Nhưng khi Viên Mục Dã chạy đến cửa của khu vực giếng sâu, cậu lại phát hiện vòng tay của mình không thể mở được cánh cửa điện tử trước mặt, chẳng cần nói cũng biết Liêu Hà Dung đã giở trò ở bên trong, Viên Mục Dã muốn thử cưỡng ép phá cửa nhưng lại bị điện giật bật ra.
Trong nhất thời Viên Mục Dã sốt ruột vô cùng, bởi vì cậu biết Liêu Hà Dung không để mình đi vào thì chắc chắn anh ta đang làm gì đó mờ ám ở bên trong. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã không e ngại nhiều nữa mà hô to với cánh cửa: “Giáo sư Liêu, tôi không biết tại sao anh lại cố chấp vì chuyện ở đây như vậy, nhưng anh cũng phải có cha mẹ và vợ con chứ? Chẳng lẽ anh không nghĩ cho họ một chút sao? Đúng là trên người 0924 có rất nhiều thứ đáng để nghiên cứu, nhưng sự nguy hại của nó lại vượt xa khỏi giá trị mà nó mang đến cho nhân loại! Một khi đưa nó vào thế giới con người, nhân loại sẽ đối mặt với kiếp nạn không thể nào tưởng tượng được! Nếu như con người bị diệt vong vì một giống loài chưa được biết đến, vậy anh có được công danh lợi lộc thì có ích gì đâu? Nhân lúc bây giờ vẫn còn kịp, anh hãy mau mở cửa ra để tôi nghĩ cách dẫn anh ra ngoài!”
Nhưng tiếc là Liêu Hà Dung ở bên trong luôn thờ ơ với những lời nói của Viên Mục Dã, hơn nữa cũng không biết anh ta liều chết đi vào khu vực giếng sâu để làm gì? Cực chẳng đã, Viên Mục Dã đành móc súng lục ra bắn vài phát vào bảng điện tử điều khiển cánh cửa…
Màn hình trên thiết bị điều khiển nhấp nháy vài phát rồi bốc lên một làn khói xanh, ngay sau đó cánh cửa điện tử trở nên mất khống chế, nó mở ra rồi lại nhanh chóng đóng lại, chắc là bị vài phát đạn của Viên Mục Dã làm hỏng.
Thật ra Viên Mục Dã không hề muốn phá hoại những cánh cửa điện tử này, bởi vì cậu cảm thấy nó là một phòng tuyến ngăn trở 0924, nhưng tình huống bây giờ rất khẩn cấp, Viên Mục Dã cũng không để ý được nhiều nữa.
Lúc này, Viên Mục Dã tranh thủ lúc cánh cửa mở ra thì vội vàng lẻn vào, nhưng tình huống bên trong lại không giống như những gì cậu đã nghĩ, chẳng những không thấy bóng dáng Liêu Hà Dung đâu, mà đến cả hai kẻ nửa người nửa quái vật trước đấy cũng không biết đi đâu.
Trong lúc nhất thời Viên Mục Dã cảm thấy hơi ngạc nhiên, vừa rồi rõ ràng cậu thấy Liêu Hà Dung đi vào, tại sao bây giờ lại biến mất? Không gian ở đây mặc dù rộng lớn nhưng lại khá trống trải, muốn giấu một người còn sống sờ sờ là chuyện không thể nào…
Hơn nữa bốn phía xung quanh đều là những xúc tu thịt màu hồng to nhỏ khác nhau, dù Liêu Hà Dung muốn trốn trong đó, nhưng cũng phải được thứ này đồng ý đã chứ? Sau khi Viên Mục Dã dò xét một vòng, cậu bèn đưa ánh mắt đến bên cạnh giếng sâu, chẳng lẽ Liêu Hà Dung bị hai kẻ nửa người nửa quái vật kia lôi xuống dưới?
Mặc dù Liêu Hà Dung rất đáng ghét, nhưng hắn ta là người duy nhất hiện giờ hiểu rõ 0924, trước khi làm rõ mục đích khiến Liêu Hà Dung liều chết để đến đây thì không thể để hắn ta chết đơn giản như vậy được, không thì sau này có thể còn xuất hiện tai họa ngầm lớn hơn nữa.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã vội vàng tiến lên kiểm tra, cậu cứ tưởng Liêu Hà Dung đến đây để tìm lại chiếc CPU đã bị cậu ném xuống giếng, nhưng khi Viên Mục Dã thò đầu nhìn vào trong giếng, cậu bị giật mình vì cảnh tượng bên trong!
Cậu thấy hai cái xúc tu nối liền với hai kẻ nửa người nửa quái vật trước đó bây giờ lại đang quấn quýt với nhau như hai con rắn, dường như bọn chúng đang tiến hành một hoạt động thần bí nào đó. Còn Liêu Hà Dung lúc nãy không thấy tung tích thì bây giờ đang trèo trên thang dây trong giếng, anh ta đang giơ tay ra chụp lấy bướu thịt phía dưới của nửa người Liễu Tâm Như…
Lúc này hai kẻ nửa người kia không hề phản ứng với sự xuất hiện của Viên Mục Dã, kể cả lúc trước cậu đứng hô to bên ngoài cửa, sau đó lại nổ súng phá cửa… Nhưng dường như chẳng ảnh hưởng đến sự hào hứng của hai kẻ này.
Viên Mục Da thấy vậy bèn lên tiếng hỏi: “Giáo sư Liêu, anh đang làm gì thế? Vừa rồi anh có nghe thấy tôi ở bên ngoài nói chuyện không?”
Liêu Hà Dung lúc này đang cẩn thận gỡ một bướu thịt to bằng quả trứng gà xuống, vậy mà lại bị Viên Mục Dã làm cho giật mình nên tuột tay rơi mất… Liêu Hà Dung lộ vẻ tức giận hỏi Viên Mục Dã: “Cậu còn đến đây làm gì? Sao không tranh thủ khoảng thời gian mấy thứ này không tấn công để dẫn người của mình rời đi?”
Viên Mục Dã nghe vậy thì hơi giật mình, cậu không biết lời Liêu Hà Dung nói là thật hay giả, dù sao 0924 cũng sẽ không tấn công cậu, vì thế Viên Mục Dã không thể xác nhận mấy thứ này bây giờ có tấn công con người hay không.
Nhưng nếu Liêu Hà Dung đã có thể bình yên đến chỗ này khi không có bộ đồ cách nhiệt, điều này đủ để chứng minh anh ta nói thật. Nhưng vì sao hai kẻ nửa người nửa quái vật này lúc trước vừa nghe thấy tiếng động đã nhào đến, vậy mà bây giờ lại ngoan ngoãn cứ như uống thuốc an thần vậy?
Viên Mục Dã thấy Liêu Hà Dung vẫn còn cố lấy một bướu thịt, cậu bèn rút súng ra chỉ vào anh ta và nói: “Giáo sư Liêu, nếu như anh vẫn không nói thật, vậy đừng trách tôi không khách sáo… Anh biết rõ dưới này sâu thế nào, một khi trượt chân rơi xuống thì trừ khi anh và 0924 làm bằng sắt, nếu không sẽ chẳng ai cứu anh lên được đâu.”
Có lẽ Liêu Hà Dung không ngờ được là vào lúc quan trọng nhất này Viên Mục Dã lại chạy đến quấy rối, anh ta tức phát điên, nói: “Điều tôi hối hận nhất là tìm số 54 các người đến tham gia giải cứu…”
Viên Mục Dã nghe vậy thì thấy buồn cười: “Ông anh à, hình như anh nói ngược rồi? Chúng tôi mới là người bị hại được không? Nhanh nào, đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa, hãy nói cho tôi nghe xem chuyện này là thế nào đi?”
Lúc này, Liêu Hà Dung đã túm lấy cái bướu thịt tiếp theo từ chỗ nối trên người Liễu Tâm Như, anh ta do dự một chút rồi nói: “Đây là trứng 0924 đã thụ tinh, tôi chỉ cầm một quả về nghiên cứu, cam đoan không lấy nhiều!”
Viên Mục Dã nghe thế thì dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía hai kẻ nửa người nửa quái vật đang dây dưa với nhau, cậu hỏi: “Tình huống của bọn họ là như thế nào? Tại sao anh không mặc bộ đồ cách nhiệt đi đến chỗ này mà lại không bị tấn công?”
“Thật ra, hàng năm vào thời gian này 0924 đều sẽ tiến vào thời kỳ sinh sản, một khi sâu cái và sâu đực bắt đầu giao phối, tất cả các sâu thợ đang kiếm ăn sẽ nhanh chóng quay về tổ, đồng thời toàn bộ chủng tộc của chúng sẽ ở trong trạng thái ngủ đông, đến tận khi nghi thức giao phối kết thúc, trứng được thụ tinh nở ra ấu trùng mới thôi.” Liêu Hà Dung thì thầm.
Viên Mục Dã không hiểu: “Vậy tại sao hai lần trước anh không tranh thủ thời gian này mà xuống đây? Sao lại phải đưa người xuống tặng không tính mạng?”
Liêu Hà Dung bất đắc dĩ nói: “Đó là vì tôi không biết thời gian cụ thể, hai lần trước bọn họ không chờ được đến lúc nghi thức giao phối bắt đầu thì đã bị săn giết rồi, tôi cũng cực chẳng đã mới lợi dụng các cậu xuống thêm lần nữa.”
“Lúc trước anh rời khỏi kho lạnh bằng cách nào? Tôi đâu thấy anh ra bằng cửa chính?” Viên Mục Dã hỏi.
Liêu Hà Dung bèn giải thích: “Tôi tạm thời cắt điện trong kho lạnh, sau khi cài đặt thời gian khởi động lại, tôi bò ra khỏi kho lạnh từ vị trí chiếc quạt thông gió… Làm như vậy nhiệt độ kho lạnh sẽ được giữ ở trạng thái nhiệt độ thấp, tôi định cầm trứng thụ tinh xong là quay về kho lạnh chờ các cậu, nhưng không ngờ mấy cậu lại quay về nhanh thế.”