Buồn cười nhất là trước khi chết, Trần Đức Huy còn tham khảo ý kiến của một số công ty du lịch, định đưa Vương Quyên đi tắm biển hoặc là đi leo núi, kết quả gã chưa kịp thực hiện thì bản thân đã xảy ra chuyện trước.
Sau khi biết Trần Đức Huy chết, Vương Quyên biểu hiện tương đối bình thường, cô ta không khóc lóc cũng không hả hê, từ đầu tới cuối đều cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, đồng thời cũng rất hợp tác với các công việc điều tra và thu thập chứng cứ của cảnh sát.
Báo cáo khám nghiệm tử thi từ pháp y có rất nhanh. Trên người Trần Đức Huy chỉ có một vết thương trí mạng, cũng chính là nhát dao trên cổ. Đối phương ra tay vừa chính xác vừa chắc tay, mà trên người Trần Đức Huy cũng không có vết thương nào khác do chống cự… Vì gã đã từng uống rượu trước khi mất tích, cho nên pháp y Bạch suy đoán rằng Trần Đức Huy bị giết trong trạng thái ý thức không rõ ràng.
Người duy nhất từng có mâu thuẫn trực tiếp với Trần Đức Huy gần đây cũng chỉ có mình Viên Mục Dã. Đương nhiên, chắc chắn đội của Từ Lệ sẽ không liệt Viên Mục Dã vào đối tượng tình nghi, chẳng qua hiện trường vụ án hơi sạch sẽ quá mức, trừ xác chết ra, chẳng có manh mối nào có ích cả, mà xác của Trần Đức Huy lại bị xử lý một cách cẩn thận. Lần này ngay cả pháp y Bạch cũng than thở đúng là gặp phải cao thủ.
Đội Từ Lệ cũng tìm được mấy người bạn đi nhậu với Trần Đức Huy cùng ngày gã mất tích, đáng tiếc lúc ấy tất cả bọn họ đều uống khá nhiều, cho nên họ không thể nhớ rõ Trần Đức Huy đã về như thế nào.
Tuy nhiên, theo trí nhớ của chủ quán thì trong số những người có mặt hôm đó, Trần Đức Huy được coi là có tửu lượng cao, lúc tính tiền gã vẫn còn rất tỉnh táo. Còn sau khi rời khỏi đó gã có ngấm rượu hay không thì chủ quán cũng chịu.
Đội của Từ Lệ lại trích suất camera giám sát ở cửa quán, chứng thực lời ông chủ nói. Lúc Trần Đức Huy đi về, quả thật ý thức của gã vẫn còn khá tỉnh. Đầu tiên gã đứng bên vệ đường gọi điện thoại, có vẻ là đang gọi xe.
Nhưng không biết tại sao mà Trần Đức Huy đợi ở ven đường hơn mười phút cũng không thấy có xe tới, vì thế một mình gã lảo đảo đi lên đằng trước… Lúc này qua video giám sát có thể nhận ra dường như Trần Đức Huy đã ngấm rượu, cho nên đi đường không vững vàng như vừa rồi nữa.
Đáng tiếc là đêm đó ở khu vực này đã xảy ra sự cố chập điện quy mô lớn, cho nên tất cả camera giám sát ven đường đều không quay được tung tích sau đó của Trần Đức Huy, càng không ai biết gã đã đi đâu, tại sao không về thẳng nhà.
Theo lịch sử cuộc gọi trên điện thoại di động của Vương Quyên, cô ta gọi cho Trần Đức Huy lần cuối cùng là vào lúc 11 giờ 45 phút tối, rõ ràng lúc ấy Trần Đức Huy vẫn còn sống, hơn nữa ý thức còn coi như tỉnh táo.
Mạch điện trục trặc bắt đầu từ 11 giờ 36 phút đến 12 giờ 10 phút thì được khôi phục. Đội Từ Lệ trích suất tất cả video giám sát ở gần đấy cũng không tìm thấy tung tích của Trần Đức Huy, cho nên thời gian gã mất tích chắc hẳn là giữa 11 giờ 45 phút đến 12 giờ 10 phút.
Trong khoảng thời gian này, rất có thể Trần Đức Huy đã lên xe của người nào đó. Đáng tiếc, cảnh sát đã kiểm tra tất cả các phương tiện ra vào khu vực giám sát lúc đó nhưng họ không hề tìm thấy bất cứ chiếc xe nào đáng ngờ.
Trên thực tế cũng không thể trách đội của Từ Lệ, vì nếu phải tìm kiếm xe trên video giám sát mà không hề có mục tiêu, vậy thì đúng là tìm kim đáy biển. Cho dù Trần Đức Huy thật sự ở trong cốp xe ô tô nào đó hoặc là nằm trên ghế sau xe, video giám sát cũng chẳng quay tới được.
Tra xét hết một lượt, có thể nói cảnh sát chẳng hề tìm thấy manh mối nào. Nhưng theo Từ Lệ, từ đầu đến cuối anh ta vẫn luôn cho rằng vợ của Trần Đức Huy là người đáng ngờ nhất. Suy cho cùng, biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Đừng thấy bề ngoài cô ta yếu ớt, nhưng ai mà biết rốt cuộc trong lòng cô ta nghĩ thế nào?
Tuy cái chết của Trần Đức Huy cũng không mang lại món tiền bảo hiểm kếch xù cho Vương Quyên, nhưng ít nhất mạng sống của cô ta được bảo đảm. Cô ta không cần phải lo lắng ngày ngày bị Trần Đức Huy bạo hành nữa…
Nhưng vấn đề là nghi ngờ của Từ Lệ không có chứng cứ, bởi vì cảnh sát đã trích tất cả video giám sát ngày hôm đó ở khu nhà của Vương Quyên, chứng minh cô ta tan làm về nhà vào buổi tối rồi không hề bước ra khỏi cửa… Hơn nữa, nghề nghiệp của Vương Quyên là giáo viên mầm non, cô ta cũng không thể cắt đứt động mạch cổ của Trần Đức Huy chỉ bằng một nhát dao.
Từ góc độ hạ dao của hung thủ, pháp y Bạch suy đoán người này phải cao hơn chiều cao 1 mét 75 của Trần Đức Huy, mà chiều cao của Vương Quyên chưa đến 1 mét 6, trừ khi cô ta giẫm chân lên thứ gì đó, hoặc là Trần Đức Huy hơi khuỵu xuống để thấp hơn Vương Quyên.
Rõ ràng là cả hai điều này đều không thể xảy ra, cho nên pháp y Bạch suy luận ắt hẳn hung thủ là một người đàn ông cao khoảng 1 mét 8. Viên Mục Dã cũng cảm thấy khả năng này rất cao, hơn nữa cậu còn cho rằng người này có kiến thức y học nhất định.
Còn nơi vứt xác thì không có video giám sát để kiểm tra. Camera gần rừng cây nhất là camera giao thông trên quốc lộ cách đó 3 km. Nhưng mỗi ngày camera giám sát này quay được 8000 đến 10000 xe ô tô, cho nên về cơ bản không thể tìm ra chiếc nào là phương tiện dùng để vứt xác trong số đó.
Từ Lệ gọi Viên Mục Dã đến vốn định nhờ cậu xem thử hiện trường vụ án, có lẽ có thể tìm được manh mối quan trọng mà bọn họ không phát hiện. Nhưng hiện giờ, nơi đó không phải hiện trường đầu tiên của vụ án, cho nên mặc dù là “Linh vật phá án” Viên Mục Dã cũng không có đầu mối nào.