May mà thùng nhựa này đủ to, Lệ Thần ngồi vào trong là nước ngập đến ngực hắn. Sắc mặt của Lệ Thần cũng dần trở nên bình thường khi nước dâng lên, xem ra hắn vẫn thoải mái nhất khi ở trong nước…
Viên Mục Dã thấy cuối cùng Lệ Thần không còn kêu khó chịu nữa, lúc này cậu mới thở phào, dù sao hắn cũng vì cứu Viên Mục Dã nên mới bị thương, nếu thật sự có chuyện gì thì cậu sẽ cảm thấy rất áy náy.
Lúc này Lệ Thần nhấn mạnh: “Lần sau nếu gặp tình huống này, anh nhớ là đừng dùng thuốc tê cho tôi, cứ trực tiếp khâu lại là được.”
Viên Mục Dã hỏi với giọng khó tin: “Trực tiếp khâu lại? Cậu chịu đựng được không?”
Không ngờ Lệ Thần lại nói với vẻ thần bí: “Thật ra tôi có thể tạm thời đóng lại dây thần kinh cảm nhận đau đớn… Đến lúc đó đương nhiên sẽ không thấy đau nữa.”
Viên Mục Dã cảm thấy thật khó tin: “Vậy mà cũng được à? Thật sự không cần thuốc tê sao, nhưng phản ứng của cậu với thuốc tê tại sao lại mạnh như thế chứ, có phải dùng thuốc tê sẽ nguy hiểm đến tính mạng không?”
Lệ Thần cười trả lời: “Cũng không nghiêm trọng đến thế đâu, chỉ là thuốc tê có ảnh hưởng khá lớn với tôi, giống như con người sau khi hút ma túy vậy.”
“Ngoài thuốc tê ra thì cậu còn phải kiêng gì nữa không?” Viên Mục Dã tiếp tục.
Lệ Thần không hề giấu giếm vấn đề này, cậu ta nói thật ra hết: “Tốt nhất là không chạm đến mấy thứ có cồn, nó sẽ khiến cảm giác của tôi cực kỳ nhạy bén… Nói thẳng ra là sẽ tăng cường tất cả các giác quan, một con muỗi bay qua trước mặt tôi mà cũng có âm thanh đinh tai nhức óc giống như máy bay trực thăng vậy.”
Viên Mục Dã nghe mà cũng thấy hơi thổn thức: “Như vậy thì đúng là đáng sợ thật…”
Vào buổi tối, Lệ Thần kể cho Viên Mục Dã nghe một chút về những nguy hiểm khi hắn vẫn còn là Tùy Quang Nam. Thật ra có rất nhiều “Hi vọng” cũng vì thế mà không thể trưởng thành, những người có thể sống sót thì ngoài bản thân mạnh mẽ ra vẫn cần cả sự may mắn nữa.
Viên Mục Dã không ngờ một sinh vật muốn trở thành con người lại có vận mệnh nhiều thăng trầm đến như vậy, cậu cũng sinh ra vài phần đồng tình với hắn… Sau đó Viên Mục Dã vẫn luôn ở bên cạnh Lệ Thần đến tận bình minh, lúc Kim Bảo nhìn thấy Lệ Thần đang ngồi trong thùng tắm mà nó từng tắm rửa, trong mắt nó hiện lên chút “đồng tình.”
Còn bên phía Từ Lệ… Giống như Đoàn Phong đã đoán, đến cái bóng cũng chẳng bắt được. Trong lúc tức giận anh ta đã sai người tìm tất cả những miệng cống thoát nước ở ngoại thành rồi khóa hết lại, Từ Lệ muốn tranh thủ cơ hội lần này để nhốt “tên tội phạm cống thoát nước” ở dưới mặt đất.
Đối với hành động bất đắc dĩ này của Từ Lệ, Viên Mục Dã biết đây chỉ là trị ngọn mà không trị gốc, nếu ép tên kia vào đường cùng có khi còn gây nhiễu loạn lớn hơn nữa. Nhưng Viên Mục Dã cũng chẳng có biện pháp nào tốt hơn, dù sao “kế hoạch câu cá” chỉ có thể dùng một lần, tên tội phạm kia chỉ e đã biến thành chim sợ cành cong, không dễ dàng bị lừa nữa.
Điều khiến Viên Mục Dã không ngờ được là, chuyện này lại tự nhiên trở nên yên tĩnh. Mặc dù nhóm Từ Lệ đã nằm vùng cả ngày lẫn đêm, kiểm tra, thăm hỏi các kiểu, nhưng tên kia cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy, gã không tiếp tục gây ra vụ án nào nữa.
Điều này khiến Viên Mục Dã hoài nghi liệu có phải “tên tội phạm cống thoát nước” đã tìm được biện pháp lấp đầy bụng hay không, gã không cần vì miếng ăn mà ra đường đánh người cướp của nữa… Nhưng rất nhanh Viên Mục Dã phát hiện cậu đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
Tối hôm đó sau khi tan làm về, Viên Mục Dã đi vào siêu thị mua thức ăn cho Lệ Thần. Tên côn trùng tinh kia cứ nói ăn thức ăn bên ngoài nhiều độc tố sẽ khiến cơ thể hiện tại của hắn bị giảm thọ, cho nên Lệ Thần rất kiên trì tự nấu ăn ở nhà.
Vì thế trong thời gian này, mỗi khi Viên Mục Dã tan làm là lại phải đi đến siêu thị mua đồ, sau đó mới đi bộ về nhà. Nhưng hôm nay sau khi vào siêu thị một thời gian ngắn, Viên Mục Dã bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, hình như có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cậu…
Lúc đầu Viên Mục Dã còn tưởng Lệ Thần lại đến siêu thị chôm đồ, nhưng nghĩ lại cậu cảm thấy không có khả năng, việc ăn uống của hắn bây giờ đều được cậu cung cấp, Lệ Thần đâu cần phải đến siêu thị ăn trộm nữa?
Mang theo cảm giác bị theo dõi mãnh liệt, Viên Mục Dã mua sắm xong bèn vội vàng rời khỏi siêu thị, vậy mà cậu cảm thấy đôi mắt đó cũng đi theo mình rời khỏi siêu thị. Viên Mục Dã hiểu ra ngay, mục tiêu của đối phương chính là mình, thế là cậu cố tình đi chậm lại, vừa đi vừa dẫn đối phương đến một địa điểm mình chọn… Cậu muốn nhìn xem rốt cuộc là ai đi theo mình.
Khi Viên Mục Dã đi vào ngõ nhỏ phía sau một khách sạn, cậu phát hiện có bóng người đã chặn trước mặt mình từ lâu, Viên Mục Dã nhìn xuyên qua ánh sáng mờ tối về phía đối phương, cậu phát hiện thân hình của người này hơi quen thuộc.
Viên Mục Dã chỉ cần suy nghĩ một chút là trên cơ bản đã có đáp án, cậu bèn từ từ lấy điện thoại ra rồi âm thầm gửi định vị cho Đoàn Phong…
Từ trước đến giờ Viên Mục Dã không tin chuyện đi đêm lắm có ngày gặp ma, nhưng hôm nay cậu đã tin, mà Viên Mục Dã cũng không ngờ được là, ma quỷ này lại còn tự mình chạy đến…
Viên Mục Dã thấy đối phương chậm chạp không tiến lên, cậu bèn nghĩ mình nên thử trao đổi một chút, thế là Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Anh bạn, trước đây chúng ta đã gặp nhau à? Hay là tôi làm gì có lỗi với anh?”
Không ngờ không hỏi không sao, Viên Mục Dã vừa hỏi lại khiến đối phương nổi giận. Kẻ này không nói một lời nào mà xông thẳng tới, Viên Mục Dã biết mình không phải là đối thủ của gã, cậu vẫn hiểu đạo lý hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, thế nên cậu hô to về phía sau lưng gã: “Hắn đang ở đây này! Mau bắt lại!”
Chắc do đã ăn thiệt thòi một lần, đối phương nghe xong lập tức quay đầu lại nhìn, Viên Mục Dã tranh thủ cơ hội này quay đầu bỏ chạy… Vì tính đến tốc độ của “tên tội phạm cống thoát nước” rất nhanh, nếu chạy trốn vào nơi trống trải sẽ rất dễ dàng bị đuổi kịp, nên Viên Mục Dã lao ngay vào cửa sau của khách sạn.
Cửa sau của khách sạn này nối với phòng bếp, Viên Mục Dã vừa mở cửa là trực tiếp xuyên qua, người bên trong ai nấy đều bận rộn với công việc của mình, vì vậy không ai để ý đến vị khách không mời mà đến này.
Viên Mục Dã không dám dừng lại, cậu nhanh chóng xuyên qua phòng bếp đến sảnh trước, không ngờ mới đi được vài bước thì đã nghe có người hỏi phía sau: “Này? Anh là ai thế? Chỗ này không được tùy tiện xông vào!”
Viên Mục Dã còn chưa kịp quay đầu, cậu đã nghe thấy tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, không cần nhìn cũng biết tên kia đang đuổi theo. Viên Mục Dã không quay đầu nữa mà tiếp tục chạy về phía trước, cậu xuyên thẳng qua sảnh chính của khách sạn, sau đó nhanh chóng chạy ra từ cửa chính.
Đúng lúc này có một chiếc taxi dừng ở cửa chính, Viên Mục Dã không hề suy nghĩ mà ngồi ngay lên đó, cậu đọc địa chỉ số 54 để lái xe nhanh chóng di chuyển…
Sau khi xe khởi động, Viên Mục Dã thầm thở phào một cái, đúng lúc này Đoàn Phong lại gọi đến, anh ta và Trương Khai đang chạy đến đây, đồng thời còn hỏi Viên Mục Dã xem bên này đã xảy ra chuyện gì.