Nhìn cánh cửa điện tử trước mặt, trong lòng Viên Mục Dã đã hiểu bảy tám phần, mặc dù không biết rốt cuộc đối phương có mục đích gì, nhưng rõ ràng là muốn xua cậu đi theo một phương hướng…
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã mỉm cười rồi sải bước nhanh về phía trước. Nếu đã không còn đường lui, cậu phải xem rốt cuộc đối phương muốn giở trò gì với mình!
Đoạn đường kế tiếp suôn sẻ hơn nhiều và kẻ đứng sau bức màn cũng không còn cản trở đường đi của Viên Mục Dã nữa, cứ như thể cậu muốn đi đâu thì đi đó… Nhưng trong thâm tâm, Viên Mục Dã hiểu rõ rằng con đường cậu đang đi chắc hẳn ở trong phạm vi xác định của đối phương, cho nên hắn mới không cần dùng những cánh cửa điện tử đó để cản đường mình đi nữa.
Viên Mục Dã vừa đi vừa đoán kẻ đứng sau bức màn là ai? Là một trong mười hai thành viên của đội cứu hộ bọn họ? Theo lý mà nói, Liêu Hà Dung đáng ngờ nhất trong số đó, nhưng hiện anh ta đang ở cạnh Đoàn Phong, ắt hẳn không có điều kiện để điều khiển những cánh cửa điện tử này.
Nhưng không phải là anh ta thì là ai đây? Kỹ sư cơ điện Ôn Thâm ư? Hình như cũng không có khả năng lắm, đừng nói là Hoắc Nhiễm và Trương Khai còn ở bên cạnh anh ta, cho dù anh ta có thể cắt đuôi được hai người họ thành công, nhưng anh ta cũng là lần đầu tiên xuống căn cứ thí nghiệm nên không thể chặn đường đi của Viên Mục Dã chính xác đến vậy được…
Nghĩ đến sinh vật đáng sợ trong ký ức của Đỗ Bân, Viên Mục Dã vô thức rút khẩu súng đeo bên hông ra. Xem ra việc Đoàn Phong đòi “hàng nóng” của Liêu Hà Dung trước đây thật sự là bước đi sáng suốt, chẳng qua hiện giờ cậu cũng không biết liệu đạn có thể gây sát thương trí mạng gì với sinh vật thân mềm kia hay không.
Không ngờ Viên Mục Dã vừa nạp đạn thì nghe thấy phía sau có tiếng bước chân gấp gáp, cậu quay đầu xem thì thấy một người đàn ông bê bết máu đi ngang qua vai cậu, trên người anh ta mặc bộ quần áo lao động màu xám nhạt, có kiểu dáng y hệt quần áo của nhóm ba người Đỗ Bân, như vậy ắt hẳn cũng là nhân viên nghiên cứu nào đó đã chết ở đây ba năm trước.
Viên Mục Dã vội vàng đi theo, muốn xem anh ta sẽ đưa mình đi đâu… Kết quả không đi bao xa, một cái xúc tu thịt màu hồng nhạt to cỡ thùng nước đột ngột túm đối phương vào trong một cánh cửa. Khi Viên Mục Dã chạy vào, bên trong đã chẳng còn gì nữa.
Xem ra trong tích tắc bị túm qua cửa, người kia đã chết, cho nên từ trường tư duy của anh ta mới có thể đột ngột ngừng lại. Mặc dù Viên Mục Dã không có được bất kỳ manh mối hữu ích nào trong từ trường tư duy của người nọ, nhưng lại phát hiện một vài thứ khi đối phương bị túm vào trong phòng…
Đây là một phòng thí nghiệm đầy chai lọ. Mấy bình thủy tinh lớn đặt bên trong đã thu hút sự chú ý của Viên Mục Dã. Đó ắt hẳn là một loài sinh vật nào đấy được ngâm trong dung dịch chống phân huỷ. Lý do phải gọi nó là sinh vật nào đấy bởi vì Viên Mục Dã chẳng nhận ra nó là sinh vật gì.
Vật đựng trong hai bình thủy tinh đầu tiên chỉ là một cục thịt nhỏ bằng quả trứng gà, thoạt nhìn rất giống phôi thai của sinh vật nào đó, nhưng thứ trong những bình chứa tiếp theo lại thay đổi phong cách đột ngột. Cục thịt kia bắt đầu dần dần mọc ra xúc tu, mà trên mỗi đỉnh xúc tu đều là một cái miệng đầy răng nhọn!
Đây là lần đầu tiên Viên Mục Dã nhìn thấy sinh vật kiểu này, mặc dù thứ có kích thước lớn nhất trong đó chỉ bằng con mèo con, nhưng đã đủ để gây chấn động thần kinh Viên Mục Dã, khiến cậu lập tức liên tưởng đến xúc tu bạch tuộc đã túm lấy Đỗ Bân và người vừa rồi!
Viên Mục Dã hiểu ra ngay lập tức. Hóa ra Tề Mân Giang và nhóm của ông ta vẫn luôn thực hiện các thí nghiệm nghiên cứu sinh học dưới lòng đất dưới vỏ bọc của dự án “Hướng về tâm Trái đất”. Có vẻ như ngay từ đầu Liêu Hà Dung đã nói dối bọn họ.
Bởi vì từ các mẫu vật sinh học trong phòng thí nghiệm này, ắt hẳn họ đã nghiên cứu được một thời gian rồi, chứ chắc chắn không phải là dự án thử nghiệm đã bị dừng lại ngay khi phát hiện một sinh vật lạ như Liêu Hà Dung đã nói.
Thậm chí Viên Mục Dã còn nghi ngờ rằng có thể con quái vật bạch tuộc tấn công căn cứ không phải tự mình trèo lên từ dưới lòng đất mà là chuồn ra từ phòng thí nghiệm của bọn họ! Vì thế cậu lục tung căn phòng thí nghiệm lên, kết quả lại tìm thấy một số tài liệu video thí nghiệm trong máy tính.
Những tư liệu video này ghi lại chi tiết toàn bộ quá trình từ khi được phát hiện ra đến những nghiên cứu đặc điểm sinh học của sinh vật có tên mã VB-0924 này. Mà mở đầu của sự việc cũng giống như Liêu Hà Dung đã nói lúc ban đầu, đúng là bọn họ tình cờ phát hiện ra một loài sinh vật trong một lần khoan sâu xuống dưới.
Sau lần đầu tiên kích điện phòng ngự, nhóm của Liêu Hà Dung phát hiện một ít mẩu thịt còn sót lại trên sợi dây thép mà họ nhấc lên, họ nghi ngờ có thể là của sinh vật không xác định trước đó đã bám vào sợi dây.
Vì thế Tề Mân Giang cho người thu gom chỗ thịt vụn đó và mang về phòng thí nghiệm nghiên cứu… Lúc đầu bọn họ chỉ đơn thuần muốn xem thử đây là loài sinh vật như thế nào. Nhưng qua quan sát, họ đã phát hiện ra đó là sinh vật có khả năng tái tạo tế bào cực kỳ mạnh mẽ, mặc dù bọn họ chỉ nhặt nhạnh một vài mô thịt cực nhỏ, nhưng nó lại nhân bản và sống lại trong khay nuôi cấy.
Tề Mân Giang ngay lập tức nhận ra rằng có lẽ mình đã phát hiện ra một sinh vật rất kỳ diệu, nó có thể mang lại bước đột phá chưa từng có cho y học của loài người trong tương lai. Vì vậy ông ta điều chỉnh trọng tâm của dự án thí nghiệm, dẫn dắt nhóm của mình tiến hành nghiên cứu chuyên sâu về loài sinh vật này, cũng đặt tên nó là VB-0924 theo ngày nó được phát hiện.
Trong quá trình nghiên cứu sau đó, Tề Mân Giang phát hiện VB-0924 rất nhạy cảm với nhiệt độ và có thể xác định chính xác vị trí của con mồi dựa vào nhiệt độ, đồng thời nó còn tiết ra một loại axit có tính ăn mòn cực mạnh để tiêu hóa con mồi. Trong khoảng thời gian ngắn, chuột bạch bị nó ăn thịt sẽ chỉ còn lại bộ xương được nhổ ra, bởi vì axit trong cơ thể nó đã ăn mòn hết da thịt của chuột bạch rồi.
Điều quan trọng nhất là sinh vật này còn có khả năng miễn dịch rất mạnh. Tề Mân Giang đã từng cấy tế bào ung thư vào cơ thể nó, kết quả lại phát hiện cuối cùng tế bào ung thư đều bị chính tế bào của VB-0924 thanh lọc và nuốt chửng cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Không chỉ như thế, nó còn có sức đề kháng rất mạnh với hàng trăm loại virus và vi khuẩn mà con người từng biết đến, quả thật chính là chú gián Tiểu Cường trời sinh không đánh chết được! Đáng tiếc Tề Mân Giang chỉ lo nghiên cứu đặc tính của sinh vật VB-0924 mà lại quên mất điều quan trọng nhất, đó là thứ này chứa đầy những mối đe dọa đối với loài người.
Khi cơ thể VB-0924 trong phòng thí nghiệm ngày càng lớn, Tề Mân Giang phát hiện bọn họ rất khó giết chết nó. Ngay cả khi bị đốt thành tro bằng nhiệt độ cao, nó vẫn có thể tái sinh từ đống tro tàn.
Nhưng tất cả những điều này không làm cho Tề Mân Giang và nhóm của ông ta nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Phải đến khi một nhân viên nghiên cứu trong số họ gặp tai nạn khi cho VB-0924 ăn, cuối cùng Tề Mân Giang mới hiểu ra hình như ông ta đã đưa một con quái vật không thuộc về thế giới loài người đến trần gian.
Lúc ấy, có một nhân viên thí nghiệm họ Đinh, mỗi ngày cậu ta chịu trách nhiệm đút đồ ăn cho ấu thể VB-0924. Các loại thức ăn đa dạng từ nội tạng động vật băm nhuyễn cho giai đoạn đầu đến động vật nhỏ tươi sống cho giai đoạn sau, tất cả đều ăn thịt.