậu đi đến chỗ mô hình bộ xương kia quan sát kỹ vị trí trên đỉnh đầu, xem ra vị trí được dùng thạch cao lấp đầy này chính là miệng vết thương khi con quái vật hút não người tạo thành.
Thật ra Viên Mục Dã nhìn ra được, mặc dù Mạnh Thư Tĩnh đúng là chết trong tay Cao Ngọc Bân, nhưng lúc đó anh ta cũng rất đau khổ, anh ta đã nhiều lần muốn đuổi vợ mình đi... Tiếc rằng Mạnh Thư Tĩnh trước khi chết lại không hiểu được hành vi của chồng, cũng không biết anh ta làm vậy chỉ là vì muốn cứu mình mà thôi.
Nhưng có một điều khiến Viên Mục Dã không hiểu, là vì sao Cao Ngọc Bân lại biến thành như vậy? Đương nhiên, không phải ngay từ đầu anh ta đã là một quái vật hút não người, nếu không Mạnh Thư Tĩnh cũng không thể sống cùng anh ta nhiều năm như thế... Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì đã khiến anh ta biến thành một con quái vật đến óc của người mình yêu cũng không tha?
Lúc này Viên Mục Dã nghĩ đến khúc gỗ hóa thạch bên dưới lớp vải trắng kia, cậu kéo tấm vải ra, khúc gỗ có hình dáng như một người phụ nữ lại xuất hiện trước mắt cậu.
Lần trước vội vàng nên chỉ kịp nhìn thoáng qua, mặc dù vô cùng chấn động nhưng lại không nhìn ra điểm gì khác thường. Mà lúc này nhìn lại, Viên Mục Dã phát hiện hoa văn trên khúc gỗ hóa thạch này rất kỳ quái, giống như là mạch máu trong cơ thể người vậy.
Vừa nghĩ đến máu, sự nóng nảy trong lòng Viên Mục Dã lại bắt đầu dâng trào, cậu không nhịn được chạm tay vào những hoa văn kia, chỗ ngón tay chạm vào như có sinh mệnh khiến cho người khác cảm thấy rung động... Viên Mục Dã thấy mình như đang đối thoại với một sinh mạng đã tồn tại từ mấy vạn năm trước vậy.
Loại cảm giác này tồn tại đến khi Viên Mục Dã sờ đến một chỗ trống thì dừng lại, lúc này cậu mới phát hiện ra phía sau khúc gỗ hóa thạch hình người này có một lỗ thủng to bằng quả trứng gà.
Viên Mục Dã bật đèn điện thoại lên quan sát, phát hiện trước đây lỗ thủng này hẳn là một khoang trống kín, rồi bị phá vỡ bởi lực tác động từ bên ngoài... Nghĩ vậy, cậu luồn ngón tay vào trong thăm dò, phát hiện bên trong hơi ẩm ướt, có vẻ trước đó bên trong lỗ thủng này có tồn tại một thứ dạng lỏng.
Sau đó cậu cẩn thận đưa tay lên mũi ngửi thử, có mùi chua chua khó chịu. Viên Mục Dã cũng không biết phải hình dung mùi này như thế nào, giống như mùi bột nở vậy.
Trực giác nói cho Viên Mục Dã biết, cái chết của Mạnh Thư Tĩnh có liên quan chặt chẽ đến khúc gỗ hóa thạch hình người này, mà nếu xét về mặt thời gian thì Mạnh Thư Tĩnh là người đầu tiên bị hại.
Bây giờ đã biết Cao Ngọc Bân chính là quái vật hút não, Viên Mục Dã không còn gì để do dự nữa, cậu lập tức gọi điện thoại cho Từ Lệ và nói cho anh ta biết Cao Ngọc Bân là một nhân vật hết sức nguy hiểm, phải cố gắng hết sức để bắt anh ta mà không làm kinh động đến anh ta... Nếu không một khi anh ta phản kháng sẽ xảy ra thương vong không đáng có.
Từ Lệ nghe xong cũng lấy làm khó hiểu: “Tại sao lại phải bắt hắn mà không được làm kinh động đến hắn? Thế thì bắt kiểu gì?”
Viên Mục Dã thở dài: “Tôi sợ rằng nếu anh ta phản kháng sẽ nôn con quái vật trong người ra, đến lúc đó tình hình hỗn loạn nhỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?”
Từ Lệ nghiến răng nói: “Vậy theo cậu thì nên làm gì? Cũng không thể vừa đến đã giết chết hắn luôn được?”
Viên Mục Dã đương nhiên biết là không thể giết chết được, cho dù biết rõ đối phương là hung thủ giết người cũng không thể vừa đi lên đã nổ súng ngay chứ! Cậu nghĩ một chút rồi nói: “Thế này đi, tìm được người trước rồi tính, tìm được rồi anh cho người theo dõi thật chặt, bây giờ tôi về số 54 nghĩ cách!”
Chuyện này đã vượt qua phạm vi năng lực của đội Từ Lệ, giao cho số 54 xử lý cũng là chuyện sớm muộn, bây giờ chuyện Từ Lệ có thể làm cũng chỉ là báo cáo tình hình thực tế trên điều kiện tiên quyết là tình hình không xấu đi, và chờ cấp trên chỉ thị bước tiếp theo.