“CHỜ ĐÃ, CÁI CÔ BÉ FBI đâu rồi? Ta thích cô bé ấy.”
Agatha Bates ngước mắt lên, ngó Decker qua cặp mắt kính dày.
Mary Lancaster, đứng bên Decker trong căn phòng khách nhỏ của bà Bates, lên tiếng, “Cô ấy đang thực hiện nhiệm vụ ở bang khác. Hiện giờ người làm việc với Đặc vụ Decker là cháu.”
Bà Bates gật đầu. “Ừm, miễn là có người nào đó để mắt đến cái cậu này . Cậu ta kì lắm,” bà nói thêm, như thể Decker không nghe được bà nói gì. “Ta nghĩ cậu ta to béo quám chẳng tốt cho cậu ta tí nào, nếu cô hiểu ý.”
Lancaster nói với anh, “Tôi đã ghé qua nhà Richards để lấy lại lời khai từ cô ta một lần nữa. Chiếc xe đã biến mất và không có ai mở cửa. Bà Bates đang ở ngoài sân, bà gọi tôi sang, và kể cho tôi nghe những gì bà thấy tối qua.”
Decker liếc ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía căn nhà của Susan Richards ở bên kia đường. “Bà có gì để kể cho chúng cháu ạ?” Anh nói.
“Những gì ta đã kể cho cô này. Lúc đó là khoảng chín giờ ba mươi tối qua. Ta nghe thấy tiếng cái xe quái quỷ đó nổ máy.”
“Ý bà là chiếc xe của cô Richards với cái ống xả ồn ào ấy à?” Decker nói.
Bà cau mặt với anh. “Ta vừa nói thế rồi mà.”
“Bà kể anh ấy nghe chuyện xảy ra tiếp theo đi ạ,” Lancaster vội nói.
Bà Bates chậm rãi rời ánh mắt khỏi Decker và nói, “Ta đã nhìn thấy Susan Richards bước ra khỏi xe mà không tắt máy rồi lao vào trong nhà. Vài phút sau cô ấy đi ra với một cái vali cũ, to lắm. Loại có bánh xe ấy. Cô ấy cúi xuống, mở cốp xe và quăng cái vali vào trong. Rồi cô ấy đóng sập cái cốp và lên xe.”
“Cô ấy mặc gì ạ?” Decker hỏi.
“Áo khoác dài và đội nó, tất cả ta chỉ thấy có thế.”
“Và bà có chắc đó là cô ấy không?” Decker nói.
“Tất nhiên là chắc. Ta biết Susan mà. Cao, gầy, tóc vàng, ta biết hết.”
Lancaster gật đầu. “Và sau đó cô ấy lái xe đi ạ?”
“Đúng thế. Cô ấy không kể với ta là sẽ đi đâu. Nhưng hẳn là phải đi đâu đó ít lâu. Cái vali đó trông nhiều đồ lắm.”
Lancaster nhìn sang Decker, lúc này anh lại đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Chị nói, “Richards hẳn đã rời đi vội vã lắm. Cô ta chưa cho hủy giao báo và nhận thư tại địa chỉ ấy. Tôi đã kiểm tra.”
“Vậy là cô ấy đào tẩu à?” Bà Bates nói. “Bọn ta từng gọi như vậy khi có người bỏ trốn. Cô biết đó, giống như trong Kẻ đào tẩu 1 ấy. ta thích phim đó. Giờ chẳng còn phim nào giống thế.” Khuôn mặt nhỏ bé của bà nheo lại trong sự thích thú. “Ta mê nhất là David Janssen. Hồi ấy ông ta mới nóng bỏng làm sao. Nhưng giờ chết rồi. Tất cả những người trên tivi mà ta thích giờ đều chết cả rồi.”
1. Kẻ đào tẩu (the fugitive) là series phim truyền hình hành động, điều tra vụ án của Mỹ, được phát sóng vào năm 1963.
“Bọn cháu vẫn chưa biết chắc vì lí do gì mà cô ấy bỏ đi,” Lancaster nói.
“Ừm, có khi Susan giết ông đó, rồi cô ấy cố bỏ trốn,” bà Bates nói. “Cô biết đấy, là ta thì ta sẽ làm thế.”
Decker nói, “Đêm qua bà còn nhìn thấy ai khác ở bên đó không?”
Ánh mắt bà Bates hướng lại sang anh. “Không. Nếu thấy ta đã kể rồi.”
“Không có gì khác thường ạ?” Anh vẫn gặng hỏi.
Bà Bates suy nghĩ về câu hỏi này. “Không, chuyện lạ duy nhất là có người đào tẩu thôi.”
Decker và Lancaster rời khỏi nhà bà Bates và băng qua đường sang nhà Richards. Một đội pháp y đang tìm kiếm ở bên trong.
Decker ngước nhìn bầu trời, một cơn bão đang tới.
Lancaster dõi theo hướng nhìn của anh. “Thời tiết thật kì lạ vào tầm này trong năm. Đêm hôm qua trời ấm, ẩm và chẳng có lấy một gợn mây. Giờ thì chúng ta chuẩn bị đón chờ một cơn bão và nhiệt độ giảm liền hai mươi lăm độ.”
Decker lơ đãng gật đầu. “Cô cho phát thông báo tìm kiếm Richards với các đơn vị rồi chứ?” Anh hỏi.
“Tất nhiên. Nhưng chưa có gì. Chúng tôi cũng kiểm tra thẻ tín dụng và điện thoại của cô ta. Không có khoản thanh toán nào, và chắc chắn cô ta đã tắt máy rồi.”
“Chắc chắn sẽ có ai đó trông thấy chiếc xe. Hoặc nghe thấy nó.”
“Vậy là việc này khẳng định cô ta có liên quan tới cái chết của Meryl Hawkins à?”
“Cô đã cho kiểm tra cửa sau ở Residence Inn chưa?”
“Không thay đổi so với lúc anh ở đó. Vẫm hỏng nguyên. Còn không có camera giám sát nữa. Vậy là, Richards đã trả thù Hawkins sao?”
“Tôi không biết.”
“Nếu cô ta vô tội, tại sao phải bỏ chạy?”
“Vẫn câu trả lời trên.”
“Vậy thế nào để tìm được câu trả lời đây?”
“Chúng ta cần biết thêm về Hawkins.”
“Biết gì đây?”
“Mọi thứ về ông ấy.”
“Ý anh là sau khi ông ấy bị giết?”
“Không, trước đó.”
“Làm thế có ích gì?”
“Nếu ông ấy không sát hại người nhà Richards và David Katz, phải có lí do nào đó để tên sát nhân thực sự chọn ông làm người gánh tội. Chúng ta có thể tìm ra được lí do bằng cách tìm hiểu về ông ấy trước thời điểm vụ giết người xảy ra.”
Họ quay lại chỗ đậu xe ô tô. Khi tới nơi, Decker quay sang phía người cộng sự cũ của mình.
“Tôi thấy Earl ở quán American Grill.”
Chị trông có vẻ ngạc nhiên và thảy một miếng kẹo cao su nữa vào miệng. “Thế sao? Anh ấy đi một mình à?”
“Không.”
Chị gật đầu. “Anh có nói chuyện với anh ấy không?”
“Anh ấy có tới bàn tôi. Chúng tôi có... nói vài chuyện.”
“Anh chưa bao giờ giỏi che giấu sắc mặt đâu, Decker ạ. Mặc dù khi làm việc mặt anh lạnh như tiền, nhưng khi liên quan đến những vấn đề cá nhân thì anh lại chẳng giữ nguyên cái khuôn mặt vô cảm đó được. Anh ấy đã kể cho anh nghe về chuyện giữa chúng tôi rồi?”
Decker bối rối nhìn chị. Gió bắt đầu thổi xung quanh họ.
“Có thời gian đi uống chút gì không?” Chị hỏi.
Decker gật đầu.
Anh theo chị tới một quán bar tên là Suds. Decker đã từng thường xuyên ghé qua nơi này sau cái chết của những người thân trong gia đình, thường xuyên đến mức chủ quán đã dùng bút dạ Sharpie viết tên anh lên chiếc ghế ở quầy bar mà lần nào tới anh cũng ngồi.
Ba phần tư quán đã kín người tới uống rượu và ăn những món trong thực đơn ở quầy bar. Tiếng nhạc vang vọng trong không gian quán. Mấy cái quán chơi pinball kê dọc một bên tường liên tục nháy sáng và kêu tinh tinh. Tiếng bóng bida va vào nhau phát ra từ một căn phòng khác, tại đây các thực khách ghé thăm có thể chơi bida đến khi nào tùy thích, miễn là họ cứ liên tục gọi đồ uống và đồ nhắm.
Decker và Lancaster ngồi ở một bàn cao kê sát mặt tường. Decker gọi một chai bia còn Lancaster gọi một ly cocktail vodka tonic.
“Anh ổn với quyết định gia nhập Cục chứ?”
“Tôi ổn,” Decker đáp ngắn gọn. “Nhưng tôi không nghĩ chúng ta tới đây để nói về bản thân tôi.”
Lancaster uống một ngụm cocktail và ăn vài hạt quả hạch trong cái bát đặt trước mặt. “Cuộc sống rất phức tạp. Chí ít cuộc sống của tôi là thế.”
“Vì sao mà lại đến mức li hôn? Tôi đã nghĩ cô và Earl quan tâm đến nhau cơ mà.”
“Chúng tôi có quan tâm đến nhau mà Decker. Thực ra vấn đề không phải là ở đó.”
“Vậy còn gì nữa?”
“Điều mà con người thực sự muốn làm trong đời mình chẳng hạn.”
“Điều gì mà cô muốn còn Earl thì lại không vậy?”
“Tôi muốn tiếp tục làm việc cho lực lượng thi hành pháp luật.”
“Earl thì lại không muốn thế à?”
“Công việc của tôi gây khó khăn cho cuộc sống của anh ấy, Decker ạ. Cho cả cuộc sống của Sandy nữa. Tôi hiểu điều đó. Nhưng tất cả những gì mà tôi muốn là được làm cảnh sát. Tôi đã nỗ lực toàn bộ quãng đời trưởng thành để đến được vị trí này. Tôi không thể vứt bỏ nó được, cho dù tôi thực lòng có quan tâm đến người thân.”
“Vậy là buộc phải lựa chọn một trong hai à?”
“Hiển nhiên với Earl là thế. Nhưng tôi không trách anh ấy. anh nhớ chuyện mấy tên quỷ đội lốt người vứt mấy con manocanh được ăn mặc, trang điểm trông như bị sát hại vào nhà chúng tôi hồi hai năm trước chứ? Chuyện đó làm cả nhà tôi sợ phát khiếp, Earl bị ảnh hưởng nhiều nhất. anh ấy cứ nhắc về chuyện ấy mãi. Nếu chúng đã thực sự ra tay với cả nhà tôi thì sao? Mọi chuyện giữa hai chúng tôi đã thay đổi sau sự việc đó. Và chẳng thể nào trở về như xưa được nữa.”
“Còn Sandy thì sao? Earl nói là anh ấy nhận quyền nuôi dưỡng con nhiều hơn cô.”
“Với công việc của tôi, làm sao tôi có thể chăm sóc cho con bé được? Như vậy quá khó khăn cho Sandy. Tôi sẽ không để con bé phải chịu đựng cuộc sống như thế đâu.”
“Con bé là con gái cô cơ mà.”
“Và nó cũng là con gái của Earl nữa. Con bé có những nhu cầu đặc biệt. Công việc của anh ấy linh hoạt hơn của tôi nhiều. Tôi không thể đột ngột xin rút khỏi một vụ điều tra giết người hay không xuất hiện ở tòa để đến trường đón con bé mỗi khi nó trở chứng. Tôi biết mà. Tôi đã thử rồi. Nhưng không khả thi. Chính anh cũng từng chứng kiến mà.”
“Đúng thế và tôi rất xin lỗi.”
Chị mỉm cười yếu ớt. “Xin lỗi ư? Đến tuổi trung niên anh lại mềm mỏng với tôi thế à?”
“Chẳng biết.” Anh tu một hơi bia. “Tôi xin lỗi khi để các vấn đề của tôi xâm phạm vào cuộc sống của cô. Chuyện xảy đến với gia đình cô là do tôi.”
Chị với tay sang nắm lấy tay anh. “Mọi vấn đề trên thế giới này không phải đều là vấn đề của anh, để anh phải giải quyết. tôi biết anh có đôi vai rất rộng, nhưng không ai có thể gánh vác một thứ trách nhiệm như thế. Chuyện không phải lỗi tại anh. Đó là lỗi của một vài kẻ cực kì bệnh hoạn gây nên. Anh biết mà.”
“Thế à?” Anh nói. “Tôi không cảm thấy thế.”
“Anh không thể sống như thế này, Amos ạ. Sẽ không bền lâu được.”
“Dù sao tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống lâu được.”
Chị rút tay lại và lạnh nhạt nói, “Không ai nên mong muốn cuộc sống của mình ngắn đi.”
“Tôi không mong muốn gì cả. Tôi chỉ đang nói chuyện thực tế thôi.”
“Anh đã giảm cân. Anh đã thon gọn hơn rất nhiều so với lần gần nhất tôi gặp anh.”
“Thứ khiến tôi bận tâm không phải là cân nặng của mình.”
Chị liếc nhìn vào đầu anh và nhăn mặt. “Chỗ ấy lại bị sao nữa à?”
“Có nghĩa lí gì nữa chứ? Tôi chỉ cứ đi mãi cho đến khi... không đi được nữa thôi.”
“Cứ đà này thì chúng ta nói chuyện vòng vo tam quốc cả tối mất.”
“Tôi muốn vụ án này có tiến triển.”
“Ừ, anh có nói đến quá khứ của Hawkins. Vậy anh sẽ bắt đầu từ đâu?”
“Tôi sẽ bắt đầu từ trước khi ông ấy bị buộc tội giết người.”
“Ý anh là gì?”
“Ý tôi chính xác là như vậy.”