Viên Mục Dã biết nhất định là do gã nửa người nửa quái đã ngửi thấy trên người Liêu Hà Dung có mùi của cậu, cho nên không dám xơi ngay...
Khổ nhất là, mặc dù hai tên nửa người kia không hề chủ động tấn công Liêu Hà Dung, nhưng Viên Mục Dã cũng không kiên trì được bao lâu nữa, một khi cậu và Liêu Hà Dung cùng rơi xuống giếng sâu thì chắc chắn là chết.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Viên Mục Dã cảm thấy toàn bộ cánh tay trái của mình đã mất đi cảm giác, cho dù bây giờ Liêu Hà Dung có chủ động buông tay cậu ra, nhưng với sức lực hiện giờ cậu cũng khó mà tự trèo lên được.
Không ngờ đúng lúc này, Viên Mục Dã đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã ở bên trên, ngay sau đó Đoàn Phong thò người xuống miệng giếng nhìn xung quanh. Tuy Đoàn Phong có bộ đồ cách nhiệt, những xúc tu bên ngoài giếng sẽ không làm gì anh ta, nhưng hai tên nửa người ở trong giếng thì khác.
“Đừng lên tiếng, trong hố có thứ rất mẫn cảm với âm thanh!” Viên Mục Dã thì thào.
Đoàn Phong thực sự không lên tiếng, mà từ từ bò xuống dưới miệng giếng, dần dần tiếp cận vị trí của Viên Mục Dã... Nhưng sau khi nhìn thấy Đoàn Phong, Liêu Hà Dung ở bên dưới Viên Mục Dã lại điên cuồng hét lên: “Ha ha ha... lại có thêm một tên nữa đến chịu chết, có hai đứa chúng mày chôn cùng, tao có chết cũng nhắm mắt.”
Viên Mục Dã không còn gì để nói, thầm nghĩ: “Chúng tôi có phải kẻ thù giết cha của anh đâu, tại sao chúng tôi chết rồi thì anh mới có thể nhắm mắt hả?”
Sự xuất hiện của Đoàn Phong khiến trái tim đang treo lơ lửng của Viên Mục Dã cũng bình tĩnh lại, nhưng kết quả lại khiến tay trái của cậu mềm nhũn, chớp mắt đã trượt xuống thêm hai đoạn thang dây nữa... May mà vào thời khắc quan trọng có Đoàn Phong kéo lại, lúc này mới giúp cậu không rơi thẳng xuống dưới.
Nhưng cục diện lại tiếp tục rơi vào bế tắc, chỉ thay đổi từ hai người thành ba người treo trên miệng giếng... Mà quan trọng là toàn bộ trọng lượng đều do một mình Đoàn Phong gánh lấy.
Đương nhiên Viên Mục Dã không muốn kéo Đoàn Phong xuống hố, nhưng cậu cũng biết không bao giờ Đoàn Phong buông tay vào lúc này, thế nên cậu điều chỉnh lại cảm xúc, tập trung suy nghĩ và định rút con dao găm ở bắp chân ra.
Cùng lúc đó, cậu cảm thấy con sâu chúa Liễu Tâm Như ở bên dưới hình như có phản ứng lạ, đặc biệt là những bướu thịt bên dưới nó dường như đang ngọ nguậy mạnh hơn... Ngay lập tức Viên Mục Dã có cảm giác bất an.
Và kết quả là cậu bị phân tâm, con dao mới rút ra một nửa rơi trở vào trong vỏ, Viên Mục Dã đành phải điều chỉnh lại tâm trạng và bắt đầu lại từ đầu. Nhưng đúng lúc này, Liêu Hà Dung ở bên dưới đột nhiên kêu lên thảm thiết, Viên Mục Dã cúi đầu nhìn mà da đầu cũng run lên...
Những bướu thịt kia lúc này đã biến thành những sợi xúc tu vừa dài vừa mảnh, bám từng chút một vào đầu gối Liêu Hà Dung, Viên Mục Dã hiểu ra ngay vì sao hai tên nửa người nửa quái kia không ra tay với Liêu Hà Dung, hóa ra là vì muốn anh ta trở thành món khai vị cho đám ấu trùng.
Viên Mục Dã lập tức dùng lực hất Liêu Hà Dung ra, nhưng không ngờ đối phương càng sợ hãi lại càng dùng hết sức lực liều chết túm chặt lấy cậu không chịu buông ra. Mà bản lĩnh điều khiển bằng suy nghĩ của Viên Mục Dã thì chưa đạt đến trình độ có thể bình tĩnh trong mọi tình huống như Thạch Lỗi, cho nên chỉ cần xung quanh hơi có sự quấy nhiễu là tinh thần của cậu không ổn định ngay, và khó mà tập trung được...
Lúc này Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy Đoàn Phong dùng sức nắm chặt tay mình, cậu hiểu ngay Đoàn Phong không muốn mình suy nghĩ linh tinh, mau tranh thủ thời gian tập trung tinh thần giải quyết Liêu Hà Dung bên dưới.
Không còn cách nào khác, Viên Mục Dã chỉ đành tận lực quên đi đám ấu trùng như những sợi dây nhỏ đang thít chặt lấy nửa người dưới của Liêu Hà Dung, cậu tập trung tinh thần dùng suy nghĩ rút con dao găm ra, sau đó đâm mạnh vào cổ tay Liêu Hà Dung...
Rốt cuộc Liêu Hà Dung cũng không kiên trì được nữa mà thả lỏng tay phải của Viên Mục Dã ra, không có lực níu giữ, trong chớp mắt Liêu Hà Dung bị đám ấu trùng như những sợi bông kia kéo xuống, người treo giữa không trung.
Viên Mục Dã cũng không để tâm đến Liêu Hà Dung nữa, cậu dùng cánh tay phải đã được tự do bắt lấy thang dây, cùng với sự giúp đỡ của Đoàn Phong, cuối cùng hai người cũng vất vả chui ra khỏi giếng sâu...
Không ngờ khi Đoàn Phong vừa chui ra khỏi miệng hố thì bộ đồ cách nhiệt của anh ta bị mắc vào một đoạn thép bị lộ ra, bộ quần áo cách nhiệt vốn đã không vừa người bọc cứng cả người Đoàn Phong lại, nên ít nhiều cũng hạn chế tầm nhìn của anh ta, kết quả đến khi anh ta phát hiện ra bộ quần áo bị mắc phải đoạn thép thì đã không còn kịp nữa... “Xoẹt” một tiếng, ống quần bên trái của bộ đồ cách nhiệt bị rách một mảng lớn.
Tim Viên Mục Dã giật thót, biết không thể giấu nhiệt độ cơ thể của Đoàn Phong được nữa, cậu lập tức rút con dao bên hông Đoàn Phong ra, không hề do dự mà rạch một đường trên tay mình, sau đó bôi lên chỗ bị rách của bộ đồ cách nhiệt.
Mặc dù tốc độ của Viên Mục Dã rất nhanh, nhưng đám xúc tu thịt màu hồng chiếm giữ ở xung quanh miệng giếng trong chớp mắt đã lao đến, may mà ở thời khắc cuối cùng bọn chúng vẫn bị mùi máu của Viên Mục Dã làm cho dừng lại, từ từ lui sang một bên... Viên Mục Dã biết lúc này mà không chạy thì còn chờ đến khi nào? Cậu vội vàng kéo Đoàn Phong chạy về phía cửa ra!
Bởi vì cánh cửa điện tử ở chỗ giếng sâu bị Viên Mục Dã làm hỏng, nên đương nhiên nó đã mất đi tác dụng vốn có, vì vậy để ngăn đám quái vật bạch tuộc kia đuổi theo, Viên Mục Dã đành nhỏ máu của mình suốt dọc đường đi.
May mà các cửa điện tử khác vẫn còn tốt, cuối cùng Viên Mục Dã cũng không cần một đường rải máu nữa... Nhưng khi bọn họ chạy về phía thang máy thì vẫn nghe thấy âm thanh ken két phát ra từ hệ thống thông gió, hiển nhiên đám quái vật bạch tuộc kia vẫn còn bám theo phía sau.
Khi hai người đến chỗ thang máy, cửa thang máy đột nhiên mở ra, Viên Mục Dã tập trung nhìn kỹ mới nhận ra là Hoắc Nhiễm và Trương Khai đang đứng ở bên trong, trên tay bọn họ cầm súng kích điện, mặt mày lo lắng nhìn phía sau lưng Viên Mục Dã và Đoàn Phong...
“Đội trưởng Đoàn! Anh Viên! Mau vào đi!” Trương Khai hưng phấn hô lên khi nhìn thấy hai người bọn họ.
Nhưng Viên Mục Dã vẫn lo lắng, một khi bọn họ đi thang máy lên trên, thì đám 0924 cũng sẽ bò theo giếng thang máy để đi lên trên... Nghĩ vậy, Viên Mục Dã nhẫn tâm siết chặt nắm đấm khiến máu từ vết thương trong lòng bàn tay chảy ra nhiều hơn, rồi cậu xoa khắp xung quang thang máy, như vậy có thể kéo dài thời gian đám xúc tu kia đi vào giếng thang máy...
Trương Khai giật mình, hỏi: “Anh làm gì thế!”
Viên Mục Dã không có thời gian giải thích nhiều, sau khi xác nhận máu của mình đã được xoa khắp xung quanh thang máy, cậu mới nhanh chóng đẩy Đoàn Phong vào bên trong rồi cấp tốc ấn nút cho thang máy đi lên...