“ANH ĐANG LÀM GÌ VẬY, DECKER?”
Khi anh ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu mà anh đang nghiên cứu trong căn phòng họp nhỏ tại đồn, người hỏi anh không phải là Lancaster.
Đó là Blake Natty, trông đầu tóc bù xù và mệt mỏi.
“Vài công việc lặt vặt của thanh tra thôi. Tôi không có ý miệt thị đâu, nhưng Natty này, anh trông gớm quá.”
Natty vuốt cái cằm lởm chởm râu, chải tay qua mái tóc rối bù, cố gắng siết chặt lại chiếc cà vạt nhưng rồi cũng đành bỏ cuộc. Anh ta ngồi xuống đối diện với Decker và đan hai bàn tay với nhau, để trước mặt.
“Fran đuổi tôi ra khỏi nhà.”
Decker ngồi ngả lưng ra sau, lờ mờ hiểu ra chuyện. “Có chuyện gì?”
“Cô ấy phát hiện ra rồi.”
“Chuyện giữa anh và Brimmer?”
Natty gật đầu.
“Làm sao cô ấy biết được?”
“Có thằng khốn nào đó gửi email cho cô ấy mấy bức ảnh chụp hai chúng tôi ở cùng nhau trong xe.”
“Có thể chỉ là hai người cùng đi đâu đấy mà.”
“Chúng tôi... không phải đang lái xe.”
“Ồ. Nhưng chắc hẳn cô ấy phải biết chuyện của Sally chứ?”
“Cô ấy biết. Nhưng tôi nghĩ chuyện đó cũng chẳng quan trọng. Anh biết đấy...” Anh ta dừng lại, vẻ bồn chồn.
“Sally không phải trường hợp đầu tiên của anh hả?” Decker hỏi.
“Không. Tôi từng... gây chuyện rồi. Fran bỏ qua cho tôi. Nhưng tôi không nghĩ lần này cô ấy chịu chấp nhận nữa.”
“Tôi nghe nói người nhà Sally đã tới nhận di hài.”
Natty gật đầu. “Tôi đã muốn tới dự đám tang. Nhưng tôi không nghĩ làm thế là trái phép.”
“Có lẽ anh làm vậy là đúng.” Decker nhúc nhích người trên ghế. “Tôi rất tiếc về tất cả chuyện này, Natty ạ.”
Natty không nói gì. Anh ta chỉ cúi nhìn chằm chằm vào mặt bàn.
“Nghe này, dạo trước Sally có cư xử, tôi không biết nói thế nào nữa, kiểu kì lạ không?”
Natty ngước nhìn lên. “Kì lạ? Ý anh lạ là lạ thế nào?”
“Kiểu như cô ấy có nghĩ ngợi gì không ấy?”
“Chúng tôi qua lại với nhau mà Decker. Nên có lẽ cô ấy nghĩ ngợi đến chuyện đó .”
“Ý tôi không phải chỉ có như thế. Là thế này, khi cô ấy đồng ý giúp tôi, tôi dám chắc trong đầu cô ấy đang suy nghĩ gì đó. Không phải là về mối quan hệ giữa cô ấy với anh. Việc đó thì tôi đã biết rồi.”
“Thế còn có thể là chuyện gì nhỉ?”
“Tôi chỉ nghĩ có khi cô ấy từng đề cập gì đó với anh.”
Decker muốn hỏi thẳng luôn, nhưng anh không thể. Ngay lúc này, anh không biết người nào có dính líu, đồng thời anh không muốn để lộ những nghi ngờ của mình khi không cần thiết.
Natty day day gáy và suy nghĩ về câu hỏi. "Dạo gần đây cô ấy hơi có vẻ hay bồn chồn hoảng hốt. Tôi cứ nghĩ đó là bởi vì hôm đó anh bắt gặp hai chúng tôi ở cùng nhau.”
“Ồ, là anh tự bày ra trước mắt tôi đấy chứ. Anh phóng xe lên và gào thét vào mặt tôi trong lúc cô ấy còn ở trong xe.”
Lúc đầu Decker nghĩ Natty có thể sẽ tỏ ra gắt gỏng khi anh bình luận như thế, nhưng không. Có lẽ cái chết của Brimmer và việc bị vợ đuổi ra khỏi nhà đã khiến người đàn ông này thay đổi.
“Tôi từng là ngôi sao ở đây, Decker ạ, trước khi anh tới. Tôi đạt chuẩn thanh tra trước anh, trước mắt tôi là những điều tốt đẹp chờ đợi.”
“Anh làm phận sự của mình, Natty ạ. Anh giải quyết những vụ án của mình, bắt được những kẻ xấu. Giống như tôi.”
“Thôi nào. Tôi sao mà so được. Anh sinh ra là để làm việc này.”
“Tôi không biết có phải tôi được sinh ra để làm việc này hay không, nhưng vào lúc này, đó là thứ duy nhất tôi còn có trên đời.”
Natty trông buồn rầu trước lời thừa nhận đơn giản và thẳng thắn này. “Khi gia đình anh bị sát hại, tôi không tài nào tin nổi. Thực sự là không. Ở đây chưa từng xảy ra sự kiện nào như thế. Và rồi sau đó, tôi rất lấy làm hổ thẹn khi thừa nhận điều này, nhưng tôi đã rất thích thú nhìn anh trượt dốc rơi xuống vực thẳm. Mỗi ngày anh lại trượt dài và trượt sâu hơn. Và quan trọng hơn hết, anh không còn là đối thủ cạnh tranh với tôi ở Phòng nữa.”
Decker không đáp lại. đáng lý anh có thể tuôn trào giận dữ trước những lời cay nghiệt không chút giấu diếm này, nhưng anh lựa chọn kiềm chế.”
“Và rồi một chuyện rất buồn cười đã xảy ra. Chúng tôi không thể phá được nhiều vụ án như ngày xưa. Sau đó vụ nổ súng ở trường trung học xảy ra. Và việc truy tìm hung thủ chẳng có lấy một tí tiến triển. Rồi anh tới và giải quyết được tất thảy.”
“Tôi không có nhiều lựa chọn, Natty ạ. Khi mà tôi có liên hệ trực tiếp tới ‘tất thảy’ những gì anh vừa mới nói.”
“Nhưng rồi sau đó anh nhận được việc của FBI và lại rời đi. Tôi làm một số vụ án với Mary và mọi chuyện cũng suôn sẻ. Có lẽ tôi sẽ được thăng chức.” Anh ta ngừng lại và chần chừ một lúc. “Rồi chuyện với Sally bắt đầu. Việc đó thật ngu ngốc. Cả hai chúng tôi đều biết là thế, nhưng chúng tôi không thể dừng lại.”Anh ta ngước mắt nhìn Decker. “Chúng tôi mới chỉ quan hệ có vài lần. Tôi muốn thêm. Nhưng Sally, ừm, cô ấy cư xử khá là lạ trong việc đó.”
“Anh không cần phải giải thích gì cho tôi hết đâu, Natty.”
“Và rồi anh quay lại thành phố và toàn bộ câu chuyện chết tiệt liên quan tới Hawkins được lật lại. khi tôi nhìn thấy anh quay lại, tôi cảm thấy hoảng sợ. Thành thật mà nói, tôi đã nghĩ có thể thoát được khỏi anh mãi mãi. Thế mà anh lại xuất hiện.”
“Tôi quay lại là để thăm mộ người thân. Tôi không yêu cầu Hawkins tìm tới tôi và tuyên bố ông ấy vô tội. Nếu không phải vì việc đó, thì tôi đã rời xa khỏi nơi này, trong vòng ít nhất là một năm nữa.”
Natty hắng giọng và ngả người ra sau. “Cuộc đời tôi, thời gian tôi làm cảnh sát lâu hơn hết thảy. Nó đã trở thành toàn bộ cuộc sống của tôi. Tôi nghĩ tôi làm tốt công việc này. Nhưng tôi không được như anh.”
“Chưa từng có ai nói anh giống tôi cả,” Decker đáp. “Và anh cũng không muốn là tôi đâu.”
“Ồ, giờ Sally đã mất và vợ cũng đã bỏ tôi. May mắn là, lũ trẻ cũng trưởng thành cả rồi. Thế nên, tất cả những gì tôi còn có là... nhiêu đây thôi,” anh ta nói tiếp, đưa mắt nhìn quanh căn phòng.
“Khi vụ án này xong, Nattyaj, tôi cũng sẽ bỏ đi. Tất cả những thứ này sẽ lại là của riêng anh.”
Natty tỏ ý bác bỏ và bật một tiếng cười nhạt. “Tôi dần nhận ra mọi vấn đề của tôi còn có nguyên nhân sâu xa hơn, chứ không phải là do lòng đố kị của tôi đối với anh, Decker ạ.”
“Vậy thì hãy đối mặt và cố tìm cách xử lý chúng. cả đời mình, anh đã gặp phải quá nhiều điều tồi tệ. Tôi cũng thế. Cuộc sống chưa bao giờ là hoàn hảo cả. Anh cố gắng tận dụng hết những gì có thể. Anh có thể chìm đắm trong việc than thân trách phận hoặc anh có thể vượt lên tất thảy. Tại sao không chọn vượt lên nhỉ, bắt đầu ngay từ bây giờ luôn đi. Và hãy suy nghĩ thật nghiêm túc câu hỏi của tôi về Sally. Có bất cứ điều gì khiến cô ấy bận lòng hay không?”
Natty nhìn anh với vẻ hoài nghi. “Tại sao anh cứ hỏi mãi chuyện đó thế? Có phải anh đã tìm được gì đó...?”
“Sally có tóc màu nâu đỏ.”
“Tôi biết mà,” Natty nói, trông bối rối.
“Có bao giờ cô ấy đội tóc giả không?”
“Tóc giả ư? Sao, anh đang đùa à?”
“Không. Tóc giả màu vàng hoe, cắt ngắn.”
“Không, nhưng sao? Tại sao cô ấy lại đội tóc giả? Giờ phụ nữ còn đội tóc giả nữa sao?”
“Tôi không biết. Một số người có lẽ vẫn đội.”
“Ừm, Sally thì không. Chí ít là tôi chưa từng thấy bao giờ. Tóc cô ấy thực sự rất đẹp. Tại sao anh lại hỏi tôi chuyện này? Anh tìm thấy một bộ tóc giả sao?”
“Trong tủ quần áo của cô ấy?”
“Anh làm gì trong tủ quần áo của cô ấy vậy?”
“Thật ra là Lancaster tìm thấy nó. Chúng tôi lục soát nơi ở của cô ấy để tìm động cơ giết người?”
“Nhưng mục tiêu là anh chứ có phải cô ấy đâu!”
Decker lắc đầu. “Kẻ bắn Katz chính là kẻ đã bắn Brimmer. Gần đây chúng tôi phát hiện ra hắn là một xạ thủ bắn tỉa có đào tạo. Hắn có ống ngắm laser, có thể hạ gục người ta từ khoảng cách cả cây số. Không lý nào gã đó lại bắn trượt trong cái khoảng cách chỉ có năm mươi mét. Nhìn tôi đi, Natty, tôi to như một cái kho thóc vậy. Đến anh với khẩu súng lục cà tàng của mình cũng có thể bắn trúng tôi từ khoảng cách ấy đấy chứ.”
Natty ngả phịch xuống ghế. “Nhưng thế quái nào lại có kẻ muốn sát hại Sally cơ chứ? Cô ấy... cô ấy là một người tốt mà. Cô ấy đâu có bị ai thù hằn.”
“Đó là theo anh biết thôi.”
Natty ngước mắt nhìn anh gay gắt. “Bộ tóc giả đó thì có liên quan gì đến chuyện này?”
“Bộ tóc giả đó gần như y hệt kiểu tóc của Susan Richards.”
Mất một lúc Natty mới liên kết được những thông tin này với nhau. “Chờ chút, anh đang định nói là...”
“Là Brimmer đã đội bộ tóc đó để đóng giả làm Richards ấy hả? Phải, đúng là tôi định nói thế. Tôi nghĩ thi thể của Richards được đặt trong vali. Tất cả chỉ là diễn kịch để cho hàng xóm của Richards nhìn thấy. Để chúng ta nghĩ rằng cô ấy là kẻ trốn chạy. Và rồi sau đó tự tử.”
“Anh đang định nói rằng Sally đã sát hại Richards sao? Không thể nào. Tôi đã thụ lý bao nhiêu vụ án rồi Decker ạ. Anh cũng vậy. Đến con ruồi Sally cũng chẳng thể làm hại.”
“Tôi không nghĩ cô ấy đã sát hại Richards. Có thể cô ấy thậm chí còn không biết trong vali có gì. Có thể nó đã bị khóa. Nhưng tôi nghĩ cô ấy bị ép phải đóng giả Richards và đánh xe của cô ấy rời đi cùng với chiếc vali. Tới một thời điểm nào đó, có kẻ khác nhận lấy chiếc vali. Tới một thời điểm nào đó, có kẻ khác nhận lấy chiếc vali và sau đó bỏ thi thể lại nơi mà chúng ta đã phát hiện ra.”
“Tại sao Sally lại tham gia vào một chuyện như thế chứ?”
“Có thể có kẻ nào đó hăm dọa cô ấy.”
“Về chuyện gì?”
“Chỉ có một khả năng thôi, Natty ạ.”
Anh ta có vẻ đã hiểu ra. “Việc chúng tôi... qua lại?”
“Có kẻ đã nói với cô ấy rằng chúng sẽ nói cho vợ anh biết sự thật trừ phi Sally chịu mang bộ tóc giả. Nếu không, sự nghiệp của cô ấy sẽ đi tong. Chúng không cần phải nói cho cô ấy biết Richards đã chết, hoặc bị bỏ trong vali. Cô ấy chỉ phải đánh chiếc xe đó đi.” Decker ngừng lại. “Thế nên, đó là lý do mà tôi muốn biết liệu Brimmer có cư xử lạ lùng hay không.”
“Nhưng Sally bị sát hại trước khi tìm ra được Richards mà.”
“Nhưng có thể Sally đã biết rằng cô ấy đã chết rồi.”
Natty mất một lúc để xử lý tất cả những thông tin này. Thế nhưng bản năng thanh tra trong anh ta có vẻ đã giành phần thắng và anh ta ngồi thẳng người lên.
“Tôi cứ ngỡ chỉ là cô ấy lo lắng về mối quan hệ giữa hai chúng tôi thôi. Nhưng một đêm nọ chúng tôi uống rượu với nhau ở nhà cô ấy, việc này là ngay sau khi Richards mất tích.”
Decker rướn người lên trước. “Sao nữa?”
“Cô ấy muốn biết tôi nghĩ gì về việc Richards mất tích. Tôi nói với cô ấy có thể là cô ta đã sát hại Hawkins và đang bỏ trốn.”
“Phản ứng của cô ấy thế nào?”
“Cô ấy có vẻ không tin là như thế, nếu anh muốn nghe sự thật. Thật ra tôi đã chú ý đến lời cô ấy và hỏi cô ấy có giả thuyết gì không?”
“Có không?”
“Cô... cô ấy nói đôi khi mọi người nhìn sự việc theo một góc nhìn sai. Kiểu giống như nhìn vào trong gương ấy. Cô ấy thậm chí còn lấy ví dụ. Trong gương anh giơ tay phải lên, nhưng trong hình ảnh phản chiếu, bộ não đánh lừa anh nghĩ rằng...”
“Đó là tay trái,” Decker nói nốt.
Natty gật đầu. “Anh nghĩ cô ấy nói thế là sao?”
Decker không trả lời.
Mặc dù anh đã suy luận ra chính xác người phụ nữ quá cố đó muốn nói gì.