Vì chuyện lần trước nên Vương Quyên có hơi ngượng ngùng đến đồn cảnh sát để báo án, đồng thời cô ta sợ Trần Đức Huy chỉ ra ngoài làm việc mà không báo với mình thôi. Ngộ nhỡ giữa chừng gây ra rắc rối gì thì khi chồng về chắc chắn sẽ lại đánh đập cô ta. Vì thế mà cô ta không dám báo cảnh sát.
Tuy Viên Mục Dã và Trần Đức Huy chỉ có duyên gặp mặt hai lần, nhưng cậu đã nhìn thấu bản chất của gã kia. Loại người như gã nhất định không phải loại đàn ông sẽ bỏ nhà trốn đi, bởi vì ở trong mắt gã, tất cả những điều không vừa ý đều có thể giải tỏa được bằng việc bạo hành vợ, làm sao có chuyện thấy luẩn quẩn trong lòng rồi bỏ nhà đi được.
Cuối cùng Viên Mục Dã vẫn đề nghị Vương Quyên đến đồn cảnh sát báo án, các vấn đề chuyên môn vẫn nên giao cho những người chuyên nghiệp xử lý. Dựa trên kinh nghiệm nhiều năm của Viên Mục Dã thì việc Vương Quyên mù quáng dán thông báo tìm người mất tích trên khắp các con phố như vậy thật sự chẳng có một chút tác dụng nào hết… Bởi vì đôi khi tìm người bằng thông báo thường không có hiệu quả nhanh như tìm chó mèo.
Nhìn bóng dáng gầy gò của Vương Quyên, Viên Mục Dã đột nhiên hy vọng Trần Đức Huy mãi mãi đừng trở về, có lẽ chỉ có như vậy thì quãng đời còn lại của Vương Quyên mới có thể sống một cách như ý và êm ả hơn…
Viên Mục Dã vốn tưởng rằng chuyện này chẳng có bất cứ quan hệ gì đến mình, nhưng vào sáng ngày hôm sau, cậu lại nhận được điện thoại của Từ Lệ. Trong điện thoại, anh ta nói cho Viên Mục Dã biết, đêm qua Trần Đức Huy bị người ta phát hiện đã chết trong một rừng cây ở vùng ngoại ô.
Trong rừng cây ở ngoại ô, một thi thể nam trưởng thành quỳ hai đầu gối xuống đất ở trong hàng rào ngăn cách bằng băng cảnh giới, người này nằm úp sấp dưới gốc cây bạch quả với tư thế quái lạ, những chiếc lá vàng rụng xuống gần như phủ kín cả người gã, thỉnh thoảng còn có vài chiếc rơi từ trên xuống…
Quần chúng xúm lại cách đó không xa đang nhòm ngó về phía này với vẻ kinh hoàng, mặc cho cảnh sát hiện trường đuổi thế nào cũng không chịu đi.
Từ Lệ đứng bên cạnh xác chết với vẻ mặt buồn bã và nói với pháp y Bạch đang đeo găng tay: “Trông tình trạng này thì chắc đã chết mấy ngày rồi nhỉ? Lá cây rơi phủ đầy cả người rồi…”
Pháp y Bạch cẩn thận quan sát xác chết rồi nói: “Hiện tại đang là cuối thu, lá cây có thể rơi thành thế này chỉ trong một đêm nên cũng không thể chứng minh điều gì… Nhưng xét theo vết đốm trên xác nạn nhân, ít nhất cũng phải chết được ba ngày rồi. Với lại, anh nhìn tư thế này xem, nếu tôi không đoán nhầm thì trước đó chắc anh ta đang ở tư thế quỳ sám hối, chẳng qua sau đó xác chết hết cứng nên thi thể mới ngã úp xuống đất.”
Sau đó, pháp y Bạch và trợ lý của anh ta đã lật ngược xác chết lại để kiểm tra vết thương trên người nạn nhân. Kết quả tìm khắp nơi nhưng chỉ phát hiện một vết thương ở cổ. Pháp y Bạch xem xét kỹ vết thương rồi trầm giọng, nói: “Đây không phải hiện trường đầu tiên, hơn nữa chắc hẳn xác chết đã được rửa sạch một cách cẩn thận…”
Từ Lệ nhíu mày: “Sao lại nói thế?”
Pháp y Bạch chỉ vào vết thương trên cổ nạn nhân: “Nhát dao này cực kỳ chính xác, cắt đứt hẳn động mạch cổ… Đây cũng là nguyên nhân duy nhất gây ra cái chết cho nạn nhân. Nhưng anh xem hiện trường chẳng có một chút vết máu nào cả, điều này chứng minh đây chắc chắn không phải hiện trường đầu tiên của vụ án. Hơn nữa, miệng vết thương của xác chết đã trở nên trắng bợt, trên người cũng không có bất cứ vết máu nào, cho nên tôi suy đoán cái xác đã được rửa sạch cẩn thận rồi.”
Lúc này Viên Mục Dã đã đón xe taxi tới hiện trường vụ án. Kết quả cậu cảnh sát canh hàng rào ngăn cách không quen biết cậu nên nói gì cũng không chịu cho cậu qua. Cuối cùng cậu đành phải gọi điện thoại cho Từ Lệ, lúc này đối phương mới nửa tin nửa ngờ cho Viên Mục Dã vào.
“Tình hình thế nào?” Viên Mục Dã nhìn xác chết rồi nhíu mày hỏi.
Từ Lệ thở dài, đáp: “Buổi sáng có hai ông cụ đi câu cá ngang qua phát hiện, họ vội vàng báo cảnh sát ngay. Tôi dẫn người chạy tới thì thấy trùng hợp quá, chẳng phải là tên Trần Đức Huy đánh vợ mấy hôm trước đây sao?”
Viên Mục Dã ngồi xổm xuống quan sát xác Trần Đức Huy nằm dưới đất một cách cẩn thận. Từ Lệ chưa kịp nói gì thêm, Viên Mục Dã đã đưa ra cùng một kết luận giống với pháp y Bạch. Sau đó cậu ngẩng đầu lên hỏi Từ Lệ: “Ngày hôm qua vợ anh ta có báo cảnh sát không?”
Từ Lệ không hiểu lắm: “Không có. Ý cậu là sao? Chẳng lẽ vợ Trần Đức Huy biết trước anh ta sẽ xảy ra chuyện à?”
Viên Mục Dã kể lại chuyện mình gặp được vợ Trần Đức Huy ở trên phố ngày hôm qua. Giọng Từ Lệ trầm xuống: “Nói cách khác, Trần Đức Huy đã xảy ra chuyện từ sau lần đi nhậu đó.”
Bởi vì cánh rừng này không phải hiện trường đầu tiên, cho nên đội của Từ Lệ cũng không tìm được manh mối nào có giá trị, vì thế cảnh sát chỉ đành bắt tay vào điều tra từ các mối quan hệ xã hội của Trần Đức Huy.
Kết quả rà soát mới biết, hoá ra Trần Đức Huy không chỉ là đồ khốn ở trước mặt vợ, mà còn là một trưởng phòng độc đoán ở cơ quan. Mặc dù bề ngoài các cấp dưới đều tôn trọng gã, nhưng sau lưng lại vừa sợ vừa ghét gã.
Gã vừa chết, dù cấp dưới không đến mức uống rượu ăn mừng nhưng cả đám cũng như trút được gánh nặng. Họ cảm thấy cuối cùng phòng của họ có thể đổi một cấp trên nghiêm chỉnh và bình thường hơn rồi. Cho nên nếu cần tổng kết con người của Trần Đức Huy bằng một câu, thì đó là dù ở nhà hay cơ quan, gã đều là một kẻ cực kỳ xấu tính.
Nhưng dẫu vậy cũng đâu đến mức phải giết người? Một công việc mà thôi, thật sự không chịu nổi thì từ chức, chắc chắn ít tổn thất hơn giết người nhiều chứ? Hơn nữa, qua điều tra sâu hơn, cảnh sát phát hiện tuy phần đông người ở cơ quan đều không thích Trần Đức Huy, nhưng không ai từng có mâu thuẫn trực tiếp gì với gã.
Như vậy, cảnh sát buộc lòng phải chĩa mũi dùi về phía Vương Quyên luôn bị Trần Đức Huy bạo hành. Bởi vì tình trạng khi chết của Trần Đức Huy phần nào có dấu hiệu như bị hành quyết, cho nên ban đầu đội Từ Lệ nghi ngờ có thể là người vợ Vương Quyên giết người để trả thù cá nhân.
Trước tiên, đội của Từ Lệ điều tra xem gần đây Vương Quyên có mua bất kỳ loại bảo hiểm thương mại kếch xù nào cho Trần Đức Huy không và rồi kết quả là họ phát hiện điều hoàn toàn ngược lại. Trong trường hợp này đúng là có sự tình nghi án giết người để gian lận bảo hiểm, chẳng qua là vợ chồng đổi chỗ cho nhau. Trần Đức Huy đã mua bảo hiểm kếch xù cho Vương Quyên, mà chính gã lại là người được hưởng lợi.