Chuộc Tội

Lượt đọc: 12535 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71

“THẾ LÀ THẾ QUÁI NÀO, không biết hắn ở đâu là sao?” Lancaster nói.

Chị nhìn hai thanh tra mặc thường phục được chị giao nhiệm vụ theo dõi căn hộ của Bill Peyton. Cả nhóm đã quay trở lại đồn sau khi lục soát kĩ lưỡng căn phòng dưới tầng hầm của nhà hàng American Grill.

“Hắn ở đó, Thanh tra Lancaster ạ,” người to lớn hơn trong số hai người nói. “Và rồi hắn biến đâu mất.”

Người cộng sự của anh ta tiếp lời, “Lúc chị gọi và bảo chúng tôi mời hắn ta về đồn, chúng tôi đứng gõ cửa mãi. Rồi sau đó, khi không thấy ai ra, chúng tôi phá cửa và lục soát toàn bộ căn hộ, từ trên xuống dưới. Không thấy tăm hơi hắn đâu cả.”

“Hắn sống trong một tòa nhà căn hộ,” Decker nói. “Các anh có nghĩ đến việc lục soát cả tòa nhà không?”

“Nhưng chúng tôi đã chắn các lối vào trước và sau rồi mà.”

“Có thể hắn đã di chuyển sang một căn hộ khác khi các anh tiến vào tòa nhà, sau đó rời đi trong lúc các anh lục soát nơi ở của hắn,” Decker nói cho họ nghe. “Nếu hắn biết là các anh đang theo dõi hắn.”

“Ừm, tôi nghĩ có khi thế thật,” một trong hai người nói.

“Nghĩ với chả ngợi cái con khỉ,” Lancaster gắt lên. “Chắc chắn là thế rồi.”

Sau khi hai người đó rời đi, Lancaster nói, “Hai thằng đần. chúng ta nắm được hắn rồi, Decker ạ. Chúng ta đã nắm được hắn. Và giờ thì, bùm, hắn biến mất. Anh biết hắn sẽ có tên trong danh sách gọi khẩn. Như thế sẽ khiến hắn thò mặt ra. Ấy thế rồi mấy thằng khờ này lại để vuột mất hắn.”

“Hết người này đến người khác biến mất dường như đã trở thành chuyện thường tình trong cái vụ này rồi mà,” Decker nói với giọng mỉa mai.

“Thế rồi giờ sao?”

“Chúng ta có rất nhiều thông tin cần xử lý.”

“Người của tôi đang thu thập tất cả bằng chứng từ căn phòng dưới lòng đất đó. Có cả đống. Nhưng tất cả máy tính đều có mật khẩu bảo vệ. Kỹ thuật viên của chúng tôi nói rằng các ổ cứng đều trống. Nghĩa là tất cả thông tin được lưu trữ trong một đám mây ở đâu đó mà chúng ta không thể truy cập được.”

“Nhưng vẫn còn những bằng chứng khác dưới đó mà. Chứng minh thư, tài liệu và những thứ khác.”

“Anh nói là chúng rửa người à?”

“Những kẻ ‘học việc’ ở American Grill. Tôi nghĩ chúng tới Burlington là để được qua ‘xử lý’. Có nhân dạng mới, một số có thể sẽ phẫu thuật thay đổi diện mạo, và rồi chúng sẽ được gửi ra hòa nhập với thế giới, có thể là giữ các vị trí mà Brad Gardiner cung cấp cho chúng.”

“Nhưng mục đích là gì?”

“Tôi không biết.”

“Và tại sao lại là ở Burlington, Ohio?”

“Tôi nghĩ sự việc này đã diễn ra kể từ ngày American Grill hoạt động. Căn phòng ngầm đó giải thích lí do vì sao chúng cần thêm nhiều bê tông đến thế, cả việc chúng phải giấu diếm trong quá trình xây dựng.”

“Vậy là David Katz có liên quan đến việc này ngay từ lúc bắt đầu à?”

“Chắc chắn là như thế. Hắn thanh toán sớm các khoản vay bằng tiền tươi thóc thật.”

“Còn Bill Peyton thì sao?”

“Hắn cũng đã có mặt ở đó kể từ lúc sơ khai. Hắn chắc chắn biết về căn phòng đó. Vậy nên hắn mới trốn mất. Tôi nghĩ hắn đủ thông minh để nhận ra những gì chúng ta đang làm. Việc chúng ta viện cớ có ‘đám cháy’ để vào trong và lục soát.”

“Nhưng một luật sư bào chữa khôn ngoan là đủ để biến thành quả tìm kiếm của chúng ta thành đồ bỏ. Chúng ta không có lệnh lục soát và lấy hỏa hoạn làm lí do có thể không thuyết phục được tòa.”

“Đến đoạn đó tính sau. Nhưng việc đó tôi thấy không hệ trọng bằng việc cần phải kết thúc những gì đang diễn ra ở đây, Mary ạ.”

“Vậy lý do David Katz bị sát hại là gì? Và cả gia đình Richards nữa?”

“Kẻ xấu chém giết lẫn nhau khi chúng cảm thấy bị đe dọa. Có thể Katz muốn có thêm tiền cho phần việc của mình. hoặc có thể hắn cảm thấy sợ hãi, đang nghĩ tới chuyện ra đầu thú với cảnh sát và khai ra việc chúng đang làm.”

“Còn gia đình Richards thì sao?”

“Người ở ngân hàng kể với chúng ta Don Richards là người mà Katz luôn tìm đến. Có thể những kẻ đứng sau việc này lo sợ là Katz đã kể cho Richards quá nhiều. Chúng ta đã suy đoán là thông qua những lần mua bán thuốc với con trai của Richards, Karl Stevens biết được nội dung của một vài cuộc trò chuyện giữa Katz và Richards. Stevens chắc hẳn đã kể cho ai đó, rồi sau đó chúng nảy ra ý tưởng đổ hết tội lỗi này lên đầu Meryl Hawkins.”

“Bởi vì Stevens quen Mitzi.”

“Đúng thế. Chết tiệt, có khi chính Stevens là kẻ hiến kế đổ tội cho Hawkins. Hắn biết rõ Mitzi nghiện ngập, có thể cũng biết về mẹ cô ta và việc bà ấy cần thuốc giảm đau. Nhưng Meryl không phải kẻ khở. Chắc hẳn ông ấy đã nhận ra con gái gài bẫy mình. nhưng ông ấy không biết lí do. Có thể ông ấy chỉ nghĩ là cô ta đã vướng phải rắc rối nào đó. Ông ấy không nói gì bởi vì ông ấy không muốn làm cô ta, và cả vợ của ông ấy, thêm đau khổ.”

“Nhưng rồi sau đó ông ấy chạm mặt Karl Stevens trong tù. Stevens có thể đã bép xép kể sạch. Hắn kể cho Hawkins biết sự thật, hoặc một phần của sự thật.”

“Thế là ông ấy xăm hình mũi tên xuyên qua ngôi sao, biểu tượng của sự chối bỏ con gái mình. Và rồi quay trở lại đây để chứng minh mình vô tội.”

“Và có kẻ đã sát hại ông ấy,” Lancaster nói. “Nhưng làm sao chúng biết ông ấy định làm gì?”

“Có thể Stevens đã tiết lộ cho kẻ nào đó ở ngoài về việc Meryl được ra tù. Khi ông ấy xuất hiện trở lại đây, chúng thấy cần phải loại bỏ ông ấy trước khi ông ấy kịp tạo ra sóng gió.”

“May mắn là, ông ấy đã kịp tìm đến chúng ta trước khi chúng ra tay,” Lancaster nói.

“Sẽ chẳng có gì là may mắn cả nếu chúng ta không thể tìm ra được sự thật,” Decker vặn lại.

“Vậy là cả Gardiner và Peyton đều đang bỏ trốn. Anh có nghĩ một lúc nào đó chúng sẽ móc nối với nhau không?”

“Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Gardiner thật sự đã qua mặt tôi. Nhưng hắn sợ thật, Mary ạ. Và không phải là sợ vợ hắn, mặc dù cô ta đã chĩa súng vào cả hai chúng tôi.”

“Hắn sợ những kẻ mà hắn có dây dưa cùng.”

“Ừm, cứ thứ nghĩ những gì chúng đã gây ra cho đến lúc này, chẳng trách sao hắn lại sợ.”

Điện thoại của anh rung. Là Jamison gọi.

“Alex à, tôi đang hơi bận...”

Cô ngắt lời, “Cả đội đang trên đường tới Burlington.”

“Sao cơ? Tôi tưởng cô đang ở New Hampshire.”

“Đúng thế. Nhưng đột nhiên có một vụ khác cần được ưu tiên.”

“Vụ gì?”

“Vụ của anh.”

CHƯƠNG 72

ROSS BOGART CÓ BỀ NGOÀI Y HỆT những đặc vụ FBI vẫn thường được khắc họa trên tivi. Cao lớn, vạm vỡ, ưa nhìn, với những đường nét sắc sảo, đôi mắt linh hoạt và vẻ trầm lặng của một người có năng lực. Anh là một điều tra viên với tài năng thiên bẩm và khả năng làm việc cực kì cần mẫn.

Todd Milligan gần như một bản sao từ sếp của mình, mặc dù có thấp hơn đôi chút và trẻ hơn chừng chục tuổi. Ngày trước, trong mối quan hệ công việc, anh và Decker từng có lúc đấu đá nhau đôi chút, nhưng rồi họ đã sớm tìm ra được điểm chung. Việc Decker từng cứu mạng anh một lần càng khiến mối quan hệ thêm phần sâu sắc.

Đội của FBI đã bay tới sân bay gần nhất trong vùng và ngồi ô tô đi thẳng tới Burlington, báo với Decker rằng họ muốn gặp anh ở chỗ trọ thay vì gặp nhau ở đồn. Lúc này họ đang đứng trong căn phòng Decker thuê tại Residence Inn. Melvin Mars cũng có mặt, cùng với Mary Lancaster. Các đặc vụ nam của FBI mặc trên người những bộ vest tối màu, áo sơmi trắng được hồ cứng, cà vạt kẻ sọc cùng tông với nhau, và thần thái của họ trông đều rất lạnh lùng. Alex Jamison thì mặc bộ vest nữ màu đen cùng áo sơmi trắng và đi giày gót thấp. Biểu cảm trên gương mặt cô trông cũng nghiêm túc y như những người kia.

“Chào Thanh tra Lancaster, cũng lâu lắm rồi nhỉ, rất vui được gặp chị,” Bogart nói.

Chị đáp, “Vâng, có vẻ như chúng ta lại đang đi săn cùng Decker rồi. Như ngày xưa.”

Decker nói, “Tại sao anh lại tới đây hả Ross? Anh chưa nói.”

Bogart dựa lưng lên tường và khoanh tréo hai tay trước ngực. “Chúng tôi xuyên thủng được tường rào hai trong số những công ty ma mà anh gửi cho Alex.”

“Ý anh là những kẻ hỗ trợ cho Rachel Katz?”

“Đúng thế. Mặc dù mối quan hệ tài chính giữa họ dường như đã có từ lâu hơn thế. Từ hồi David Katz còn nắm giữ trách nhiệm kinh doanh.”

“Thế các anh tìm ra được gì rồi?” Lancaster hỏi.

“Cả hai công ty đều do một doanh nhân có mối quan hệ đã xác nhận với một tài phiệt người Nga dựng nên. Đó là lý do chúng tôi có mặt ở đây.”

Lancaster há hốc miệng. “Một tài phiệt người Nga đang rót tiền cho một phi vụ làm ăn ở Burlington, Ohio sao? Làm sao có thể?”

Bogart nói, “Đó là sự thật, thế nên bằng cách nào đó, việc này hoàn toàn là có thể. Chúng ta cần phải tìm hiểu chúng làm thế bằng cách nào.”

Lancaster nhìn sang Decker. “Tôi không ngờ được chuyện này đấy.”

“Căn phòng bên dưới nhà hàng American Grill,” Decker nói. “Chúng tôi suy đoán nó được dùng để rửa người. Cho họ danh tính mới, và rồi sau đó đưa họ thâm nhập lực lượng lao động của ta, vào những vị trí có sức ảnh hưởng thông qua công ty giới thiệu việc làm của Brad Gardiner.”

“Nhưng thực ra bọn chúng là gián điệp được cài vào để theo dõi chúng ta?” Jamison nói.

Lancaster gật đầu. “Chính xác. Và chúng ta phải chấp nhận thực tế là những doanh nghiệp danh chính ngôn thuận thì đâu có nhà máy sản xuất nhân dạng giả giấu dưới hầm nhà hàng đâu. Mục đích của bọn này rõ ràng là bất chính.”

Decker nãy giờ cứ gõ gì đó trên điện thoại. Anh ngước mặt lên và nói, “Chúng ta cần tìm ra Gardiner và Peyton. Chúng ta cần đào sâu hơn thông tin về doanh nghiệp của Gardiner.”

“Chúng ta chưa biết là có tên Brad Gardiner này nữa,” Bogart nói. “Nhưng giờ đã biết rồi thì chúng ta sẽ tìm hiểu về hắn. Anh nói hắn đã biến mất rồi à?”

“Cùng với Bill Peyton, quản lý của American Grill. Thật mỉa mai, phải không?”

“Sao?” Bogart nói.

“Thì chúng gọi nó là American Grill - quán nướng kiểu Mỹ, trong khi hóa ra nó là do một tài phiệt người Nga đổ tiền vào.” Anh chợt nghĩ đến một điều nữa. “Những hình xăm trên người hai kẻ đã chết, Tyson và Stevens.”

“Mấy cái đó thì sao?” Bogart nói.

“Da trắng thượng đẳng, Phát xít và KKK.”

“Ừ.”

“Nhưng còn một cái nữa.”

Bogart suy nghĩ một lát nhưng sau đó lắc đầu. “Cái gì nữa?”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »