DECKER VÀ CĂN NHÀ ẤY.
Một lần nữa.
Nơi anh tìm thấy thi thể người thân của mình. Anh dường như không thể cách xa nói, dù cho bây giờ đang xảy ra biết bao chuyện. Căn nhà là một cục nam châm còn anh là một miếng kim loại.
Điện thoại của anh reo lên một tiếng. Thư gửi từ bác sĩ pháp y. Khi đọc qua email này, anh biết rằng người ta đã tiến hành các xét nghiệm tinh vi hơn đối với mẫu DNA được tìm thấy bên dưới móng tay của Abigail. Thật bất ngờ. Kết quả xác nhận rằng có một mẫu DNA nữa được tìm thấy bên dưới móng tay, nghĩa là có sự hiện diện của một bên thứ ba. Nhưng họ đã kết luận rất chắc chắn rằng bên thứ ba này không có quan hệ huyết thống với Meryl Hawkins.
Thế nghĩa là loại trừ được Mitzi Gardiner. Vậy thì là ai chứ? Còn ai nữa đây?
Khi anh ngồi trong xe tiếp nhận thông tin này, đột nhiên anh rút súng ra và chĩa nó vào cửa sổ phía ghế lái phụ, vào bóng người xuất hiện ở đó. Rồi anh hạ khẩu súng xuống và mở khóa xe.
Jamison trèo vào xe và nhìn anh.
“Tôi không cố ý làm anh giật mình,” cô nói.
“Chắc là vậy rồi,” anh càu nhàu. “Nhưng nhỡ đâu tôi nổ súng thì sao?”
“Tôi có niềm tin vào khả năng phán đoán của anh mà, chỉ trừ đôi ba lần mới không tin thôi,” cô đáp và nhận được một cái lườm xéo từ anh.
Anh lại hướng ánh mắt nhìn vào ngôi nhà, mặc dù hai tay anh đang bồn chồn sờ quanh bánh lái.
“Tôi đoán anh đang thắc mắc tôi làm gì ở đây?” Cô hỏi.
“Không, tôi cho rằng cô đoán sẽ tìm được tôi ở đây sau khi cô tới Residence Inn và thấy tôi không ở đó.”
“Ồ, thế thì anh nhầm rồi.”
Anh lại đưa mắt nhìn cô.
“Tôi đã đến đây trước anh cơ.” Cô chỉ tay ra đường. “Xe của tôi ở đằng kia kìa. Tôi nhìn thấy anh lái xe tới. Với lại không phải chỉ có mình tôi thôi đâu.”
Một bóng người nữa xuất hiện ở cửa sổ chỗ ghế lái và gõ gõ lên kính.
Decker bực dọc mở khóa cửa lần nữa để Mars trèo vào ghế phía sau.
“Thế là mấy người đang theo dõi tôi đấy à?” Decker bực bội nói.
“Chúng tôi đến đây trước mà, theo dõi anh là thế nào?” Mars nói. “Tôi chỉ muốn thăm nhà cũ của anh thôi, Decker ạ. Đẹp đấy chứ.”
Decker nhìn ra ngoài cửa sổ. “ Từng đẹp, ” anh nói thì thào. “Căn nhà đầu tiên và có lẽ là duy nhất mà tôi từng có.”
“Đừng có nói chắc nịch như thế,” Mars nói. “Cuộc sống vẫn luôn đầy những điều bất ngờ, cả anh và tôi đều biết điều đó.”
Decker nhìn anh qua gương. “Và ý anh là sao?”
“Đừng bao giờ nói trước điều gì cả. Đời ai biết được chữ ngờ. Tương lai của tôi từng là lên ngồi ghế điện. Anh nghĩ tôi đoán trước được mình sẽ được như ngày hôm nay hay sao?”
“Anh là một trường hợp đặc biệt, Melvin ạ.”
Jamison khịt mũi. “Còn anh thì không sao?”
Decker trở nên trầm ngâm và ánh mắt anh lại hướng về phía căn nhà lần nữa.
Lúc này đã muộn, nhưng ở tầng trên bên trái vẫn còn sáng đèn. Đó từng là phòng ngủ của Molly. Anh đoán có lẽ giờ đó đã là phòng của cô con gái nhà Henderson. Anh không biết tại sao giờ này phòng cô bé còn sáng điện; có lẽ cô bé bị ốm và bà mẹ đang phải chăm cô.
Anh nhắm mắt lại khi những hình ảnh và luồng sáng mạnh mẽ dồn dập quay lại với anh, như lúc trước. Cái cảnh họ bị giết ngập trong đầu anh, như muốn nhấn chìm anh. Anh bắt đầu run rẩy.
“Decker, anh ổn chứ?” Một giọng nói vang lên.
Anh cảm thấy có gì đó nắm chặt lấy cánh tay và vai của mình. Decker mở mắt ra và thấy tay Jamison đặt lên cánh tay anh, còn Mars thì đang siết chặt vai anh, Jamison nhìn anh đầy lo lắng. Mars cũng như vậy.
Anh chớp mắt liên tục, may mắn thay, hình ảnh đó đã biến mất.
“Tôi... dạo này tôi hay bị cái này.”
“Anh bị sao?” Jamison hỏi.
Anh hít một hơi dài. “Kí ức về hôm tìm thấy người nhà bị giết bắt đầu ngập tràn trong đầu tôi, hết lần này đến lần khác, màu sắc, hình ảnh, rồi...” Anh day day thái dương. “Tôi không biết khi nào thì nó sẽ diễn ra, nhưng dường như tôi không thể ngăn nó hoàn toàn được.”
“Nhưng giờ nó đã dừng rồi, phải không?” Mars hỏi trong lúc Jamison nhìn anh với vẻ mặt khiếp sợ.
Decker liếc nhìn cô nhưng rồi nhanh chóng quay đi sau khi nhìn thấy cái dáng méo mó của cô. “Tạm là thế.”
“Nó xảy ra từ khi nào?” Jamison thì thầm.
“Một lần khi tôi đang ở trong phòng.” Anh liếc nhìn Mars. “Khi anh ngủ trong phòng tôi. Tôi chật vật lắm mới vào nhà vệ sinh được. Rồi tôi đi ra ngoài dưới trời mưa. Khi ấy tôi nghĩ... tôi nghĩ tôi sắp sửa thực sự mất trí rồi. Rồi sau lần đó, có những lần khác nữa.” Anh đau đớn đập thùm thụp vào một bên đầu.
“Việc này chỉ mới xảy ra với anh sau khi quay trở lại thành phố này à?” Jamison hỏi.
“Tôi biết cô sắp sửa nói gì, Alex ạ. Tôi biết tôi không thể sống trong quá khứ.”
“Biết là một chuyện. Có làm gì để xử lí nó hay không lại là chuyện khác.”
Decker không đáp lại.
“Điều gì khiến anh quay lại đây thế Amos?” Mars hỏi. “Ý tôi là quay lại Burlington thì tôi hiểu. Nhưng tại sao lại quay trở lại căn nhà nơi sự việc xảy ra.”
Trong tâm tưởng, Decker nhìn thấy mình bước ra khỏi xe, mệt nhoài, sau một ca làm việc vất vả. Lúc đó đã là gần nửa đêm. Đáng lẽ ra anh phải về nhà từ nhiều giờ trước. Nhưng anh thấy rằng vụ án mà anh đang thụ lý có thể sẽ có được đột phá nếu anh dành thêm thời gian cho nó. Anh đã gọi điện cho Cassie và báo với cô. Cô không vui trước tin này, bởi vì đáng lẽ họ sẽ đi ăn tối cùng anh trai cô, người anh đã ở nhà họ nhân dịp ghé thăm gia đình em gái. Nhưng cô nói với anh là cô hiểu. Cô nói rằng cô biết việc phá án rất quan trọng đối với anh.
Mẹ kiếp mấy cái việc phá án.
Và rồi cô nói với anh rằng họ sẽ cùng nhau đi ăn vào tối ngày hôm sau. Anh trai cô đang ở nhà họ nên vẫn còn dịp khác.
Cái dịp ấy không bao giờ xảy đến.
Đó là những lời cuối cùng mà Decker nói với vợ. Anh đã tiến vào trong nhà với ý định là leo lên giường ngủ mà không làm cô thức giấc, rồi sáng hôm sau anh sẽ đưa cô, Molly và ông anh vợ ra ngoài ăn sáng. Một điều bất ngờ để bù đắp cho tối hôm đó.
Rồi anh đã tiến vào trong nhà và bước vào một cơn ác mộng.
Cuộc đời anh không bao giờ có thể quay lại như trước. Hoàn toàn không thể.
Đối với anh, kết luận rất rõ ràng.
Mình đã không có mặt ở đó khi gia đình thực sự cần đến mình. Mình đã phụ sự kì vọng của họ. Mình đã không làm tròn nghĩa vụ của bản thân. Mình không biết làm sao mình có thể sống tiếp đây.
“Decker?” Mars gọi.
“Tôi đoán tôi cứ mãi quay lại căn nhà này,” Decker lên tiếng. “Là để tưởng tượng liệu sự tình nếu đã... đổi khác thì sẽ ra sao.”
Ánh đèn ở phòng ngủ tầng trên nháy tắt. Vì lý do nào đó, việc này khiến Decker thậm chí còn thu mình sau hơn vào cái lỗ tưởng tượng mà anh tự đào trong tâm trí mình.
Đầu anh đang giật thình thịch. Cảm giác như thể bộ não của anh đang tan chảy.
Có tiếng gõ gõ lên cửa sổ.
“Hai người còn đưa thêm ai tới nữa thế?” Decker gắt.
Anh liếc nhìn Jamison, đang ngồi cứng đờ trên ghế. Anh nhìn Mars qua gương. Anh cũng đang ngồi y một kiểu như Jamison.
Decker chầm chậm quay sang trái.
Anh nhìn thấy một bóng người phía bên đó.
Và một khẩu súng chĩa vào đầu anh.
Anh nhìn sang phải và thấy một bóng người cùng một khẩu súng chĩa vào ghế lái phụ.
Hai bóng người tương tự nữa ở hai cửa xe phía sau.
Cửa bên ghế lái chính bị kéo mở và có thứ gì đó đập rất mạnh vào sau gáy khiến mặt anh đổ gục lên bánh lái.
Và đó là thứ cuối cùng mà anh còn nhớ được.