Phong cách hành động của tên tội phạm này dường như cũng đã thay đổi, mấy vụ án trước đó đều là gã chủ động tấn công nạn nhân, sau đó mới cướp đoạt, vậy mà lần này gã vừa đi lên đã cướp luôn rồi, kết quả lại gặp phải sự chống cự.
Sau khi tình tiết vụ án thăng cấp, Từ Lệ cảm thấy đau cả đầu, trước đó chỉ là mấy vụ án cướp bóc nhỏ, tổn thất về người và tài sản của người bị hại không lớn, nhưng lúc này lại khác…
Hơn nữa, Viên Mục Dã cũng cảm thấy rất áy náy với người công nhân bị sát hại kia, nếu không phải cậu bày kế cho Từ Lệ khóa kín toàn bộ miệng cống thoát nước ngầm trong thành phố, thì tên tội phạm đó đã không đi đến nhà máy ở ngoại ô.
Thật ra trước đấy Viên Mục Dã chỉ nghĩ tên tội phạm này là một “kỳ nhân” không có nhà để về giống Lệ Thần, bởi vì những thứ gã cướp đều là một số đồ dùng sinh hoạt…
Nhưng bây giờ xem ra, đây là một kẻ hết sức nguy hiểm, gã không bị ước thúc bởi đạo đức và pháp luật, có thể vì một miếng ăn mà ra tay giết người không chớp mắt.
Kiểu người như vậy nếu không bắt được sớm, có quỷ mới biết sau này sẽ lại có chuyện gì xảy ra. Thế là Viên Mục Dã bàn với Đoàn Phong xem số 54 có thể chính thức tiếp nhận vụ này không?
Đoàn Phong suy nghĩ rồi bảo: “Thật ra vấn đề chúng ta có thể tiếp nhận được hay không không phải do mình, mà là do cảnh sát… Trước mắt, nhìn từ bề ngoài thì vụ án này vẫn chỉ là một vụ án cướp bóc gây thương tích bình thường, tôi cảm thấy cấp trên của Từ Lệ sẽ không giao nó cho chúng ta đâu.”
Viên Mục Dã thở dài: “Cũng đúng, là tôi tính nhầm, tôi cũng đã từng làm việc ở đội cảnh sát nên đáng ra phải tính đến điều này mới đúng. Nhưng tôi luôn cảm thấy tên tội phạm này không đơn giản, nếu như chúng ta bỏ mặc không quan tâm… Chỉ sợ một ngày nào đó vụ án này sẽ được chuyển đến số 54, nhưng cục diện lúc đó sẽ không phải như bây giờ nữa.”
Đoàn Phong liếc nhìn Viên Mục Dã, rồi vừa cười vừa nói: “Nếu không phải tôi hiểu cậu rất rõ, chắc không thể nhận ra cậu lại là một người mềm lòng như thế…”
Viên Mục Dã đỏ mặt, giọng lắp bắp: “Cái này thì có liên quan gì đến mềm lòng chứ? Anh cứ nói đùa!”
Đoàn Phong phì cười: “Được thôi, cậu nói cái gì thì là cái đó… Nếu cậu đã nhúng tay vào chuyện này, vậy đương nhiên không thể bỏ dở giữa chừng. Trước hết cứ dùng danh nghĩa cá nhân của cậu giúp Từ Lệ đi!”
Viên Mục Dã hơi ngượng ngùng: “Mỗi lần gặp mấy chuyện thế này đều kéo mọi người vào…”
Đoàn Phong nhún vai: “Ai bảo chúng ta là một đội chứ?”
Có người của số 54 gia nhập, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn trước rất nhiều. Nếu hiện giờ tên tội phạm không thể hoạt động ở nội thành, vậy cả nhóm thương lượng với Từ Lệ rồi tập trung vào vùng ngoại ô thành phố…
Mặc dù vừa nghe qua thì thấy phạm vi hơi lớn, nhưng mỗi lần gã tội phạm này xuất hiện đều có điều kiện, đó chính là gần đấy có miệng cống kiểm tra đường nước ngầm, vì vậy chỉ cần quy hoạch vùng ngoại ô thành vài khu vực, sau đó cứ hai người một tổ nằm vùng là được.
Xét thấy vũ lực của tên tội phạm này không hề thấp, khi chia tổ, Đoàn Phong vẫn chia theo đội hai người giống lúc thực hiện nhiệm vụ trước đó; Đại Quân và Nam Nam một tổ, Viên Mục Dã và Hoắc Nhiễm một tổ, bản thân Đoàn Phong và Trương Khai một tổ, khu vực còn lại giao cho mấy người Từ Lệ phân tổ là được.
Trước khi hành động, Viên Mục Dã đã dặn đi dặn lại một khi phát hiện mục tiêu thì tuyệt đối không được vội vàng hành động, nhất định phải gọi các tổ khác qua hỗ trợ để tránh tạo ra thương vong không cần thiết.
Không ngờ mười tổ ngồi chờ hai ngày ở ngoại ô mà chẳng thu hoạch được gì, tên tội phạm kia cứ như biết mấy người Viên Mục Dã đang giăng lưới vậy, gã chẳng hề có một chút động tĩnh nào…
Ngay lúc Viên Mục Dã cảm thấy sốt ruột, lúc cậu đi ăn sáng lại nghe thấy mấy công nhân ở bên cạnh nói chuyện phiếm. Hóa ra là vì vụ người công nhân bị giết hại trước đó nên hai ngày qua tất cả các nhà máy ở ngoại ô đều ngừng làm việc ca đêm.
Viên Mục Dã hiểu ra ngay tại sao tên kia không hề có động tĩnh gì, bởi vì hai ngày qua gã không tìm được đối tượng để ra tay… Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn đề nghị với Đoàn Phong là cậu muốn tự mình cầm đồ ăn làm mồi nhử để câu gã tội phạm kia ra.
Mặc dù Đoàn Phong cảm thấy biện pháp này không tồi, nhưng đồng thời làm như vậy liệu có hơi mạo hiểm không?
Viên Mục Dã cười bảo: “Có gì mà mạo hiểm chứ, tên đó đơn giản chỉ muốn cướp đồ ăn trong tay tôi, đến lúc đó tôi không phản kháng là được mà. Quan trọng nhất là tôi có thể bảo Lệ Thẩn tàng hình ở bên cạnh, như vậy cậu ta có thể đi theo tên kia, đương nhiên sẽ biết hắn ẩn nấp ở đâu.”
Đoàn Phong nghe thấy có Lệ Thần đi cùng thì không nói thêm cái gì nữa, hơn nữa anh ta cũng khá yên tâm về bản lĩnh của Viên Mục Dã.
Hôm sau, Viên Mục Dã mua một con vịt quay từ một cửa hàng khá ngon trong thành phố, cậu còn cố tình bảo nhân viên cửa hàng dùng giấy dầu truyền thống bọc vịt chứ không phải túi nilon.
Cầm con vịt này đi trên đường, vài mét xung quanh đều có thể ngửi được mùi thơm, quá hấp dẫn. Đại Quân còn bảo khi nào kết thúc vụ án này, anh ta cũng phải mua một con về ăn!
Vào buổi tối, Viên Mục Dã cầm con vịt thơm lừng rồi cố tình chọn vài chỗ vắng có miệng cống ngầm để đi dạo, cậu không tin mình không câu được gã tội phạm tham ăn kia!
Vậy mà không ngờ cậu đi tận vài tiếng, con vịt trong tay đã nguội lạnh từ lâu nhưng chẳng thấy bóng dáng tên tội phạm đâu…
Cuối cùng Đoàn Phong không nhịn được nữa phải nói với Viên Mục Dã qua bộ đàm: “Nếu không thì hôm nay đến đây thôi! Đã hơn ba giờ sáng rồi, chắc hôm nay gã đó ngủ say quá nên quên việc đi tìm thức ăn rồi.”
Viên Mục Dã khẽ nói: “Không đâu, đói bụng làm sao mà ngủ được, tính ra thì gã đã ba ngày không ăn gì, nếu vẫn không tìm thấy gã và gã cũng không có chỗ để cướp… Vậy bước tiếp theo chính là vào nhà cướp bóc!”
Không ngờ ngay lúc hai người đang trò chuyện, Viên Mục Dã bỗng cảm thấy phía đối diện có bóng người đang tiến nhanh về phía mình, nhìn thân hình người này phải cao ít nhất 1 mét 9, gã mặc bộ quần áo thể thao không vừa lắm với thân hình của mình.
Ngay lúc Viên Mục Dã còn chưa kịp hoàn hồn, đối phương đã đi đến gần. May mà Viên Mục Dã có sự chuẩn bị từ trước, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên khi đối phương còn chưa kịp ra tay, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của kẻ này.
Đó là một khuôn mặt hơi tái nhợt, nhìn tuổi có vẻ cũng ngang với Hoắc Nhiễm, đối phương không ngờ lại đối mặt với Viên Mục Dã nên cũng sững ra ngay tại chỗ…
Ngay lúc hai người nhìn nhau vài giây, tên kia đột nhiên nhướng mày, sau đó vồ Viên Mục Dã với vẻ đầy tức giận, mặc dù Viên Mục Dã đã có chuẩn bị trước và kịp thời né về phía sau, nhưng cậu vẫn bị đối phương cào rách vạt áo trước!