Liễu Phong chép miệng, nước miếng không tự chủ được mà chảy ra ngoài.
Thơm quá, ớt chỉ thiên đỏ rực vị cay nồng, điểm xuyết thêm hương vị đặc trưng của hoa tiêu, đại hồi màu nâu, tỏi băm, gừng tươi, bên trên còn rắc thêm chút tiểu hồi hương.
Liễu Phong không kịp rửa tay, bốc một con cho vào miệng, hút mạnh một cái. Thịt ốc hương mềm, dai giòn, vị cay thấm đẫm, đầu lưỡi hơi tê tê, trong nước sốt còn thoang thoảng mùi rượu, chắc là đã cho thêm rượu vàng. Ốc có tính hàn, khi ăn tốt nhất nên uống kèm chút rượu trắng, lúc chế biến cho rượu vàng vào không chỉ để khử mùi mà còn áp chế tính hàn của ốc.
“Con cái nhà này, đi rửa tay đi, lớn tướng rồi mà để người ta thấy lại cười cho.” Trương Lan lắc đầu, nét mặt mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vào tay Liễu Phong.
“Con đâu có sợ, lớn thế nào thì vẫn là con của mẹ thôi, hì hì.” Liễu Phong bưng đĩa chạy lạch bạch vào nhà chính, đặt lên bàn bát tiên, lấy chậu gỗ múc nửa chậu nước trong rửa tay. Lúc đi ngang qua bàn, cậu lại không nhịn được bốc thêm hai con cho vào miệng, mặc kệ con Phì Tử đang quấn quýt dưới chân.
Còn Mao Cầu lúc này chỉ biết trố mắt nhìn, bụng nó tròn căng đến nỗi ghế cũng không nhảy lên nổi, đúng là tham ăn. Bữa trưa nay phong phú lạ thường, không chỉ có thịt bò xào cải thảo miến, cá kho, ớt xanh xào thịt, cà tím om dầu, đậu đũa xào thịt, mà ngay cả món gà hầm, ba ba hầm vốn hiếm khi nấu cũng xuất hiện.
Liễu Phong nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O, hôm nay bị làm sao vậy, lễ tết à? Đâu có, còn lâu mới tới Tết Đoan Ngọ. Liễu Phong vừa nghĩ vừa chảy nước miếng, nhiều món ngon quá, hì hì, phen này được đánh chén một bữa ra trò rồi. Có lẽ mấy ngày nay cuộc sống thoải mái, khẩu vị cũng mở mang, ăn gì cũng thấy ngon.
“Đi ra.” Thấy Liễu Phong ăn vụng, Trương Lan bưng bát canh trứng cà chua ra. Trong vườn sau có vài quả cà chua chín, Trương Lan hái vài quả nấu một bát canh trứng.
“Mẹ.” Liễu Phong rụt tay lại vì bị Trương Lan đánh, đau thật đấy.
“Đi, lấy rượu ra đây.” Trương Lan lườm một cái, lấy chén rượu đặt lên, xem ra trong nhà sắp có khách. Quả nhiên, một lát sau, cha cậu là Liễu Sơn dẫn theo nhị gia Liễu Thế Xương, bí thư thôn Liễu Phúc Khuê và tam thúc Liễu Phúc Thanh tới. Liễu Phong vội vàng tiến lên chào hỏi, đều là bậc trưởng bối trong nhà, ở vùng núi này rất coi trọng thứ bậc.
Hiện nay, người có vai vế cao nhất trong thôn là nhị gia, người làm quan lớn nhất là bí thư thôn, cả hai đều tới, xem ra hôm nay Liễu Sơn đã bận rộn vì chuyện này. Chuyện xây nhà, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, thế nên phải mời trưởng bối tới thương lượng, tranh thủ giải quyết chuyện đất đai. Thực ra ở nông thôn, nhất là cái nơi mấy chục hộ dân họ Liễu như Liễu Gia Cương này, cùng một họ nên làm việc khá thuận tiện, chỉ cần ăn bữa cơm, nói chuyện phải quấy là xong. Coi như lễ nghĩa đã chu toàn, Liễu Phong lấy ra loại rượu ngon mà Liễu Sơn mua hôm qua, rượu Tần Lĩnh hơn ba mươi đồng một chai. Bình thường hiếm thấy, cho dù là nhị gia, bí thư hay tam thúc, nhìn thấy rượu ngon như vậy, nụ cười trên mặt cũng đậm đà thêm vài phần. Người vùng núi thích nhất là cái món này để giải hàn khí. Nhưng bình thường họ chỉ uống rượu hoa tự nấu, độ cồn thấp, hôm nay lại là rượu chưng cất 53 độ, không phải loại rượu hoa đào Liễu Phong tự ủ hàng năm.
“Nào, nhị thúc.” Liễu Sơn mời nhị gia ngồi ghế trên. Bí thư cười lắc đầu, không còn cách nào khác, Liễu Sơn nhiệt tình quá, đành phải ngồi cạnh nhị gia. Còn tam thúc thì thoải mái hơn với Liễu Sơn, Liễu Phong chỉ đành ngồi mâm dưới. Trương Lan sớm đã giữ lại thức ăn để ăn trong phòng ngủ, người vùng núi ghét nhất là chuyện này, khi ăn tiệc phụ nữ và trẻ con không được ngồi chung, đây là sự tôn trọng dành cho khách. Nam nữ bất bình đẳng, Liễu Phong thầm chê trong lòng, nhưng mặt vẫn giữ nụ cười tươi rói.
Là bậc hậu bối, Liễu Phong phụ trách rót rượu, trước là nhị gia, tiếp đến bí thư, tam thúc, Liễu Sơn, cuối cùng mới đến lượt mình. Nhị gia nâng chén, mấy người uống liền ba chén, rồi ăn thức ăn. Liễu Phong lúc này không dám tùy tiện, ăn uống dè dặt, tiếp chuyện mấy người. Chủ yếu là hỏi về tình hình ở Bắc Kinh, nay trở về muốn làm gì, Liễu Phong mấy ngày nay suy nghĩ kỹ rồi nên đáp lại cũng khá nhanh.
Tất nhiên, Liễu Phong là hậu bối thì việc mời rượu là không thể thiếu, nhưng cũng có quy tắc: bậc ông nội ba chén, bậc chú bác một chén, còn cùng thế hệ thì hì hì, không câu nệ, anh em tốt là được.
Hôm nay Liễu Phong mời rượu có chút khác biệt, bí thư Liễu Phúc Khuê rất thản nhiên uống cạn ba chén, không vì gì khác, hôm nay coi như giúp Liễu Phong làm việc, chén này là không thể thiếu. Còn chén kia thì hì hì, không có kiểu mời hai chén, chỉ có sáu, bốn, ba, một, chưa bao giờ có chuyện mời hai chén.
May mà Liễu Phong có luyện qua, nếu không mấy chén rượu này vào bụng thì mặt đỏ tai hồng là không tránh khỏi. Điều này làm nhị gia rất vui, bảo cậu đừng quên hôm nào tới nhà ông uống rượu, ăn thịt gác bếp. Liễu Phong gật đầu liên tục, bản thân mình đúng là phải cảm ơn lão nhân gia đã vất vả vì mình.
Mấy người ăn uống trò chuyện, bữa cơm kéo dài hai ba tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tiễn khách về. Cả nhà ba người dọn dẹp một hồi, xong xuôi, Liễu Sơn lấy ra một tờ giấy có đóng dấu của thôn. Bí thư Liễu Phúc Khuê tuy làm người hơi khéo léo nhưng phẩm hạnh thực sự không tệ.
“Cha đã nhờ nhị gia xem lịch, ngày mai là ngày tốt, có thể khởi công.” Liễu Sơn đưa tờ giấy chứng nhận cho Liễu Phong bảo cậu cất kỹ. Nhắc tới nhị gia, thế hệ trước có nghiên cứu về lịch vạn niên, Liễu Phong tuy không quá tin vào những thứ này nhưng vẫn tôn trọng. Nghe nói ngày mai thích hợp khởi công, trong lòng cậu thấy sảng khoái, không bao lâu nữa, Đào Hoa Am của mình có thể hoàn thành, mình sẽ trở thành một ông lão đào hoa nhàn nhã.
“Cha, tiền con đã rút ra rồi, cha xem là đưa cho tam thúc bây giờ hay là đợi ngày mai.” Liễu Phong vội vàng rút 12 vạn, riêng tiền xây nhà chỉ mất khoảng bảy tám vạn, mình mua thêm đồ gia dụng hai vạn là đủ, đồ gỗ Liễu Phong định đặt làm ở trong thôn bằng tre, vừa rẻ vừa bền lại nhìn thanh thoát.
“Tiền bạc thì mai tính, chuyện này con đừng bận tâm, để cha nói với họ.” Liễu Sơn sợ Liễu Phong không biết chuyện lại chịu thiệt, nên muốn tự mình đứng ra lo liệu.
“Dạ được. À cha, con có đặt vài món đồ điện, ngày kia họ tới lắp, cha đừng đi đâu nhé.” Liễu Phong lắp điều hòa, máy nước nóng cho nhà cũ, phải báo trước cho Liễu Sơn, nếu không đến lúc đó trong nhà không có ai thì không được.
“Biết rồi.” Liễu Sơn phất tay, đi vào nhà. Hôm nay uống hơi nhiều, ngay cả Liễu Phong cũng thấy hơi choáng váng. Nhìn mẹ đang rửa bát ngoài sân, con Phì Tử đang đuổi theo con sóc đùa nghịch, mấy con gà con đang tìm mồi dưới chân tường. Liễu Phong lắc lắc đầu, vẫn còn hơi chóng mặt, múc một gáo nước trong rửa mặt, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn.
Tranh thủ lúc này, Liễu Phong kiểm tra hạt giống hoa cúc đã gieo hai ngày trước, đáng tiếc là chẳng thấy gì cả, nước suối cũng không phải vạn năng. Liễu Phong đã hỏi Trương Lan, hoa cúc bao nhiêu ngày nảy mầm, Trương Lan cũng không rõ lắm, chỉ biết đại khái khoảng mười ngày. Vốn tưởng nước suối có kỳ hiệu, biết đâu ba ngày là nảy mầm, xem ra là mình suy nghĩ quá đẹp đẽ rồi. Cậu không khỏi thở phào một cái, thất vọng thì có chút, nhưng nhiều hơn là cảm thấy như vậy cũng tốt.
Gần đến chiều tối, Liễu Phong dắt rùa đi dạo. Đúng vậy, Liễu Phong rất rảnh rỗi, mua cho nó một cái dây xích, đáng tiếc Trương Lan không cho Phì Tử dùng, không thì phí quá. May mà dây xích rất nhỏ, đeo cho rùa đi dạo khiến Trương Lan liên tục lườm nguýt, ngược lại con sóc nhỏ lại thấy rất thú vị, thỉnh thoảng lại chạy lên mai rùa.
Dắt rùa ra bờ sông lớn, nhìn dòng nước trong veo, tìm một chỗ trải tấm đệm tre, đón cơn gió đông ấm áp, thoải mái nằm nghiêng, nghịch cỏ tìm mấy con kiến, con sâu cho rùa ông nội ăn. Con rùa vàng này chậm rãi, chẳng hề tỏ ra nôn nóng vì đeo vòng cổ, không như Phì Tử, đừng nói là đeo, nhìn thấy thôi là đã sủa ăng ẳng rồi.
Có lẽ đã trải qua nhiều chuyện, con rùa luôn ung dung tự tại, dù là chuyện gì cũng giữ vẻ bình thản. Đôi khi, Liễu Phong cảm thấy con người nên học tinh thần của loài rùa, chậm một chút, vững một chút, giữ tâm thái bình thản, như vậy thế giới trong mắt bạn luôn tươi đẹp và tĩnh lặng.
Liễu Phong gắp sâu, lão rùa không khách khí, nuốt chửng một miếng rồi bò đi xa. Liễu Phong đã tháo dây xích ra rồi. Với rùa, Liễu Phong không hề chảy nước miếng thèm thuồng như với những nguyên liệu khác, hồi nhỏ xem Bao Thanh Thiên, cậu đặc biệt thích con rùa tinh trong đó. Giờ nhìn thấy con rùa vàng lớn như vậy, trong lòng không khỏi nhớ tới con rùa tinh đầu rụt cổ, chuyên làm trò cười kia, có lẽ đây chính là hậu duệ của nó.
Mặt trời phía xa treo trên đỉnh núi, một thanh niên lộ ra vẻ lười biếng không thuộc về độ tuổi này, một chú chó con béo mầm, một con sóc bụng bự. Một dòng sông dài chảy chậm rãi về phía đông, một con rùa ánh lên sắc vàng đang bò chậm chạp về phía sông. Thanh niên ngậm cọng cỏ tranh trong miệng, đôi mắt lộ vẻ nhàn nhã, lười biếng, dường như không hề nhìn thấy con rùa đang trốn thoát trước mắt, cứ nhai cọng cỏ tranh ngọt lịm.
Tiễn con rùa từ từ biến mất trong dòng nước, phía xa sóng nước lăn tăn, chú chó con chạy chạy dừng dừng, thỉnh thoảng lại trốn trong bụi cỏ đợi con sóc bụng bự, bất ngờ nhảy ra làm con sóc nhảy dựng lên, vui vẻ không biết chán. Chim nước bên bờ sông dường như đã mệt, trốn trong bụi lau sậy đánh đu. Chỉ có chim yến thỉnh thoảng bay qua, cắt ngang khung cảnh xuân sắc rực rỡ.
“Phì Tử, lại đây.” Liễu Phong chân trần nhìn đôi giày và tất của mình bị chó con cắn ném khắp nơi, cậu bực mình một hồi, không để ý một chút là cái nhóc này… mới có mấy ngày mà đã lắm tật xấu thế không biết.
Có lẽ cảm thấy giọng điệu của Liễu Phong khác lạ, nó vội vã nhả chiếc tất trong miệng ra, chạy lạch bạch đến bên chân Liễu Phong, thè cái lưỡi nhỏ liếm liếm bàn chân cậu, vẻ mặt vô cùng nịnh nọt. Đáng tiếc là lần này nó nịnh nọt nhầm chỗ rồi. Liễu Phong chân trần tìm lại giày, tất, đặt trước mặt chó con Phì Tử, cả con sóc nhỏ nữa, Liễu Phong không quản hai nhóc này có hiểu hay không, mắng cho một trận, tất nhiên là phạt thể xác cũng không thể thiếu, Phì Tử bị đánh mấy cái vào mông, vào miệng.
Tất nhiên, có phạt thì phải có thưởng, thưởng phạt phân minh mà. Cậu thưởng cho Mao Cầu một quả óc chó, đáng tiếc nhóc con quá nhỏ, ôm quả óc chó gặm nửa ngày vẫn chưa ăn được, làm Liễu Phong cười ha hả. Sau này cứ cho sóc ăn óc chó là xong, đỡ cho nó nghịch ngợm, một quả óc chó đủ cho nó gặm cả ngày.
“Đi thôi, về nhà.” Cầm sợi dây xích không còn rùa, đón gương mặt đỏ hồng của hoàng hôn, kèm theo hương hoa, tiếng chim hót, mang theo chút lười biếng, gió mát, bước những bước nhàn nhã trên con đường nhỏ đầy cỏ non, nhìn sóc và chó đánh nhau. Khói bếp trong thôn nghi ngút, bao phủ bởi một lớp sương mỏng.
---❊ ❖ ❊---