Lão Lâm gật đầu: “Tôi dựa vào bản bút ký này mà biết chắc chắn đó là ông ấy. Từ bé tôi đã thích đọc những bản thảo mà bác cả để lại, một số ý tưởng của tôi cũng chịu ảnh hưởng từ đó, mà kiểu chữ trên bản bút ký này gần như giống hệt kiểu chữ trong những bản thảo kia.”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Vậy tại sao ông bác anh lại mất tích thế?”
Không ngờ lão Lâm lại lắc đầu bảo: “Cha tôi rất ít khi nhắc đến bác cả, bác gần như là một điều cấm kỵ trong gia đình. Có một lần cha phát hiện tôi đang lén lút đọc bản thảo mà bác cả để lại, thế là ông ấy vô cùng tức giận, không những mắng tôi một trận mà còn tuyên bố sẽ đốt sạch đống bản thảo… Lúc đó tôi thật sự nghĩ cha mình đã đốt hết rồi, nhưng sau khi ông ấy qua đời, lúc tôi sắp xếp lại di vật của ông ấy thì phát hiện chỗ bản thảo được bảo quản rất hoàn hảo, hiển nhiên trong lòng ông ấy rất quý trọng số bản thảo này. Thật tiếc là bây giờ ông ấy đã qua đời, mà cậu lại phát hiện thi thể bác cả tôi, vì vậy không ai biết được năm đó đã xảy ra chuyện gì nên mới dẫn đến việc bác ấy mất tích bí ẩn.”
Viên Mục Dã thấy sắc mặt lão Lâm hơi tiếc nuối, bèn an ủi mấy câu: “Chỉ bằng bản bút ký này cũng không thể kết luận thi thể đó là bác cả của anh đâu, nhỡ có người nào cầm bản thảo của bác cả anh rồi trốn dưới đất làm nghiên cứu thì sao?”
Lão Lâm thở dài: “Cậu cảm thấy trên đời này có chuyện trùng hợp như vậy à? Hơn nữa, trước khi bác cả tôi mất tích, ông ấy toàn làm những nghiên cứu có liên quan đến sinh vật, vì vậy tôi không cảm thấy bất ngờ khi bác ấy tạo ra một thứ gọi là sinh vật hoàn hảo.”
Viên Mục Dã nghe thấy lão Lâm nhắc đến con quái vật đáng sợ kia thì cũng hơi lo lắng: “Lúc đó tôi nhốt nó trong phòng thí nghiệm cũng chỉ là giải pháp tạm thời thôi, chắc không giữ được nó bao lâu đâu, nếu như lại có người mạo hiểm xuống dưới đó… Vậy chắc chắn là một đi không trở lại.”
Lão Lâm gật đầu: “Yên tâm, tôi đã nói vấn đề này với tổ giải quyết hậu quả rồi, bọn họ sẽ nhanh chóng lấp cái hố lại, nhưng trước đó vẫn phải làm ra vẻ, nếu không sẽ khó mà ăn nói với thân nhân gia đình những người gặp nạn…”
Lão Lâm đã nói như vậy, Viên Mục Dã cũng không tiện nói thêm cái gì nữa. Lúc này cậu bỗng nhớ đến chuyện xảy ra khi mình gặp đàn chuột và cậu nói qua chuyện này cho lão Lâm nghe.
Lão Lâm nghe xong thì nói: “Căn cứ theo miêu tả của cậu, những con chuột đó đều nặng khoảng 2,5kg đến 3,5kg, ở nước S không hề có loài chuột nào to như vậy, cho nên loài chuột này phải được nhập khẩu từ châu Nam Mĩ, hoặc có người bồi dưỡng ra… Trước mắt mà nói tôi càng có khuynh hướng thiên về giả thiết sau, vì thế tôi cho rằng đám chuột không dám đến gần cậu là vì thứ virus trong người cậu.”
Viên Mục Dã hơi nghi ngờ: “Chẳng lẽ đám chuột này còn lợi hại hơn cả mấy thiết bị ở đây, chỉ cần liếc mắt là biết trong người tôi mang mầm bệnh nguy hiểm?”
Lão Lâm cười đáp: “Cậu đừng xem thường loài chuột, theo báo cáo nghiên cứu mới nhất, chuột có 1207 cơ quan thần kinh khứu giác, ở phương diện này còn siêu hơn cả chó. Hơn nữa, đám chuột khổng lồ này có khả năng còn bị cải tạo, cho nên hệ thống khứu giác của chúng hẳn là mạnh hơn đám chuột thông thường, như vậy cũng không khó hiểu khi đàn chuột cảm thấy cậu là vật thể nguy hiểm, không thể tùy tiện đến gần.”
Lúc này Đoàn Phong đẩy cửa bước vào, anh ta cầm một bản báo cáo đưa cho lão Lâm rồi nói: “Đây là báo cáo đánh giá, anh xem một chút rồi ký tên đi!”
Lão Lâm nhận bản báo cáo xong, nhìn lướt qua Đoàn Phong rồi hỏi: “Thân thể hồi phục thế nào rồi? Có muốn đầu bếp Lưu làm chút đồ tẩm bổ cho cậu không?”
Đoàn Phong khẽ hừ một tiếng: “Chỉ là một chút vết thương nhỏ thôi, tôi đã khỏe ngay trong ngày rồi được không?”
Có thể do cảm thấy lúc mình được cứu lên vẫn còn đang trong trạng thái hôn mê, gần như không giúp được gì cả, thế nên Đoàn Phong bổ sung: “Lúc đó đúng là tôi hơi chủ quan, không ngờ cái thứ kia lại có tốc độ nhanh như vậy…”
Thật ra Viên Mục Dã cảm thấy Đoàn Phong không cần phải tự trách, chẳng ai là siêu nhân cả, nếu gặp kẻ địch mạnh mà đánh không lại cũng là quá bình thường. So sánh với Đoàn Phong, vết thương trên người Viên Mục Dã và Tằng Nam Nam đến giờ cũng đã lành đâu?
Nhưng Viên Mục Dã biết mình không thể nói như vậy, cậu vỗ cánh tay Đoàn Phong rồi bảo: “Lúc đó anh và Tằng Nam Nam đều bị thương, một mình tôi không phải đối thủ của tên đó nên chỉ đành lừa nó đến phòng thí nghiệm rồi khóa lại, đến giờ nghĩ lại vẫn còn sợ, nhỡ cánh cửa sắt kia không nhốt được nó thì coi như xong đời.”
Lão Lâm nhìn Viên Mục Dã với vẻ khen ngợi, sau đó vội vàng bổ sung: “Đúng là như vậy, trong bản bút ký này có nói đó là sinh vật hoàn mỹ, điều này chứng tỏ cơ năng thân thể của nó vượt xa người bình thường, loài sinh vật như vậy không nên tồn tại trên đời này.”
Viên Mục Dã nghe mà kinh ngạc, cậu đột nhiên cảm thấy hơi đồng tình với con quái vật đó. Sự tồn tại của nó đúng là uy hiếp đến sự an toàn của nhân loại, nhưng nó được tạo ra thế nào chứ? Nó đã tồn tại, vậy chẳng lẽ con người có tư cách tước đoạt quyền lợi sinh tồn của nó? Nếu như tất cả những gì trái với phép tắc tồn tại của tự nhiên đều là không nên, vậy loại người như Viên Mục Dã và Đoàn Phong nên xử lý thế nào?
Đoàn Phong thấy vẻ mặt của Viên Mục Dã là biết ngay cậu đang suy nghĩ lung tung, mà lão Lâm lúc này vẫn đang tự nói một mình: “Chỉ mong đây chỉ là ví dụ, nếu không một khi có người khơi mào việc tạo ra người nhân tạo, vậy thế giới này chẳng mấy chốc sẽ trở nên hỗn loạn, đến lúc đó nhân loại sẽ phải đối mặt với nguy cơ sinh tồn chưa từng có.”
Đoàn Phong tức giận nói: “Ở đâu ra mà nhiều nguy cơ sinh tồn thế, anh bớt ngồi đây rồi lo nghĩ linh tinh đi, mau gửi báo cáo cho bọn họ để nhanh chóng lấp cái hố đó lại, đến lúc ấy sẽ chẳng còn chuyện gì nữa.”
Đoàn Phong nói xong bèn kéo Viên Mục Dã rời đi, để tránh việc cậu ở lại chỗ này rồi lại suy nghĩ lung tung…
Vào lúc nửa đêm, đoạn đường 325 của đường cao tốc Bắc Lương vẫn tiến hành công việc san lấp, sau khi các hoạt động cứu hộ hoàn toàn kết thúc, việc bồi thường cho các nạn nhân cũng chính thức bắt đầu.
Chuyện này cũng sẽ xuất hiện trong các bản tin giống như một tai nạn, nó rất nhanh sẽ bị che giấu bởi nhiều tin tức nổi bật hơn, không còn ai lại đi quan tâm mặt đường đang tốt đẹp tại sao lại sụp đổ, những người mãi mãi không thể lên được rốt cuộc đã đi đâu…
Cùng lúc đó, dưới nền đường cách chỗ bị sụp không xa, một miệng giếng thoát nước dùng để kiểm tra ống nước ngầm bị lặng lẽ mở ra từ bên trong, tiếp đấy một bàn tay trắng bệch thò ra.
Sau khi Viên Mục Dã bàn giao xong công việc trong tay, cậu mới nhớ ra trong nhà còn hai oan gia đang đối đầu nhau, không biết hai kẻ này sống với nhau mấy ngày qua thế nào, thế là cậu vội vàng bắt xe về nhà.