Chỉ với mấy câu Viên Mục Dã đã thành công diễn vai ông nông thôn rất sống động, tạm thời không khiến đối phương nghi ngờ. Lúc này Tiêu Vũ Vi cũng tức thời thò đầu ra ngoài cửa sổ, nói: “Chồng à, cảnh sát đến rồi sao?”
Viên Mục Dã trả lời: “Không, là khách đến muốn ở trọ.”
Tiêu Vũ Vi phàn nàn: “Giời ạ, đúng là bực mình mà, tiền đến trước mặt mà không được nhận, đang làm ăn yên ổn thì lại có chuyện!” Sau khi nói xong cô ta còn tỏ vẻ lấy lòng mà bảo: “Nếu mọi người không ngại đi đường cửa sổ thì vẫn còn phòng cho mọi người đấy!”
“Đừng nói linh tinh, nhỡ khi cảnh sát đến bảo chúng ta phá hỏng hiện trường thì làm sao?” Viên Mục Dã ra vẻ tức giận.
Tiêu Vũ Vi cũng không chịu yếu thế: “Ai linh tinh, lấy đâu ra nhiều hiện trường vụ án thế?”
Đám người tên râu quai nón nhìn nhau nhưng vẫn không có ý định rời đi, gã bỉ ổi chỉ vào chiếc xe bên cạnh nhà trọ, hỏi: “Không phải ở đây vẫn có khách trọ sao?”
Viên Mục Dã tỏ vẻ bất đắc dĩ, nói: “Những người khách này vào ở trước khi vụ án xảy ra, thời tiết mấy ngày nay như thế tôi cũng không thể đuổi họ đi được.”
Tên mặt sẹo nãy giờ chưa hề lên tiếng bỗng hỏi: “Anh nói nơi này phát sinh án mạng? Có chuyện gì thế?”
Viên Mục Dã lập tức tỏ vẻ thần bí: “Đêm qua ở đây có một vụ quyết chiến sống mái với nhau, không biết một nhóm người vì sao lại đánh nhau đến mức chết mất mấy người. Anh nói xem, chúng tôi làm ăn mà gặp phải chuyện này không phải là quá đen đủi sao?”
“Chết mấy người? Có đến mức vậy không?” Gã bỉ ổi cũng ngạc nhiên.
Viên Mục Dã thấy gã bỉ ổi không tin, bèn thở dài bảo: “Các anh cũng nhìn thấy chiếc xe việt dã bị che lại kia rồi đấy? Đó chính là xe của người bị hại...”
Tên râu quai nón biến sắc, dường như gã có quen biết với người bị hại mà Viên Mục Dã nói đến. Gã bỉ ổi nghe xong cũng giật mình, nói: “Lão...” Nhưng hắn vừa định nói thì đã bị tên mặt sẹo dùng ánh mắt chặn lại, ngay lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Lúc này Viên Mục Dã đã nhận ra tên mặt sẹo này chính là tay trợ lý ở trong điện thoại của lão Tứ. Không ngờ một kẻ có ngoại hình khôi ngô, bắp thịt toàn thân cân đối lại là một kẻ dùng đầu óc.
Lúc này tên mặt sẹo nói: “Anh nói là khách ở trọ bị chết trong nhà của anh? Ai làm?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không biết, là một người lạ mặt. Đêm hôm qua sau khi họ vào đây thì đột nhiên có một người đàn ông đi vào, vừa vào đã đánh nhau với bọn họ, hơn nữa còn dùng dao, một đấu năm... hiện trường vô cùng thảm thiết.”
“Hung thủ chạy rồi sao?” Mặt sẹo hỏi tiếp.
Viên Mục Dã chỉ lắc đầu nói: “Không, anh nghĩ mà xem, một đấu năm, hắn cũng đâu khá hơn chút nào, lúc đó hắn bị thương rất nghiêm trọng. Không ngờ lúc tôi gọi điện báo cảnh sát thì mới biết đường lên núi bị sụp, xe cảnh sát và xe cứu thương đều không lên được... Kết quả đã bỏ lỡ thời gian cứu chữa, cuối cùng ngay cả hung thủ cũng chết.”
Gã bỉ ổi nghe thấy Viên Mục Dã nói đường lên núi bị sụp cũng ngạc nhiên: “Đường lên núi bị sụp sao, chuyện khi nào thế?”
“Đêm hôm qua, nếu không cảnh sát đã lên đây từ sớm rồi! Nhưng không sao, không sao, các anh không cần lo lắng. Hiện giờ mưa đã tạnh nhất định sẽ có công nhân đang gấp rút sửa đường, có lẽ chỉ một hai ngày là thông xe thôi, đến lúc đó cảnh sát sẽ lên núi đem các thi thể đi. Các anh muốn ở lại cũng được, chỉ có điều hơi bất tiện, phải đi đường cửa sổ...” Viên Mục Dã thành thật nói.
Đám người tên râu quai nón nghe xong thì nhìn nhau rồi cùng nhất trí đồng ý rằng đi đường cửa sổ cũng không vấn đề gì, chỉ cần được ở trong nhà trọ thì vẫn tốt hơn ở ngoài trời nhiều...
Mặc dù bọn họ đều đi vào bằng đường cửa sổ, nhưng thủ tục đăng ký vẫn không được thiếu bước nào, nếu không sẽ khiến đối phương nghi ngờ. Từ việc đăng ký thông tin cá nhân, tên râu quai nón tên là Hồ Đông Thăng, tên mặt sẹo tên là Trần Huy, còn gã bỉ ổi tên là Lâm Văn Minh, cuối cùng còn một tên dáng vẻ như ngựa chết là Vương Hạo Phong.
Sau khi đăng ký xong thông tin của bốn người, Viên Mục Dã để Tiêu Vũ Vi cầm chìa khóa hai phòng đưa cho bọn họ: “Đường xuống núi bị sụp, tạm thời chưa mang vật tư lên được, chỉ có thể ăn đồ ăn có sẵn, mọi người thông cảm nhé!”
Hồ Đông Thăng tỏ vẻ không sao: “Không vấn đề gì, trong xe chúng tôi cũng mang theo đồ ăn, không cần phải chuẩn bị cho chúng tôi.”
Viên Mục Dã nghe thế vội nói lời cảm ơn: “Vậy cảm ơn các vị!”
Lúc đi ngang qua sảnh, đám Hồ Đông Thăng còn cố ý nhìn thoáng qua căn phòng đằng trước được chăng băng dính vàng, chúng nhìn thấy nhiều vết máu bắn tung tóe mới xác nhận những gì Viên Mục Dã nói là đúng...
Tiêu Vũ Vi sắp xếp phòng cho đám người kia rất khéo, nằm ở giữa phòng của Tằng Nam Nam và Đoàn Phong. Mà trên tường của hai căn phòng này đều treo một bức tranh nhìn rất bình thường, nhưng nếu tháo bức tranh xuống sẽ phát hiện phía sau khung tranh có một cái lỗ thủng được dùng bông vải bịt lại.
Cứ như vậy, nhóm Viên Mục Dã có thể thông qua lỗ thủng này nghe lén đám Hồ Đông Thăng nói chuyện... Nhưng mấy người này lại cẩn thận hơn nhiều so với tưởng tượng của Viên Mục Dã, sau khi vào nhà thì kiểm tra một lượt, phòng trừ trường hợp trong phòng có thiết bị nghe lén.
May mà bọn chúng không nghĩ ra thiết bị nghe lén trong phòng lại nguyên thủy như vậy, chỉ là một lỗ thủng trên tường mà thôi.
Lúc này họ nghe thấy giọng Lâm Văn Minh có vẻ nóng nảy nói: “Lần này xong rồi, lão Tứ chết rồi chúng ta làm sao nổ được cái miệng cống kia đây? Ngay cả cửa cũng không mở được... thì đừng nghĩ đến chuyện cầm được bảo vật bên trong.”
Hồ Đông Thăng trầm giọng quát lớn: “Nói nhỏ thôi, cẩn thận tai vách mạch rừng, không có lão Tứ chúng ta có thể nghĩ cách khác, nhưng nếu để người ngoài biết chuyện này... thì còn cầm được bảo vật cái cứt gì nữa!”
Một lúc sau, Trần Huy vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng: “Để an toàn, chúng ta vẫn nên đi xem thi thể nhóm lão Tứ xem thế nào, dù sao cũng đã đến đây rồi, không thể cứ chết không minh bạch như vậy được.”
Lâm Văn Minh phụ họa theo: “Đúng thế, nhưng hai người nghĩ xem lão Tứ đâu có kẻ thù nào ở đây? Còn bị người ta đuổi theo đâm chết? Phải thù hận đến mức nào mới có thể làm như thế chứ?”
Hồ Đông Thăng hừ lạnh: “Chắc nó lại ngủ với gái nhà lành nào đó, bị chồng của cô ta đuổi theo quyết liều mạng chăng? Cái loại không bớt lo ấy chết cũng xứng, nó chết thì không sao, nhưng lại làm loạn kế hoạch của chúng ta.”
Trần Huy thở dài: “Người hiểu về thuốc nổ không khó tìm, tôi gọi một cuộc điện thoại là có thể gọi được bốn, năm người, nhưng khó là ở chỗ làm sao lôi kéo được người đó nhập bọn? Chuyện này nhất định phải tìm được người đáng tin, đồng thời còn phải là kẻ liều mạng như chúng ta mới được. Nhưng phàm là những kẻ có nhà có việc... có cho nhiều tiền cũng sẽ không đồng ý mạo hiểm như vậy đâu.”