Chuộc Tội

Lượt đọc: 12553 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 75

VIÊN CẢNH SÁT MẶC CẢNH PHỤC đi thang bộ lên tầng trên cùng của tòa nhà đối diện với bệnh viện trung tâm của Burlington. Anh ta mang theo một khẩu súng trường bắn tỉa và chọn vị trí bên cạnh ô cửa sổ nhìn ra đường. Sau khi liếc nhìn bên phải rồi bên trái, anh ta hòa mình vào cùng với những tay súng bắn tỉa khác ở quanh đó.

Anh ta điều chỉnh ống ngắm, lấy đường ngắm.

Anh ta cố nép mình trong góc khuất khi chĩa khẩu súng vào ô cửa sổ đối diện với vị trí của mình. Trong đầu, anh ta mường tượng ra không gian đằng sau lớp mành chớp đã kéo và tính toán khoảng cách phát bắn.

Anh ta điều chỉnh lại ống ngắm và lấy lại đường ngắm thêm lần nữa. Tính toán đường đạn xong, ngón tay anh ta trượt xuống cò súng. Anh ta sẽ bắn ba phát liên tiếp.

Anh ta điều chỉnh hơi thở, cùng với đó là nhịp tim của mình. Thực ra mà nói, khoảng cách không phải là vấn đề. Điều đáng nói ở đây là anh ta sắp bắn mà lại không nhìn thấy mục tiêu. Thế nhưng, khả năng cao là anh ta vẫn có thể bắn trúng đích.

Với mắt và tay được giữ ổn định hết sức trong khả năng có thể, anh ta chầm chậm siết cò ba lần, vừa bắn vừa điều chỉnh nòng súng trở về đường ngắm ban đầu sau mỗi cú giật nảy khi bóp cò.

Sau đó anh ta vứt lại khẩu súng và vội vã chạy ra phía sau tòa nhà. Từ đây, anh ta nhanh chóng lao xuống cầu thang và chạy ra lối thoát. Anh ta phi nhanh xuống phố, tại đây có một chiếc ô tô đang chờ sẵn.

Anh ta mở giật cửa và leo lên xe.

“Xong rồi,” anh ta nói.

Nhưng khi chiếc xe vẫn không nổ máy, anh ta ngó sang.

Bốn khẩu súng đã được chĩa sẵn vào đầu anh ta.

Đặc vụ Alex Jamison, một trong bốn người cầm súng, nói, “Anh đã bị bắt.”

Decker nhìn những mảnh kính vỡ bắn tung tóe trong phòng bệnh - phòng bệnh trống không, mặc dù lúc ban sớm trong đó có cả Rachel Katz lẫn Mitzi Gardiner. Theo yêu cầu của Decker, họ đã được chuyển sang phòng khác, tránh xa nơi này.

Anh dùng chân di lên sàn nhà, vị trí mà ba phát đạn bắn trúng. Chúng găm đúng vị trí giường bệnh của Katz. Người phụ nữ ấy, nếu giờ này còn ở trong phòng, chắc hẳn đã mất mạng.

Nhưng không một phát đạn nào nhắm vào Gardiner.

Lancaster đứng ngoài cửa dõi theo Decker. Khi anh ngoái nhìn ra chỗ chị, chị lắc đầu, môi mím chặt. Decker chưa từng nhìn thấy vẻ mặt không bằng lòng đến như vậy trên người cộng sự cũ.

“Những tội lỗi xưa kia phủ bóng tối suốt nhiều năm,” Decker lẩm bẩm.

Lancaster gật đầu chào khi Đặc vụ Bogart xuất hiện bên cạnh chị. “Sự thật vẫn quá là phũ phàng,” chị nói.

“Tôi cũng cảm thấy thế,” Decker đáp. Anh liếc nhìn Bogart rồi hướng ánh mắt trở lại Lancaster. “Cô sẵn sàng rồi chứ?”

“Tôi sẵn sàng rồi.”

Họ leo lên chiếc xe ô tô thuê của Bogart và lái tới đồn cảnh sát. Họ đi thang máy để tới văn phòng làm việc của các thanh tra án mạng. Lancaster mở cửa và ngó đầu vào trong. Natty đang ngồi một mình trong đó, đọc một tập hồ sơ trên bàn.

Lancaster nói, “Blake, phiền anh một phút được không?”

Anh ta liếc nhìn chị. “Ừ được. Có việc gì?”

“Anh sẽ biết ngay thôi. Nhưng anh cần đi với chúng tôi. Ngay bây giờ.”

Natty tỏ vẻ khó hiểu và e dè. Anh ta khoác chiếc áo vốn đang được treo ở lưng ghế lên người và tiến ra hành lang. Tại đây anh ta nhìn thấy Decker và Bogart.

“Có chuyện gì thế này?” Anh ta nhìn Lancaster hỏi.

“Tôi nói rồi, anh sẽ biết ngay thôi,” chị đáp.

“Có một việc này, Natty,” Decker nói.

“Sao?”

“Tôi cần anh giao súng lại.”

“Gì?” Natty nói và giật lùi ra sau, vẻ mặt ngỡ ngàng.

Decker chìa tay ra. “Đưa tôi súng.”

“Tôi không...”

“Không, anh phải đưa,” Bogart nói. Anh đã rút súng ra và chĩa vào Natty.

“Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?” Natty gắt. “Chĩa súng vào tôi như thế là các người đang vi phạm pháp luật đấy.”

“Giao súng là cái giá để anh được thu nạp vào hôi, Natty ạ,” Decker nói. “Không có ngoại lệ.”

Natty chầm chậm rút khẩu súng ngắn Glock của mình từ bao súng khoác vai và trao nó, với báng súng chìa ra trước, cho Decker. Anh kiểm tra khóa an toàn và rồi cho nó vào túi.

“Tôi không biết các người đang định buộc tội quái gì lên đầu tôi nữa,” Natty bắt đầu.

“Im mồm đi, Blake,” Lancaster gắt. “Và đi theo chúng tôi.”

Trên đường đi họ gọi thêm cả Đội trưởng Miller, gương mặt ông có cái vẻ nghiêm nghị nhất mà Decker từng được thấy qua.

“Đội trưởng?” Natty với vẻ mặt lo lắng lên tiếng.

Nhưng Miller giơ tay lên. “Không phải bây giờ, Natty ạ.”

Họ đi lên thêm một tầng nữa và đi thẳng đến căn phòng ở tận cuối hành lang. Decker không gõ cửa. Anh cứ thế mà tiến thẳng vào.

Peter Childress từ chỗ bàn làm việc khổng lồ ngước mắt nhìn lên. Phía sau lưng ông ta, trên bức tường là một dãy các bức ảnh chụp ông ta cùng các chính trị gia địa phương và ảnh chụp tại các sự kiện cộng đồng, cùng một giá để đầy bằng khen và giải thưởng được trao thưởng trong suốt những năm qua.

Ông ta nhíu mày khi thấy nhóm người tiến vào phòng làm việc của mình. “Tất cả tập trung ở đây làm gì thế này? Có tiến triển gì sao?”

“Phải, có đấy,” Decker nói. “Phiền ông đứng dậy được chứ?”

“Sao cơ?” Childress nói.

“Anh biết quy trình mà Peter,” Miller nói. “Anh phải đứng dậy.”

“Để làm quái gì?”

Lancaster tiến lên trước và lấy ra một chiếc còng số tám. “Peter Childress, đứng dậy. Ngay bây giờ!”

“Cô làm cái trò chết mẹ...”

Lancaster tóm lấy hai dây đai đeo quần và kéo ông ta ra khỏi ghế.

“Tôi sẽ tước phù hiệu của cô, Lancaster ạ!” Ông ta gầm lên.

“Ngược lại mới đúng đấy,” Decker nói.

Lancaster thô bạo còng chặt hai tay Childress ra sau lưng. “Peter Childress, ông bị bắt vì âm mưu thực hiện giết người, âm mưu thực hiện hoạt động gián điệp, âm mưu thực hiện rửa tiền, cùng với hàng trăm các cáo buộc khác, nhưng những tội tôi vừa mới liệt kê ra là đủ để bắt ông rồi.”

Chidress cứng đờ người.

Natty đứng đó, nhìn sếp của mình chằm chằm, miệng há hốc.

Childress gầm lên, “Tất cả các người sẽ phải ngồi tù vì hành động nhảm nhí này!”

Decker tiến lên trước một bước. “Chúng tối đã bắt được kẻ định sát hại Rachel Katz.”

“Định...” Childress nói trước khi kịp khựng lại. “Các... các người đang nói cái gì thế?”

“Chúng tôi đã chuyển họ sang phòng khác, ngay sau khi chúng ta gặp nhau sáng hôm nay,” Decker nói. “Họ đã an toàn.”

“Chuyển sao? Không ai xin phép tôi chuyện đó cả.”

“Ồ, bởi vì hiển nhiên làm thế là có lí do.”

“Nghe này, tôi không biết các người đang định...”

Ông ta dừng nói khi Decker bắt đầu đi qua đi lại trong phòng.

Decker đếm bước chân trong lúc bước đi. “Chiều cao của ông và tôi ngang nhau mà, Peter nhỉ. Độ dài bước chân tương tự. Sáu bước từ tường tới cuối giường của Katz. Thêm hai bước nữa là đến ngực của cô ấy.”

Decker liếc nhìn Natty, lúc này đang nhìn theo anh và đứng đờ không nói gì. “Anh có nhớ sáng nay ông ta đã bước đi như thế không, Natty?”

Vị thanh tra chầm chậm gật đầu.

“Khi ấy ông ta đang đo khoảng cách từ tường tới giường, như thế ông ta có thể báo cho tay súng biết. Nếu không, hắn phải bắn mò vào căn phòng đó.”

“Vớ vẩn! Bằng chứng đâu?” Childress gầm lên.

Để trả lời, Decker nhìn sang Bogart.

Vị đặc vụ FBI rút điện thoại ra. “Chúng tôi được cho phép theo dõi điện thoại của ông.” Anh giơ điện thoại lên. “Ông đã gửi tin nhắn này đi ba mươi phút sau khi rời khỏi bệnh viện. Thông tin trong đó là khoảng cách để nhắm trúng người phụ nữ kia.”

“Và người của ông rất giỏi,” Decker nói. “Cả ba phát đạn đều trúng đích.”

“Tôi không biết ‘người của tôi’ mà các anh đang nhắc tới là ai.”

Bogart nói, “Ồ, thế thì thật buồn cười, bởi vì người mà chúng tôi vừa mới bắt vì mưu đồ giết người nhận được tin nhắn của ông trong điện thoại. Hắn đã khai với chúng tôi rồi Childress ạ, và hắn chỉ ra ông. Ông xong đời rồi.”

“Tôi... tôi,” Childress lập bập.

“Nhưng tại sao lại không nhắm vào Gardiner?” Decker hỏi. “Tại sao chỉ nhắm mỗi mình Katz?”

Childress lắc đầu và không nói gì.

“Được rồi, có phải ông là người đã nói cho Eric Tyson biết Sally sẽ đi đâu không hả, Childress?” Decker hỏi. “Khi ông sắp đặt người hạ sát cô ấy? Hay ông bảo hắn bám theo cô ấy?”

Childress mặt cắt không còn hột máu. Hắn liếc nhìn trộm Natty đang đứng sững sờ.

“Nghe này Natty,” Childress lên tiếng. “Chuyện... chuyện không phải như thế đâu. Tôi...”

“Thằng chó chết khốn nạn này!” Natty gầm lên. Tay anh ta đã tìm đến bao đựng súng, nhưng khẩu súng không còn ở đó. Anh ta nhào vào Childress và giáng một cú đấm mạnh vào bụng hắn, khiến hắn gập đôi người. Sau đó Decker, chẳng biết vì sao mà lại phản ứng chậm chạp đến vậy, mới lao vào tóm lấy Natty và kéo anh ta ra.

“Tại sao?” Natty gầm lên.” Sally đã làm cái quái gì với mày cơ chứ?”

“Hắn lợi dụng cô ấy, Natty ạ,” Decker nói. “Như tôi đã từng nói với anh trước đây. Hắn ép cô ấy phải đóng giả Susan Richards, có lẽ bằng cách đe dọa sẽ kể cho vợ anh nghe về mối quan hệ giữa hai người. Khi phát hiện ra Sally đang giúp đỡ tôi, hắn phát hoảng. Thế là khi cô ấy từ công viên đi ra cùng tôi, hắn đã cho người bắn cô ấy.”

Childress chầm chậm đứng thẳng dậy, vẫn đang thở hổn hển.

Miller bước lên trước. “Suốt bốn mươi năm mang phù hiệu trên người, tôi chưa từng một lần chứng kiến trường hợp nào như thế này. Ông là một nỗi ô nhục, Childress ạ.”

“Nhưng ông có thể sửa sai,” Decker nói. “Bằng cách giúp đỡ chúng tôi.”

Childress chầm chậm lắc đầu. “Chuyện này to hơn nhiều so với cậu nghĩ đấy, cậu Decker ạ.”

“Thế lại càng cần phải chặn đứng nó.”

Childress nói với Lancaster, “Tôi muốn được bảo vệ khi ở trong đó. Tôi nói thật đấy.”

“Ông lo sợ điều gì hả Childress?” Lancaster hỏi.

“Tất cả các người đều nên lo sợ,” Childress nói. “Từng người trong số các người.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »