Chuộc Tội

Lượt đọc: 12556 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77

CẢ HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐỀU phấn khích khi đôi mắt người phụ nữ hấp háy.

Decker và Mars đang ngồi bên giường bệnh của Rachel Katz trong phòng bệnh viện. Vì những lý do hiển nhiên, căn phòng này không có cửa sổ. Mitzi Gardiner đã được chuyển sang một phòng khác, cũng không có cửa sổ và được cảnh sát địa phương cùng đặc vụ FBI bảo vệ nghiêm ngặt. Giờ họ không dám mạo hiểm thêm nữa.

Mars đứng dậy nắm lấy tay cô. “Này, cô cảm thấy sao rồi?” Anh hỏi.

Cô chầm chậm gật đầu và cố nở một nụ cười yếu ớt. “Đỡ rồi.” Cô đưa mắt nhìn Decker, biểu cảm trên gương mặt cô dần chuyển sang nghiêm nghị. “Các anh biết đến đâu rồi?” Cô hỏi với giọng thận trọng.

“Ừm, Bill Peyton thực ra là người Nga, tên thật là Yuri Egorshin. Từ một hang ổ tại American Grill, Brad Gardiner đã bố trí gián điệp của Egorshin trên khắp đất nước trong suốt nhiều năm qua. Và chúng tôi cũng biết về căn phòng bí mật bên dưới nhà hàng của cô, tại đây chúng tạo ra danh tính và lai lịch giả, thậm chí còn phẫu thuật chỉnh sửa dung mạo cho những kẻ này. Ngoài những điều này ra thì không biết thêm gì nhiều nữa.”

Katz đặt một tay lên mặt và rên rỉ. Cuối cùng cô hạ tay xuống và nhìn những đường dây, ống dẫn nối chằng chịt trên cơ thể.

“Tôi sẽ khỏi chứ?”

“Có, cô sẽ khỏe lại,” Mars nói. “Chỉ là chúng tôi đang chờ cô tỉnh hẳn.”

Môi cô co giật. “Tôi không biết phải nói gì.”

“Tôi sẽ đón nhận một sắc thái của sự thật,” Decker nói. “Trừ phi cô muốn kể tất cả cho chúng tôi.”

“Anh nâng đầu tôi lên một chút được không?”

Mars ấn nút điều khiển giường theo yêu cầu.

Sau khi đã ổn định, Katz hít một hơi dài. “Việc đầu tiên các anh phải hiểu là khi tôi kết hôn với David, tôi không biết gì về chuyện này. Và vẫn còn rất nhiều điều mà tôi không biết.”

“Anh ta đã mở nhà hàng Grill trước khi cô quen anh ta,” Decker nói.

“Đúng thế. Cuộc sống của chúng tôi rất êm ả. Chúng tôi có nhà hàng, tôi có việc làm ăn của riêng mình. Khi đó anh ấy đã đang làm dở các dự án khác. Tất cả đều hợp pháp, chí ít theo tôi biết là như thế.”

“Rồi sau đó diễn ra cuộc gặp gỡ với Don Richards?”

“Thế là anh ấy ra đi.” Katz bắt đầu khóc.

Mars đưa một miếng khăn giấy cho cô, cô dùng nó để thấm nước mắt.

“Tôi suy sụp hoàn toàn. Chuyện xảy đến quá đột ngột. Tôi không thể hiểu nổi tại sao lại có người muốn sát hại anh ấy.”

“Nhưng rồi sau đó thì sao?” Decker nói với giọng mong chờ.

“Nhưng rồi tôi nghĩ đến chuyện sẽ bán đi nhà hàng Grill. Tôi đã chám ngán Burlington và kí ức về những gì đã xảy ra với David. Tôi muốn bắt đầu lại từ đầu.”

“Đã có chuyện gì khiến cô thay đổi ý định?”

“Là Bill Peyton, hay là cái ông tên Yuri này. Tôi nói với ông ta tôi đang nghĩ tới chuyện bán nhà hàng. Ông ta không nói gì nhiều, nhưng những gì ông ta nói khiến tôi ngỡ ngàng. Ông ta nói rằng David là một tên tội phạm. Là thành viên của một tổ chức đã làm nhiều điều xấu xa. Và rằng cái chết của anh ấy là kết quả của việc tham gia tổ chức đó. Có vẻ như anh ấy đã làm gì đó chọc tức bọn họ. Bọn họ phát hiện ra và quyết định hạ sát anh ấy.”

“Tại sao lại giết hại gia đình Richards?”

“Tôi không biết. Peyton không nói với tôi.”

“Tại sao cô không báo cảnh sát?” Decker nói.

“Bởi vì Peyton nói với tôi rằng có rất nhiều thành viên khác trong tổ chức đó vẫn đang ở quanh đây. Rằng nếu tôi muốn sống, tôi phải làm chính xác những gì mà bọn chúng yêu cầu. Bọn chúng thậm chí còn đe dọa sẽ làm hại cha mẹ tôi ở Wisconsin lẫn chị gái tôi ở California. Chúng biết họ sống ở đâu và tất cả mọi chuyện liên quan.

“Chúng muốn cô làm gì?”

“Việc quan trọng nhất là không bao giờ được bán nhà hàng Grill. Vì lý do gì đó mà bọn chúng muốn duy trì nó.”

“Như tôi đã kể, chúng hoạt động một tổ chức gián điệp trong căn phòng bí mật bên dưới nhà hàng,” Decker nói.

“Tôi không biết chuyện này,” Katz nói, ôm hai tay lên mặt. “Sau khi David mất, thực sự là tôi chưa bao giờ ghé qua đó.”

“Còn gì nữa không?”

“Chúng nói với tôi là chúng muốn đầu tư vào các dự án làm ăn khác. Chúng cho phép tôi lựa chọn dự án còn chúng sẽ cung cấp tiền. Tôi đoán hồi còn làm việc với David chúng cũng làm như thế.”

“Chúng đang rửa tiền,” Decker nói. “Có thể là tiền bẩn của một tên tài phiệt nào đó.”

Katz chầm chậm gật đầu. “Tôi cũng đã nghĩ như thế.”

“Ngoại trừ Bill Peyton, cô có còn gặp ai khác liên quan đến chuyện này không?”

“Có, có những người khác nữa. Những kẻ mặt mũi dữ dằn. Chúng tôi không bao giờ gặp nhau ở Burlington. Chúng yêu cầu tôi bay tới Chicago. Chúng tôi gặp nhau ở đó.”

Mars nói, “Tôi tự hỏi tại sao chúng không mua đứt Grill từ tay cô và tiếp tục công việc của chúng. Như thế sẽ không cần phải giải thích cho cô biết gì hết.”

“Tôi cũng đã thắc mắc về chuyện đó,” Katz nói. “Nhưng từ một số lời chúng nói, thì chúng muốn có nưhxng người làm ăn hợp pháp làm bình phong cho hoạt động của chúng. Nếu mua lại một cơ sở kinh doanh thì sẽ luôn luôn xuất hiện nhiều nghi vấn và bị thanh tra, khi đó có thể sẽ có những diễn biến không mong muốn xảy ra. Chúng đã xây dựng mối quan hệ với chồng tôi, chúng muốn tiếp tục duy trì nó nguyên vẹn như vậy. Ý đồ này rất rõ ràng thông qua những cuộc thảo luận giữa tôi và chúng. Chỉ có điều giờ người đứng ra làm bình phong là tôi chứ không còn là David nữa.”

“Còn Mitzi Gardiner thì sao?”

Katz trông bối rối. “Đó là một chuyện rất lạ. Chúng muốn tôi giúp đỡ cô ấy. Cô ấy là một con nghiện. nhưng chúng chịu mọi chi phí cho quá trình cai nghiện, khi cô ấy cai được rồi, chúng chi trả cho việc thay đổi hoàn toàn con người cô ấy, từ diện mạo, học vấn, áo quần, phẫu thuật thẫm mỹ, tất tần tật mọi thứ. Chúng bảo tôi trở thành người hướng dẫn cho cô ấy. Dạy cô ấy làm thế nào để cư xử, biết cách làm ăn, tạo mối quan hệ cho cô ấy. Nói chung là giúp uốn nắn con người cô.”

Mars nhìn Decker. “Tại sao chúng lại làm thế nhỉ?”

“Cô ta cung cấp con tốt thí cho vụ án mạng mà, cha của cô ta ấy.”

“Tôi biết,” Mars nói. “Nhưng tại sao không giết cô ta đi cho xong? Chúng ta từng bàn qua vấn đề này rồi. Tôi không tin vào lời giải thích là chúng lo rằng cảnh sát sẽ tìm hiểu sâu hơn. Chúa ơi, cô ta là một con nghiện mà. Chúng có thể dàn dựng cảnh cô ta chết do dùng thuốc quá liều, thế là xong, sẽ chẳng ai nghĩ rằng cô ta bị sát hại cả.”

“Đó là một câu hỏi hay đấy, nhưng tôi không có câu trả lời. Hiện giờ thì chưa.”

“Tôi không biết là Hawkins vô tội,” Katz nói. “Sau khi Peyton gặp tôi, tôi đã nghĩ ông ta được thuê để sát hại David và những người khác.”

“Nhưng cô không có vấn đề gì với việc giúp đỡ con gái của kẻ mà cô tin là đã sát hại chồng mình hay sao?” Decker hỏi.

“Lúc đầu thì có. Nhưng cô ấy có làm gì nên tội đâu. Chí ít theo tôi biết là vậy. Và khi đó cô ấy quá là, tôi không biết nói thế nào nữa, quá là mỏng manh. Và lạc lối. Tôi đoán cuối cùng tôi cảm thấy muốn giúp đỡ cô ấy. Lấy ân báo oán.” Cô ngừng lại và nắm chặt tấm chăn trong tay. “Đáng lẽ ra tôi nên đi báo cảnh sát, nhưng tôi rất sợ. Thời gian trôi đi, tôi cự tự thuyết phục bản thân rằng... rằng việc này không có gì là sai trái cả. Tôi chỉ đang xây dựng sự nghiệp và sống một cuộc sống tốt thôi.” Cô ngừng lại lần nữa. “Nhưng hóa ra tôi chỉ đang tự lừa dối bản thân. Đó cũng là một lý do mà tôi chưa từng tái hôn. Sau những gì đã phải trải qua với David, làm sao tôi có thể tin tưởng thêm một người nào khác nữa chứ?”

“Ừm, cân nhắc chuyện có một cảnh sát cấp cao cũng liên quan đến Egorshin và băng đảng của hắn, có lẽ việc cô không tìm đến cảnh sát là sáng suốt đấy,” Decker nói.

“Tôi... rồi tôi sẽ ra sao đây?” Cô nói với giọng sợ sệt.

“Tôi không biết.”

Mars nói, “Này, Decker, theo lời cô ấy, cô ấy rất khiếp sợ. Chúng đe dọa cô ấy. Cô ấy không hề biết chúng là gián điệp.”

“Tôi biết điều đó, Melvin ạ. Tôi thật sự rất hiểu. Nhưng quyền quyết định thì nằm ngoài tầm tay tôi.” Anh hướng sự tập trung trở lại với Katz. “Nhưng việc cô hợp tác với FBI sẽ chỉ có lợi cho cô mà thôi. Có thể cô sẽ không phải ngồi tù đâu.” Anh dừng lại. “Thực ra, tôi nghĩ nhiều khả năng cô sẽ được tham gia chương trình bảo vệ nhân chứng. Những kẻ này có nhiều quá khứ và tài sản giấu ở những chỗ không ai ngờ. Và chúng dám hạ sát bất cứ ai cản đường chúng một cách không nương tay. Chúng đã cố tìm cách sát hại cô lần nữa khi cô còn ở trong viện.”

“Ôi Chúa tôi!” Katz hít một hơi sâu và siết chặt tay Mars. “Một phần trong tôi, một phần rất lớn, cảm thấy vui mừng khi cuối cùng toàn bộ chuyện này cũng được hé mở. Thực sự nhẹ nhõm đấy. Nó giày xéo tôi vô cùng.”

Mars gật đầu. “Với tư cách là một người đã từng phải chứng kiến quá nhiều điều dối trá trong đời, tôi có thể hiểu được cảm giác của cô. Sự thật vẫn luôn tốt hơn. Kể cả nếu nó thực sự gây đau đớn.”

Cô nhìn sang Decker với ánh mắt lo lắng. “Bảo vệ nhân chứng sao?”

“Tốt hơn so với việc phải ngồi tù.”

“Đúng thế đấy,” Mars đồng tình. “Cái gì cũng tốt hơn việc vào chốn ấy.”

Cô nhìn anh đầy vẻ tò mò. “Nghe như anh đang nói từ kinh nghiệm của bản thân vậy.”

“Có gì đáng thuyết phục hơn thế nữa nào?” Mars đáp.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »