LẠI LÀ NHÀ XÁC.
Decker đã đi ra đi vào nơi này quá nhiều lần.
Đồng thời cái sắc xanh ánh điện cũng đang dồn dập tấn công anh, gần giống với cái đêm mà anh phát hiện ra thi thể gia đình mình. Như thể trên trần nhà treo một bộ đèn dây nhấp nháy và từ đó cái ánh sáng nhộn nhạo ấy chiếu lóa vào mọi ngóc ngách của nơi này.
Anh chạm tay xuống bên chân được dán một miếng băng thay chỉ khâu da cỡ lớn phía dưới lớp quần. Bác sĩ phòng cấp cứu đã bảo rằng mệnh anh lớn lắm đấy. Chỉ cần đâm chệch sang bên trái vài phân nữa thôi thì động mạch đùi của anh sẽ bị cắt đứt luôn. Khi đó chắc chắn máu trong người anh sẽ chảy cạn sạch hết ra ngoài tại con ngõ ấy.
Tiếp theo anh sờ lên mặt đang bị dán chi chít bông băng và băng dán cứu thương. Toàn thân anh cứng đờ và đau nhức, cứ như vừa chơi xong một trận trong Giải Bóng bầu dục Quốc gia vậy. Mars bên cạnh anh, cánh tay bị thương tròng vào trong sợi dây. Thế nhưng ít nhất cả hai vẫn còn sống. Nằm ngay trước mặt họ là cơ thể tái nhợt của Sally Brimmer, tấm vải phủ thi thể được kéo lên đến tận cổ.
Người đàn ông ngủ trong con ngõ hóa ra trông đúng như vẻ bề ngoài - là một người vô gia cư. Ông ta quá say giấc nồng đến nỗi đội nhân viên y tế khẩn cấp phải mất một tiếng mới đánh thức ông ta dậy được. Khẩu súng không có dấu vân tay nào dùng được, và Decker biết tại sao. Kẻ bắn súng đã đeo găng tay. Chắc chắn gã đã quăng khẩu súng xuống bên cạnh người đàn ông vô gia cư để phi tang vũ khí giết người. Gã tấn công Decker và Mars do đã bị hai người bắt kịp trước khi chạy được đến cuối ngõ. Gã đã rình rập mai phục hòng tước đoạt thêm hai mạng người, ngoài một mạng mà hắn đã xuống tay. Thật không may, hắn đã trốn tránh được cảnh sát và tẩu thoát thành công.
Nhân viên khám nghiệm đang ở trong phòng, rửa ráy vài dụng cụ trong bồn. Chỉ có duy nhất một ánh đèn huỳnh quang ở trên đầu, các góc phòng tối âm u, khiến cho cảm giác rối bời sẵn có càng thêm tồi tệ.
Một lúc sau, cánh cửa bật tung ra, Blake Natty bước vào, gương mặt trắng bệt, thân hình xộc xệch vì đau đớn cực độ. Anh ta lảo đảo đến gần và nhìn xuống thi thể đã được phủ vải của Brimmer. Anh ta đặt một tay lên miệng, rồi Decker nghe thấy người đàn ông đó bắt đầu nức nở khe khẽ.
Không ai nói câu gì cho đến khi Natty lấy lại bình tĩnh và lau khô mắt bằng ống tay áo khoác. Anh ta nhìn Decker và Mars. Sau đó anh ta nhìn một lượt các vết thương của họ. “Nghe nói hắn suýt nữa giết chết hai người.”
“Suýt soát,” Decker trả lời. “Gã này nhỏ con hơn chúng tôi nhiều.”
“Nhỏ con nhưng không kém phần nguy hiểm,” Mars tiếp lời. “Tôi đã gặp qua mấy gã dùng dao găm rồi, mấy gã tội nhân, nhưng không gã nào có những đòn đâm chém hiểm độc như gã này.”
“Mấy gã dùng dao găm? Mấy gã tội nhân?” Natty nhắc lại. “Anh là quản tù hay cái gì đại loại thế à?”
“Đại loại thế,” Mars khẽ nhắc lại.
Decker xoa bụng. “Gã có nắm đấm cứng như đá. Với lại có nhiều hình xăm kì dị trên cánh tay nữa.”
Natty nói, “Mà anh với Sally đến đó làm gì vậy?”
Decker biết kiểu gì cũng có câu hỏi này và đã chuẩn bị sẵn vào câu trả lời. Chỉ có một lời giải đáp được thốt ra. Bất ngờ thay anh lại nói lên sự thật.
“Tôi hẹn gặp Sally ở công viên McArthur. Chúng tôi đang đi ra đường lớn thì gã đó nổ súng.”
“Anh gặp cô ấy vì mục đích gì?”
“Tôi muốn cô ấy hỗ trợ tôi trong vụ án này. Tôi sẽ không thể nào giúp anh phá án chỉ bằng cách quan sát , Blake. Anh biết điều đó, tôi cũng biết điều đó.”
Decker đã sẵn sàng tinh thần chờ Natty đùng đùng nổi giận khi nghe lời nói đó, nhưng thật ngạc nhiên, tay thanh tra chỉ gật đầu đáp lại. Anh ta cọ mũi qua lại rồi nói, “Tôi nghĩ tôi có thể hiểu được. Anh có nghĩ... anh có nghĩ Sally là mục tiêu không?”
“Không. Là tôi. Có người đã từng cố giết tôi. Lúc đó hai chúng tôi đứng sát cạnh nhau nên kẻ bắn súng đã bắn trúng Sally chứ không phải tôi.” Anh ngừng lại và nhìn vào Natty, đang có vẻ rất đau lòng, “Tôi rất tiếc, Blake. Tôi thực sự rất tiếc, Sally chỉ đang cố làm chuyện đúng đắn.”
Mars hỏi, “Sao có kẻ lại muốn dốc hết sức để giết anh vậy?”
“Kẻ đó không muốn Decker tìm ra sự thật,” Natty trả lời. “Ý tôi là anh đã xử lý vụ án này nhiều năm trước rồi. Bỗng Hawkins xuất hiện trước mặt anh và Mary đã yêu cầu làm trong sạch thanh danh. Thế nên bây giờ bọn chúng đang cố ngăn anh lại. Mary đã bị truất quyền điều tra, nhưng anh vẫn đang theo đuổi vụ này.”
“Anh cũng thế mà,” Decker chỉ ra. “Tôi nghĩ chúng ta đều phải cẩn thận đề phòng.”
“Vậy anh nghĩ có người thuê gã đó thực hiện ám sát sao?” Natty nói.
“Tôi tin là vậy. Điều đó càng chứng minh rằng Hawkins vô tội. Cũng đồng nghĩa với việc bằng chứng pháp lý buộc tội ông ta ở hiện trường, bằng cách nào đó, là giả.”
Natty liếc nhìn anh đầy hoài nghi. “Vân tay và DNA ở hiện trường, cũng là giả sao?”
“Có thể làm được.” Decker đáp lại.
“Được thì cũng khó như mò kim đáy bể,” Natty hoạnh họe.
“Nhưng không phải là không thể.”
“Ai lại muốn gài bẫy Meryl Hawkins chứ?” Natty hỏi.
“Nhìn theo hướng đó là không đúng rồi.”
“Thế nhìn thế nào cho đúng?”
“Có kẻ muốn thoát tội giết người. Hawkins là kẻ chịu tội thay được bọn chúng chọn trong trò ‘quýt làm cam chịu’ này. Ai cũng có thể trở thành kẻ chịu tội thay, nhưng hẳn phải có lí do nào đó nên bọn chúng mới chọn ông ấy. Phải nhìn nhận vấn đề như vậy mới đúng.”
“Nhưng mà Decker, thế thì khác nào lật ngược toàn bộ vụ án,” Natty nói.
“Không, vụ án vẫn luôn được xử lý theo chiều đúng. Chúng ta chỉ nhìn nhận nó từ một góc nhìn khác mà thôi.”
“Ý anh là chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu?” Natty hỏi.
Decker lôi từ trong túi áo ra một chiếc USB và giơ nó lên. “Bắt đầu từ thứ này.” Anh nhìn khắp người Brimmer. “Bởi người chết xứng đáng có câu trả lời,” anh nói tiếp. “Đôi khi là xứng đáng hơn người sống.”