“Nếu thành công? Nghĩa là vẫn chưa thành công ư? Vậy anh nói ra có ích lợi gì? Chờ anh nghiên cứu thành công, Cao Ngọc Bân đã xuống mồ yên nghỉ lâu rồi.” Đoàn Phong hừ khẽ.
Lão Lâm liền giải thích: “Chưa thành công là bởi vì vẫn chưa tiến hành thí nghiệm lâm sàng, nhưng mà sản phẩm dạ dày sinh học thử nghiệm đã thành hình. Tôi sẽ lập tức bảo Kevin trong đội y tế đặt vé máy bay gần nhất để mang dạ dày sinh học thành phẩm về nước.”
Viên Mục Dã có cảm giác không đáng tin cho lắm: “Cấy ghép dạ dày sinh học là một ca phẫu thuật rất tinh vi. Nó không đơn giản như đặt kẹp đâu, chắc chắn tôi không thể làm được.”
Ai ngờ lão Lâm lại sầm mặt xuống: “Có gì mà không được? Tôi nói cậu làm được là cậu làm được. Hôm nay cậu khỏi phải về, buổi tối tôi tìm một ít video cho cậu xem. Ngày mai Kevin mang dạ dày sinh học tới, chúng ta sẽ phẫu thuật cho Cao Ngọc Bân! Yên tâm, tôi sẽ chỉ đạo cho cậu suốt quá trình, dù sao mặc kệ phẫu thuật thành công hay không thì kết quả của Cao Ngọc Bân đều không thể tệ hơn được nữa, không phải sao?”
Viên Mục Dã không ngờ lão Lâm lại không trâu bắt chó đi cày như thế, nếu chỉ cần đặt kẹp thì không có vấn đề gì, nhưng cấy ghép dạ dày ư? Còn phải mày mò cách cái bụng? Thế chẳng phải là nói linh tinh sao?
Đoàn Phong thấy vẻ mặt Viên Mục Dã buồn rầu thì bèn khuyên cậu: “Về mặt này, lão Lâm là người thích đưa ra những giả định táo bạo và cẩn thận xác minh nó. Nếu anh ta bảo cậu làm chứng tỏ là cậu có thể làm được… Hơn nữa cậu cũng không cần có gánh nặng gì cả. Chắc chắn cuộc phẫu thuật ngày mai sẽ do lão Lâm chỉ huy, cho nên cậu cứ yên tâm, cứ coi mình như con dao mổ trong tay anh ta là được!”
Viên Mục Dã cười gượng, không biết nên nói gì nữa. Buổi tối, quả nhiên lão Lâm đem tới rất nhiều video dạy học, nhưng Viên Mục Dã lại chẳng muốn xem một cái nào, bởi vì hiện giờ cậu cực kỳ sợ nhìn thấy những hình ảnh máu me kiểu đó.
Từ sau lần trước thuốc ức chế mất tác dụng, đến giờ Viên Mục Dã vẫn chưa tiêm thêm lần nào, bởi vì cậu cho rằng giác quan bị trơ trong lúc làm việc là chuyện rất nguy hiểm, bất kể là với bản thân hay đồng đội.
Cho nên trong khoảng thời gian này cậu vẫn duy trì bằng ý chí của bản thân và cố gắng không làm chuyện gì dính dáng đến máu, thế mới kiên trì được cho tới giờ… Lỡ đâu những video dạy phẫu thuật này lại khơi cơn nghiện của cậu ra thì phải làm sao?
Dường như đoán được tiếng lòng của Viên Mục Dã, vì vậy lão Lâm mỉm cười bấm mở video: “Đây đều là mấy ca mổ xâm lấn tối thiểu, lượng máu chảy ra rất ít, hơn nữa ca mổ ngày mai của chúng ta cũng không thể có ống nội soi, chỉ dựa vào xúc cảm của cậu và tôi nhìn hình ảnh siêu âm để tiến hành…”
“Ca mổ lớn như vậy mà chỉ dựa vào xúc giác của tôi ư? Thế thì Cao Ngọc Bân chết chắc rồi!” Viên Mục Dã nhụt chí nói.
Lão Lâm trừng mắt: “Chưa thử mà đã bỏ cuộc thì chúng ta sẽ thật sự không thể nào cứu Cao Ngọc Bân đâu. Cậu nhớ kỹ lấy, chưa đến giây cuối cùng, chưa thể dễ dàng bỏ cuộc, hiểu không?”
Viên Mục Dã thầm cảm thấy hơi buồn cười, bởi vì trước kia cậu đã từng an ủi Cao Ngọc Bân bằng những lời này, đáng tiếc cũng không có hiệu quả rõ rệt… Mọi người đều hiểu đạo lý ấy, nhưng chuyện tới trước mắt, có mấy ai thật sự làm được đâu.
Lão Lâm và Viên Mục Dã gần như không ngủ suốt đêm hôm đó, xem như dạy bù cho cậu một vài tình huống bất ngờ trong lúc mổ hay gặp phải. Hơn nữa, nói một cách nghiêm túc, lần này họ cũng không thể coi như cấy ghép dạ dày, miễn cưỡng xem như vá dạ dày thôi.
Nói đơn giản hơn là cho Cao Ngọc Bân uống một viên thuốc con nhộng chứa một miếng vách dạ dày sinh học kích cỡ vừa phải. Sau khi viên nang nhộng vào dạ dày, chuyện còn lại do Viên Mục Dã hoàn thành.
Cậu phải mở viên nang nhộng theo đúng hướng dẫn của Tiến sĩ Lâm bằng cách điều khiển từ xa, lấy vách dạ dày sinh học ra, hơn nữa dán đúng và miệng vết thương ở đáy dạ dày của Cao Ngọc Bân, bịt kín cái lỗ nhỏ kia.
Sở dĩ cần phải đưa vào bằng viên nang nhộng là bởi vì miếng vách dạ dày sinh học đó có lớp chất keo dính đặc biệt, nếu không đựng bằng viên nang nhộng, rất có thể nó sẽ dính vào bộ phận khác trước khi vào đến dạ dày.
Trong tình huống bình thường, ca mổ như thế này cần thực hiện bằng kính nội soi và cánh tay robot loại nhỏ. Nhưng tình trạng của Cao Ngọc Bân quá đặc biệt, tùy tiện dùng kính nội soi và cánh tay robot rất có thể sẽ đánh động con quái vật bên trong, đến lúc đó không ai đoán trước được sẽ có hậu quả gì.
Mà một viên nang nhộng be bé là ổn thỏa nhất, nó được uống vào cùng với nước, không khiến con quái vật nhỏ kia chú ý. Hơn nữa Viên Mục Dã điều khiển từ xa, ắt hẳn có thể vá xong mà không đánh động quái vật.
Tuy rằng hiện giờ không ai biết nên dùng bao nhiêu liều lượng thuốc mê với quái vật, nhưng lão Lâm vẫn dựa vào chiều cao và cân nặng của Cao Ngọc Bân để cho liều lượng tương ứng, bởi vì như vậy mặc dù không thể gây mê quái vật nhưng cũng có thể giảm bớt một chút đau đớn cho Cao Ngọc Bân.
Sau khi chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ, ca mổ chính thức bắt đầu. Dưới sự chỉ huy của lão Lâm, Viên Mục Dã thật cẩn thận di chuyển viên nang nhộng đã vào dạ dày của Cao Ngọc Bân. Đoạn khó nhất trong đó là mở viên nang nhộng, lấy miếng vách dạ dày sinh học ra rồi dán lên miệng vết thương.
Chủ yếu là vì thứ đó thật sự quá nhỏ. Viên Mục Dã gần như không cảm nhận được nó tồn tại. May sao giữa chừng có lão Lâm liên tục cổ vũ, đồng thời thông qua hình ảnh siêu âm xác định đúng là Viên Mục Dã đã tóm được nó.
Mặc dù thoạt nghe thì ca mổ này vô cùng đơn giản, nhưng Viên Mục Dã và lão Lâm phải mất chừng ba tiếng đồng hồ mới hoàn thành. Khi lão Lâm tuyên bố ca mổ kết thúc, Viên Mục Dã cảm thấy cả người mình mất hết sức lực, sau lưng chảy đầy mồ hôi lạnh vì căng thẳng…
Sau khi ca mổ kết thúc, đêm hôm đó Cao Ngọc Bân đã hạ sốt, điều này chứng minh ca mổ rất thành công. Nhưng nó cũng không có nghĩa là mạng của Cao Ngọc Bân được bảo vệ, bởi vì cho tới bây giờ lão Lâm vẫn không nghĩ ra nên tách rời thứ kia và anh ta như thế nào.
Sáng sớm hôm sau, cuối cùng Cao Ngọc Bân đã tỉnh lại, anh ta không ngờ mình vẫn còn sống… Viên Mục Dã tự mình đưa bữa sáng đến cho anh ta, còn nói kết quả của ca mổ cho anh ta biết.
Nhưng Cao Ngọc Bân nghe xong lại không có vẻ gì là vui mừng, mà tỏ ra buồn rầu, nói: “Vá rồi thì thế nào? Chỉ cần còn thứ đó, không chừng ngày nào đó vẫn sẽ xuất hiện vết nứt…”
Mà sự thật đúng là thế, cho nên Viên Mục Dã cũng không biết nên nói gì để an ủi anh ta. Ai ngờ lúc này Cao Ngọc Bân lại đột nhiên nắm chặt lấy Viên Mục Dã và nói: “Anh nhất định phải nhớ kỹ, cho dù có một ngày tôi chết, anh cũng phải lấy thứ trong người tôi ra. Tôi không muốn mang theo nó hợp táng với Tiểu Tĩnh.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Yên tâm, vẫn chưa tới bước đó đâu. Cho dù tới thật cũng không thành vấn đề, tôi bảo đảm sẽ tách nó ra khỏi anh hoàn toàn.”
Lúc ra khỏi phòng thí nghiệm, Viên Mục Dã cảm thấy trong lòng cực kỳ nặng nề, cậu bị đè nén tới mức sắp không hít thở nổi. Bởi vì cậu có thể cảm nhận được khát vọng với sự sống và tuyệt vọng với hiện thực của Cao Ngọc Bân.