Chuộc Tội

Lượt đọc: 12378 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

DECKER ĐANG NGỒI TRÊN GHẾ TRƯỚC của chiếc xe ô tô đi thuê đậu bên ngoài một nơi được gọi là Số 10 Đường Đại lộ. Tên chỗ này cũng là địa chỉ của nó. Nơi đây là câu lạc bộ mà Rachel Katz đã nhắc đến, đồng thời cũng thuộc một phần sở hữu của cô ta.

Sau một hồi quan sát, Decker nhận thấy nơi này có vẻ hút khách. Trước cửa có một gã bảo vệ cao to gần bằng anh, từ nãy đến giờ gã bận rộn giữ trật tự một hàng dài các nam thanh nữ tú toát lên vẻ giàu sang đang tranh nhau để vào được bên trong.

Anh nghĩ, có thể quê hương mình quả là đã trên đà hồi phục rồi. thế nhưng ngẫm lại, đây là một quán rượu với bảng giá cao ngất ngưỡng chuyên phục vụ thế hệ Gen Y 1 khá giả, liệu một nơi như thế này có thực sự là một dấu hiệu xác đáng cho thấy nền kinh tế đang cải thiện cho cả những người có thu nhập trung bình hay không.

1. Từ chỉ những người sinh ra trong thập niên 80 và đầu thập niên 90.

Anh kiểm tra lại tai nghe, những âm thanh náo nhiệt bên trong câu lạc bộ truyền thẳng đến anh qua sợi dây Mars đeo trên người, âm nghe rất to và rõ ràng.

Anhh ngồi yên vị chuẩn bị cho một đêm dài.

Bên trong câu lạc bộ đêm Số 10 Đường Đại lộ, Mars cà Katz được ngồi phía sau khu vực chăng dây, hiển nhiên là khu dành cho khách VIP. Nhạc được vặn hết công suất, quầy rượu chật ních người, sàn nhảy nhung nhúc các dáng hình đã ngấm hơi men đang lắc lư.

“Anh thấy sao?” Katz hỏi.

“Không khí hưng phấn, năng lượng tràn trề, nhìn quầy rượu là thấy tiền đang chảy tràn vào túi cô rồi.”

“Chúng tôi đặt nó ở đó để tối đa hóa khả năng tiếp cận với quầy rượu từ chỗ bàn và sàn nhảy.”

“Phải rồi. Cách bố trí đó sẽ giúp cô tạo ra dòng tiền chảy liên hồi. Nhảy nhót khiến người ta cảm thấy mau đói bụng hơn và nhanh khát hơn. Tỉ lệ số chỗ ngồi với số khách cũng rất hợp lý. Không gian chứa được nhiều khách hết sức có thể nhưng không tạo cảm giác chật chội.”

“Qua cách nói chuyện thì có vẻ anh cũng biết kinh doanh đó chứ.”

“Tôi nói rồi, tôi học đòi lắm. Cũng từng mua vài khu bất động sản chỗ này chỗ kia. Tôi thường thích làm việc với những người có thu nhập thấp, cho họ một cơ hội. Lợi nhuận tuy không kiếm được nhiều, nhưng tôi không cần tiền.”

Cô nhấp một ngụm cocktail và đầu lắc lư theo điệu nhạc. “Anh rộng lượng quá. Trường phái kinh doanh của tôi hơi khác.”

“Khác ra sao?”

“Ra sức làm giàu, càng giàu càng tốt.”Cô bật cười sảng khoái và lắc viên đá trong ly rượu kêu lanh canh.

“Chín người mười hướng kinh doanh,” Mars đáp lại, miệng cười rạng rỡ.

“Anh đã làm việc với Decker bao lâu rồi?”

“Chà, như tôi đã nói với cô trước đây, tôi không làm việc với anh ấy. Tôi còn không phải đặc vụ FBI hay tương tự. Thế nhưng anh ấy với tôi là chỗ bạn bè. Chúng tôi cùng chơi bóng bầu dục hồi đại học, là đối thủ của nhau. Tôi là cầu thủ của đội Longhorns cho bang Texas, còn anh ấy là cầu thủ Buckeyes của bang Ohio. Tôi chạy bóng còn anh ấy cố gắng ngăn cản tôi.”

“Thế có cản được không?”

“Thì cũng như bao người khác hồi ấy thôi. Cản không nổi.”

Cô bật cười. “Tôi đánh giá cao những người tự tin vào bản thân.”

“Hồi năm cuối tôi đã cố theo đuổi cúp Heisman nhưng cuối cùng lại thua một tiền vệ chính.”

Cô tròn mắt. “Ái chà chà. Cúp Heisman? Anh đã từng chơi ở Giải Bóng bầu dục Quốc gia sao?”

“Đáng nhẽ sẽ chơi. Nhưng sự nghiệp chơi bóng lại đi chệch hướng.”

“Chệch đi đâu?”

“Chệch sang khu nhà giam dành cho những người bị tử hình ở nhà tù Texas.”

Katz há hốc mồm kinh nghiệm cho đến khi Mars nở nụ cười toe toét. Cô chỉ tay vào anh. “Đùa hay đấy. tôi suýt nữa thì tin anh sái cổ.”

Mars nhìn ngó xung quanh. “Nơi này đúng là cả một cơ ngơi đấy. cô kêu gọi vốn tài trợ hay là tự chi tiền túi?”

“Tôi hợp tác với các đối tác có sẵn tiền trong túi. Họ đổ tiền vào, tôi thì cung cấp kiến thức hiểu biết về nơi này. Tôi tạo lập ra các thỏa thuận kinh doanh, sau đó triển khai dự án. Kinh nghiệm làm kế toàn công chứng thật ra giúp ích tôi rất nhiều. Đây là dự án thứ tám tôi làm chung với họ trong suốt ba năm qua. Chúng tôi dự định sẽ mở rộng mô hình câu lạc bộ đêm tương tự sang các thành phố ở các bang khác.”

“Một chiến lược kinh doanh dài hơi. Rất hay. Nếu cô có thể sắp xếp hợp lý các chuỗi cung ứng và củng cố hậu cần lẫn các chiến dịch marketing, thì cô có thể tăng trưởng kinh tế theo quy mô khi mở rộng kinh doanh.”

Cô ngước nhìn anh với ánh mắt kính nể hơn trước. “Nói chí phải. Thế anh đến đây với tư cách là bạn của Decker, nhưng anh đang giúp anh ấy điều tra đúng không?”

“Tôi nghĩ, đối với anh chàng này, tôi giống người tư vấn trợ lực thôi. kiểu anh ấy là Sherlock Holmes, còn tôi là Bác sĩ Watson của anh ấy.”

“Anh ấy giỏi đến vậy à?”

“FBI nghĩ thế. Chính mắt tôi cũng chứng kiến anh ấy làm vài chuyện tuyệt vời. Chưa kể có người từng cố ám hại anh ấy, tận hai lần. Như thế tức là chúng có việc gì đó cần giấu diếm, phải không?”

“Ôi trời, tôi không biết đó.”

Mars gập cánh tay bị thương lại. “Gã đó đã chém tôi một nhát trước khi bỏ chạy.”

“Ôi Chúa ơi, khổ thân anh chưa.”

“Không có gì nghiêm trọng đâu. Tôi vẫn khỏe re.”

“Các anh có biết gã đó là ai không?”

“Vẫn chưa biết. Nhưng họ sẽ tiếp tục tìm cho đến khi thấy thì thôi.”

“Anh có muốn uống thêm một ly không? Tôi mời.”

“Cô không cần làm thế đâu.”

“Có chứ, tôi phải mời chứ, Melvin.”

Anh lại cười toe toét. “Được rồi, cảm ơn cô. Một ly giống thế này, lắc với đá.”

Cô đứng dậy rồi bước đến quầy rượu.

Mars ngồi đó, đầu lắc lư theo điệu nhạc, trông có vẻ chẳng màng đến chuyện đời. Anh mấp máy môi như thể đang hát theo lời nhạc của bài hát đang được phát. “Anh đã nghe rõ hết mọi chuyện phải không, Decker?”

“Rất to và rõ ràng. Cô ấy có vẻ thích anh đấy.”

“Cô ấy là một phụ nữ xinh đẹp và quyến rũ, nhưng không phải gu của tôi.”

“Thế gu phụ nữ của anh là gì?”

“Cô ấy trông có vẻ hơi quá máu lạnh so với gu của tôi. Với cô ấy, tiền là tất cả. Nhưng tôi thì lại không như thế.”

“Người có tiền thì nói gì cũng phải.”

“Rồi rồi, anh nói chí phải. Cô ấy đang quay lại. Thôi nhé.”

Katz đặt ly đồ uống mát lạnh mới pha xuống và ngồi cạnh anh, lần này sát hơn lần trước.

Mars nói, “Có lúc nào cô nghĩ đến chuyện đến D.C. chưa?” Cô nói tôi có thể làm ăn với nhau.”

“Thế thì rất tuyệt vời,” cô nói, miệng hé nụ cười.

“Cô cũng có thể làm việc với những đối tác hiện tại, tôi không có ý định cắt bớt người nào cả. Nếu cô muốn tôi gặp gỡ họ, cô biết đó, để kiểm tra năng lực của tôi hay mấy thứ khác. Thì tôi hoàn toàn sẵn lòng.”

“Ừ, để tôi suy nghĩ thêm nhé.” Cô cầm ly rượu trong lòng bàn tay. “Anh biết chuyện Decker cứ liên tục quay lại đặt nhiều câu hỏi với tôi chứ. Tôi nghĩ có thể anh ấy tin rằng tôi có mối liên quan với tất cả những việc đó. Thế nhưng tôi không có. Tôi thề.”

“Đừng quá lo lắng về điều đó. Anh ấy chỉ đang chú ý đến các chi tiết dù là nhỏ nhất trong vụ án thôi.”

“Anh ấy đã nghi ngờ ai chưa?”

“Chậc, anh ấy nghĩ Susan Richards có thể là đối tượng tình nghi trong vụ giết hại Hawkins, nhưng bây giờ thì tôi không biết nữa.”

“Anh ấy không kể mọi chuyện cho anh sao?”

“Không phải toàn bộ. Cô biết Holmes cũng thường giữ lại nhiều thứ không nói với Watson mà,” anh đáp lại bằng một nụ cười rộng ngoác đến mang tai.”

Cô không cười đáp lại. “Tôi cứ thế mà mất đi chồng mình, thật khủng khiếp.”

Mars chạm vào tay cô, nét mặt nghiêm nghị. “Nào nào, chắc chắn là rất kinh khủng. Không ai đáng phải trải qua việc đó. Không ai cả.”

Cô siết chặt cánh tay anh. “Cảm ơn.”

Mars nhìn xung quanh. “Thế cô sở hữu nơi này và làm chủ cả quán American Grill à? Decker kể với tôi về chỗ đó rồi. đúng là kinh doanh đa ngành.” Anh bật cười khúc khích.

Cô mỉm cười đáp lại. “Đó là dự án đầu tiên của David. Tôi vẫn giữ lại nơi đó để, tôi không biết nữa, để tưởng nhớ kí ức về anh ấy, tôi nghĩ vậy. Nhà hàng không hái ra tiền đâu. Thực tế mà nói, nhìn tối nay mà xem, tiền lãi kiếm được một tháng ở đây chắc chắn nhiều hơn số tiền kiếm được trong sáu tháng ở nhà hàng đó.”

Mars giơ cao ly rượu lên. “Hãy bắt đầu bán vài ly rượu mười lăm usd như này ở American Grill rồi cô sẽ thấy biên độ lợi nhuận tăng vọt.”

“Tôi không chắc món này sẽ phổ biến với các khách hàng thân thuộc của quán Grill. Họ thường hứng thú với những vại bia giá năm usd hơn.”

“Tôi không muốn thay đổi chủ đề đâu, nhưng chồng cô có bạn kinh doanh nào không?”

Cô khoanh tay lại, tâm trạng vui vẻ dần biến mất. “Tại sao anh lại hỏi?”

“Cô thấy đấy, tôi đang quay trở lại vai Watson.”

“Tôi nghĩ là tôi hiểu ý anh rồi. Để trả lời câu hỏi của anh, thì không, anh ấy là nhà điều hành độc lập. Anh ấy vận động tài chính từ các nguồn truyền thống.”

“Như ngân hàng địa phương sao? Don Richards ấy?”

“Đúng vậy.”

“Hồi xưa có ai có thể có hiềm khích với anh ấy không?”

“Tại sao anh lại hỏi những câu này? Meryl Hawkins giết anh ấy.”

“Nhưng nếu không phải ông ta thì sao?”

“Tại sao, bởi vì ông ta nói mình vô tội ư?” Cô hỏi lại một cách hoài nghi. “Dấu vân tay và DNA của ông ta được tìm thấy ở hiện trường vụ án.”

“Cô có thể làm giả những thứ đó.”

Katz trông có vẻ kinh ngạc trước lời nói đó. “Tôi không biết đấy. Decker nghĩ như thế sao?”

“Có thể. Thế chồng cô có kẻ thù nào không?”

“Không, tôi không thể nghĩ ra ai cả. Anh ấy là người tử tế.” cô lặng lẽ nói thêm. “Anh ấy đối xử tử tến với mọi người. Anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Anh ấy không phải loại người gây rối với người khác, khiến họ căm ghét anh hay có thái độ thù hằn.”

“Vậy là có thể khi ấy chúng đang nhắm đến Don Richards.”

“Chúng?”

“Trong tình huống Hawkins không phải là thủ phạm, thì kẻ giết người vẫn nhởn nhơ ngoài kia.”

“Các anh có bằng chứng để chứng minh các dấu vân tay và các thứ khác là giả mạo không?”

“Đến đây thì tôi sẽ dừng tiết lộ các thông tin chính thức và chỉ có thể nói với cô rằng cảnh sát đang điều tra.”

“Nhưng anh nói anh không hợp tác với FBI mà.”

“Không quan trọng, tôi không thể nói thêm bất cứ điều gì, nhưng cô đủ thông minh để hiểu được ẩn ý trong những lời này phải không?”

Cô lo lắng uống li rượu và không trả lời ngay lập tức. “Nếu Hawkins không phải thủ phạm thì kẻ sát nhân thực sự vẫn ở ngoài kia ư? Các anh có đoán ra hắn là ai không?”

“Hắn ta, hay là ả ta đây?”

Cô ném cho anh một cái nhìn khinh miệt. “Tôi có người làm chứng khi chuyện đó xảy ra nhé.”

“Ý tôi không phải thế. Còn rất nhiều người có thể là ‘ả ta’ mà.”

“Chờ đã, thế còn Mitzi thì sao, họ của cô ta là gì?”

“Mitzi Gardiner .”

“Cô ta có người làm chứng trong vụ giết người không?”

“Không chắc.”

“Chà, thế anh không nghĩ mình nên kiểm tra việc đó trước sao?”

“Tôi đảm bảo rằng Decker đã kiểm tra toàn bộ rồi.”

“Tôi nhớ theo mấy lời khai trong phiên xét xử, hồi xưa cô ta là kẻ nghiện nhỉ?”

“Tôi nghĩ cô ta có vấn đề đó thật, đúng vậy.”

“Thế có khi cô ta cần tiền mua thuốc nên mới đến trộm cắp nhà ấy.”

“Thế còn Susan Richards?”

“Có vẻ rõ ràng. Cô ta tự sát bởi vì cô ta đã giết Meryl Hawkins.”

Anh nhìn cô đầy nghi ngờ.

“Anh không nghĩ thế sao?” Cô hỏi.

“Theo những gì Decker miêu tả cho tôi nghe, Mitzi là một người nghiện thuốc gầy trơ xương, trông mắt lúc nào cũng trố ra. Không thể nào có chuyện cô ta giết được bốn người, trong đó có hai người đàn ông. Ngoài ra, không tìm thấy DNA và dấu vân tay của cô ta ở hiện trường.”

“Nhưng anh nói những thứ đó có thể bị giả mạo mà.”

“Cài dấu vết vào hiện trường thì dễ hơn là xóa bỏ chúng đi, đặc biệt là dấu vân tay và DNA. Khi xóa dấu vết ấy, chỉ cần cô bỏ sót một phần nhỏ thôi là đồng nghĩa với việc cô xong đời rồi. Tin tôi đi, tôi nói bằng sự từng trải đó.”

“Thế rốt cuộc ta còn có thể làm gì?”

“Tiếp tục điều tra các vụ giết người này thôi.”

“Sau ngần ấy thời gian đã qua, các anh có nghĩ mình sẽ tìm được hung thủ không?”

“Tôi đã từng cược với Amos Decker trong một vụ là anh ấy sẽ không tìm ra. Tôi đã thua vụ cược đó.”

“Thế thì tệ cho anh quá.”

“Không, thực sự anh ấy đã cứu sống đời tôi.”

“Thật đấy à?”

“Cực kì nghiêm túc,” Anh đứng dậy. “Cảm ơn vì đã đưa tôi đến đây. Cô quả thật rất thành công với nơi này.”

“Chờ đã, anh có thời gian uống thêm một li trước khi đi ngủ không? Chúng ta có thể quay về chỗ của tôi.”

“Cảm ơn cô, nhưng hôm nay quả là một ngày dài. Xin hẹn cô lần sau được không?’

“Được chứ,” Katz đáp, sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt. “Rất vui được làm quen với anh.”

“Tôi cũng vậy. Cô đã nói với tôi nhiều điều đáng suy nghĩ, có thể tôi cũng đã cho cô vài lời tương tự.”

Nét mặt cô thay đổi, trở nên u ám và chơi vơi. Một lúc sau, cô hoàn hồn lại, đứng dậy, chìa một bàn tay ra cùng một nụ cười gượng ép. “Chờ đến lần sau, Melvin.”

Hai người bắt tay nhau, Mars nói, “Rất mong chờ lần sau, Rachel.”

Anh bỏ cô ở lại ngồi nhìn những kẻ đang tiệc tùng, nhưng ánh mắt cô có lẽ không thực sự nhìn vào ai.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang