Viên Mục Dã đi vào phòng điêu khắc của Cao Ngọc Bân, thấy tình hình nơi này không hề bừa bãi đâu đâu cũng thấy rác như những xưởng thủ công cậu đã thấy trước đây... Ngược lại nơi này của Cao Ngọc Bân được sắp xếp rất gọn gàng ngay ngắn, có thể thấy anh ta là một người rất tỉ mỉ, thậm chí còn có hơi hướng bị chứng ám cảnh cưỡng chế.
Nếu là họ hàng xa của Mạch Thư Tĩnh, tất nhiên Viên Mục Dã sẽ muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra trước khi cô ấy bỏ nhà đi, Cao Ngọc Bân trả lời rất trôi chảy vấn đề này, không để lộ sơ hở gì.
Sau đó, Viên Mục Dã tiếp tục quan sát những bức tượng điêu khắc bán thành phẩm trong phòng, đột nhiên cậu phát hiện ra phong cách của chúng và những món đồ được bày ngoài cửa hàng có sự khác biệt rất lớn. Những thành phẩm kia thể hiện cho người xem thấy vẻ đẹp của cuộc sống... Còn những thứ bán thành phẩm vặn vẹo quái đản trước mắt lại mang đến cho Viên Mục Dã một cảm giác kỳ quái khó tả, giống như có thứ gì đó bị nhốt bên trong, không thể thoát ra được.
Cao Ngọc Bân thấy Viên Mục Dã nhìn chằm chằm vào những tác phẩm đang thành hình của mình thì vừa cười vừa nói: “Những tác phẩm này vẫn chưa hoàn thành nên nhìn hơi kỳ lạ...”
Không ngờ Viên Mục Dã lại thốt ra câu hỏi: “Nó bị giữ ở bên trong sao?”
Cao Ngọc Bân biến sắc, anh ta ngạc nhiên nói: “Anh có thể nhìn ra hàm ý bên trong của những tác phẩm này sao? Xem ra anh họ rất có năng khiếu trên phương diện thưởng thức và giám định các tác phẩm nghệ thuật đấy!”
Viên Mục Dã lắc đầu cười bảo: “Tôi thực sự không am hiểu nhiều về phương diện này, tôi chỉ nói ra cảm xúc đầu tiên khi nhìn thấy những tác phẩm này mà thôi...”
Lúc này Mạch Thư Viễn đi lại gần: “Cái này điêu khắc ra thứ gì vậy? Là khách đặt à? Sao phong cách khác hẳn những tác phẩm trước kia của cậu thế?”
Quả nhiên Cao Ngọc Bân vội vàng ngắt lời anh ta: “Anh họ đang làm công việc gì thế?”
Viên Mục Dã thuận miệng trả lời: “Làm nhân viên văn phòng thôi, không so sánh được với những nhà nghệ thuật như các cậu... Đúng rồi, bình thường Thư Tĩnh hay đến đây giúp cậu sao?”
Cao Ngọc Bân lắc đầu: “Tiểu Tĩnh không hiểu gì về điêu khắc, nhưng có nhiều lúc em vì muốn đẩy nhanh tiến độ nên mấy ngày không về nhà, thỉnh thoảng cô ấy sẽ đến đưa quần áo cho em.”
Viên Mục Dã gật đầu, sau đó như nghĩ ra điều gì mà nói: “Không biết mấy ngày tới Thư Tĩnh có về không, cậu xem tôi khó lắm mới đến thăm được một lần, kết quả lại không gặp được nó...”
Đang nói chuyện, Viên Mục Dã đột nhiên nhìn thấy có một thứ được che bằng vải trắng ở trong tầng hầm, cậu liền tỏ ra tò mò hỏi: “Đó là tác phẩm gì vậy, sao phải dùng vải che đi thế?”
Không ngờ Cao Ngọc Bân lại nói: “Đó chưa phải là tác phẩm gì cả, chỉ là một khối đá nguyên liệu thôi, vì sợ dính bụi sau này khó bán nên em mới dùng vải che lại.”
Viên Mục Dã nghe thế cảm thấy hào hứng, cậu tỏ vẻ hiếu kỳ nói với Cao Ngọc Bân: “Nguyên liệu là loại đá quý gì thế, còn sợ dính bụi?”
Cao Ngọc Bân hờ hững nói: “Là một tảng gỗ thông hóa thạch, lúc trước có một vị khách đưa đến muốn nhờ em điêu khắc thành một vật trang trí, nhưng đến giờ em vẫn chưa tìm được linh cảm nên vẫn để trong kho.”
Viên Mục Dã nghe thấy Cao Ngọc Bân nói đó là gỗ hóa thạch thì lập tức nghĩ ngay đến vụ án trong tay Từ Lệ, cậu muốn tìm hiểu rõ hơn về chuyện gỗ hóa thạch điêu khắc từ Cao Ngọc Bân, nên cậu vừa cười vừa nói: “Gỗ hóa thạch? Nghe có vẻ rất hiếm, có thể cho tôi nhìn một chút không?”
Trong mắt người bình thường đây chỉ là một vật liệu điêu khắc, mà trong con mắt của Cao Ngọc Bân thì Viên Mục Dã và Mạnh Thư Viễn chỉ là người ngoài nghề, bọn họ có xem cũng không sao cả...
Không ngờ khi Cao Ngọc Bân kéo tấm vải trắng ra, trong lòng Viên Mục Dã nhất thời giật thót một cái, tảng gỗ hóa thạch này có hình dáng giống như một cô gái vóc người thướt tha.
Đến ngay cả Mạch Thư Viễn cũng ngạc nhiên: “Cái này... sao lại giống như một cô gái vậy?”
Cao Ngọc Bân cười giải thích: “Hoàn toàn chính xác, lần đầu tiên nhìn thấy khối vật liệu này em cũng vô cùng kinh ngạc, cho đến khi vị khách kia nói muốn em điêu khắc lại nó thành dáng vẻ ban đầu, em đồng ý ngay.”
Viên Mục Dã bất giác đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tảng gỗ hóa thạch hình người này, có vẻ như nó vẫn còn lưu giữ được hoa văn của cây cối, ngoài mặt bóng loáng như ngọc, sờ vào có cảm giác lạnh thấu xương, khiến người ta có một cảm giác khó nói thành lời...
Cao Ngọc Bân thấy thế thì phủ lại mảnh vải trắng lên: “Thật xin lỗi, tác phẩm của em vẫn chưa hoàn thành, khi chưa tìm được linh cảm em không muốn nhìn thấy nó nhiều...”
Mạnh Thư Viễn hơi nghệt mặt ra, có lẽ anh ta không thể hiểu được suy nghĩ kỳ quái của người em rể này... Nhưng Viên Mục Dã lại tán đồng: “Đúng thế, chúng ta cứ chờ mong đến ngày nó thực sự trở thành tác phẩm nghệ thuật đi.”
Viên Mục Dã thấy điều tra ở đây tạm ổn rồi, muốn cùng Mạnh Thư Viễn ra về, không ngờ khi cậu quay người chuẩn bị đi ra thì lại nhìn thấy trong một góc hẻo lánh có một mô hình xương người vô cùng chân thực.
Mạnh Thư Viễn thấy Viên Mục Dã nhìn chằm chằm vào mô hình xương người ở góc phòng thì hỏi: “Thứ này rất giống thật phải không? Nó được làm bằng nhựa PVC, thời điểm Ngọc Bân mở phòng làm việc riêng, tôi đã đặt ở chỗ một người bạn làm ở nhà máy mô hình.”
Viên Mục Dã cười: “Thoạt nhìn đúng là giống thật!” Cậu vừa nói vừa đi đến gần mô hình xương người và quan sát tỉ mỉ, có lẽ do mẫn cảm nghề nghiệp nên Viên Mục Dã còn thử điều chỉnh tay trái của mô hình, sau đó vừa cười vừa bảo: “Ồ, khớp nối vẫn còn hoạt động tốt này?”
Hành động này của cậu có vẻ khiến Cao Ngọc Bân lo lắng, anh ta thận trọng cười nói: “Đây là một mô hình mô phỏng hoàn chỉnh vô cùng chân thật, cho nên từng khớp nối đều có thể cử động được.”
Mạch Thư Viễn không nhịn được mà chửi bậy: “Lúc đó tôi hỏi Tiểu Tĩnh thích quà gì, kết quả nó lại bảo Ngọc Bân muốn một mô hình mô phỏng xương người thật... Tôi không hiểu nổi mấy nghệ thuật gia nghĩ cái gì, bày những thứ đáng sợ như thế trong cửa hàng có thể chiêu tài à?”
Trước khi đi, Viên Mục Dã còn cố ý nhìn lướt qua đỉnh đầu của mô hình xương người, phát hiện vị trí xương đỉnh đầu hình như không đúng lắm, có điều cậu cũng không để lộ ra, chỉ nhanh chóng cùng Mạnh Thư Viễn ra về.
Sau khi vào trong xe, Mạnh Thư Viễn nhìn Cao Ngọc Bân đang đóng cửa hàng mà hỏi: “Thế nào, cậu có phát hiện ra điểm gì khả nghi không?”
Viên Mục Dã vẫn đang nhìn chằm chằm vào Cao Ngọc Bân, sau đó cậu nghiêm túc nói: “Đội trưởng Mạnh, tôi hy vọng anh có thể chuẩn bị tâm lý thật tốt, em gái anh... hẳn đã xảy ra chuyện rồi.”
Mạch Thư Viễn biến sắc: “Cái gì? Vì sao cậu lại khẳng định như vậy? Cậu nhìn ra vấn đề gì ở chỗ Cao Ngọc Bân sao?”
Viên Mục Dã vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng, lại sợ bây giờ nói ra thì Mạnh Thư Viễn sẽ xúc động mà gây ra chuyện, nên chỉ thở dài, nói: “Chuyện đó thì không, có điều trực giác nói cho tôi biết việc em gái anh bỏ nhà đi gần như không thể xảy ra...”