TRỜI ĐÃ SẨM TỐI, và khi mặt trời lạnh, nhiệt độ giảm xuống tới mức mà người ta có thể nhìn thấy hơi thở bốc khói.
Decker để Mars ngồi lại trong chiếc ô tô đậu sát vỉa hè. Lí do là vì Sally Brimmer sẽ không vui khi có thêm một người khác biết về hành động có thể là phạm pháp của cô - đưa cho Decker những hồ sơ mà anh cần. Anh dạo bước qua cái công viên nhỏ để tới chỗ hồ nước nằm gần khu vực phía sau, để tới được hồ nước này phải đi qua một con đường xây bằng gạch uốn lượn. Anh không thấy có ai quanh đây.
Khi anh rẽ vào khúc cua cuối cùng, lúc hồ nước hiện ra trước mắt, anh trông thấy Brimmer. Cô mặc trên người chiếc áo khoác dáng dài, đội nón và đeo găng tay. Cô nhìn Decker và nhanh chóng đi vượt qua hồ nước. Chính giữa hồ có một đài phun nước đang tuôn ra những ngọn nước và tạo ra một âm thanh dễ chịu. Thế cũng tốt, Decker nghĩ trong đầu, bởi như thế sẽ rất khó cho người khác nghe lén họ nói chuyện.
Cô đi tới chỗ anh, một tay đút trong túi áo. Đột nhiên Brimmer rùng mình.
“Đúng thật là mùa đông sắp tới rồi nhỉ,” Decker nói.
“Không phải do thời tiết đâu,” cô nói, giọng có chút gay gắt. “Tôi đang bồn chồn. Việc này có thể khiến tôi mất việc.”
“Tôi sẽ không tiết lộ với ai. Nếu có thể giúp cô yên tâm hơn thì xin nói là tôi sẽ chỉ sử dụng những tài liệu này để tìm ra sự thật thôi.”
“Tôi biết điều đó,” cô nói, giọng lúc này có chút ăn năn. Cô nhìn quanh và rút tay từ trong túi áo ra. Trong lòng bàn tay cô là một chiếc USB.
“Làm sao cô scan được tất cả số tài liệu đó mà không bị ai biết?”
“Tôi đang thúc cả Phòng chuyển đổi hồ sơ giấy sang hồ sơ điện tử. Thật ra tôi phải tự tay làm một ít, mặc dù trên lí thuyết việc đó không phải là trách nhiệm của tôi. Nhưng tôi có thời gian, còn một số người nhiều tuổi ở Phòng có vẻ chẳng hứng thú gì với việc này, hoặc thậm chí còn chẳng biết phải làm thế nào. Tôi nhét thêm những hồ sơ mà anh cần vào trong chồng tài liệu mà tôi đang làm dở.” Cô đưa cho anh chiếc USB.
“Mưu trí đấy,” Decker nói.
“Quá khen rồi.”
“Đội trưởng Miller đã có cuộc gặp với ngài ủy viên, kết quả là tôi được chính thức tham gia tiếp vào vụ án, với tư cách quan sát viên.”
“Ồ, thế cũng tạm được.”
“Có vẫn hơn không,” Decker đồng tình. “Họ đã tìm được xe ô tô của Susan Richards và tôi có thể tới xem xét nó.”
“Blake thế nào?”
“Anh ta có mặt ở đó nhưng cũng không phản đối gì. Có thể anh ta đang dần nhận ra rằng có khi tôi hữu dụng, nhất là khi anh ta sẽ được ghi công nếu tôi phá được án.”
“Anh ta sẽ trở mặt với anh nếu có cơ hội đấy,” Brimmer nói với giọng cảnh cáo.
“Tôi chẳng nhìn Natty qua cái lăng kính màu hồng nào đâu.” Anh hất cằm. “Còn cô thì sao?”
“Tôi thì sao cái gì?” Cô nói với giọng phòng vệ.
“Cô có rất nhiều ưu điểm mà, Sally. Cô có thể kiếm được cho mình một người tốt hơn Natty rất nhiều lần. Chẳng hạn như ai đó cùng độ tuổi với cô và đang thực sự độc thân. Tôi nghĩ nếu xét mình vào vị trí của cô, tôi không thấy anh ta có điểm gì hấp dẫn cả.”
“Anh quan tâm làm gì chứ? Nào giờ trong mắt tôi anh vốn chỉ là... một cái máy.” Đột nhiên trông cô có vẻ chột dạ. “Tôi xin lỗi, tôi thực sự đã quá lời rồi. Tôi không có ý như vậy.”
“Cô không phải người đầu tiên nói như thế, và cũng sẽ không phải người cuối cùng. Tôi đối với cô, giống như cha với con gái vậy, như tôi đã nói. Tôi... tôi không muốn cô bị tổn thương hoặc mắc kẹt trong một tình huống không lối thoát.”
Brimmer cúi nhìn những viên gạch lát đường dưới chân. “Tôi làm việc triền miên. Người quen của tôi toàn là cảnh sát. Ở đây tôi không có gia đình, cũng chẳng có mấy bạn bè. Blake... anh ta để ý đến tôi. Anh ta thậm chí còn dùng mấy câu cổ lỗ rằng vợ anh ta không hiểu anh ta, không hiểu công việc của anh ta.” Cô bật cười, giọng khô khốc. “Và tôi nghĩ tôi đã rung động trước điều đó. Giống như hàng triệu người phụ nữ khác. Thực sự anh ta đã từng khiến tôi cảm thấy mình thật đặc biệt.”
“ Đã từng sao?”
Cô nở nụ cười nhẫn nhục. “Tôi đã chia tay với anh ta rồi, Amos ạ. Không phải chỉ vì những gì anh vừa nói đâu, mặc dù tôi cũng cần được nghe những lời đó. Anh ta đã có gia đình. Tôi không muốn chuyện tương tự xảy đến với mình nếu tôi có chồng. Như thế là trái với luân thường đạo lý. Vả lại đúng như anh đã nói, hành động sẵn lòng ngoại tình nói lên rất nhiều điều về tính cách của một con người.”
“Tôi rất mừng vì cô có thể đưa ra quyết định này.”
“Anh chưa bao giờ lừa dối vợ mình, phải không?”
“Thậm chí còn chưa từng nghĩ tới trong đầu. Tôi đã có tất cả, Sally ạ. Một người vợ mà tôi yêu thương hơn bất cứ điều gì tôi từng yêu trước đó. Và một cô con gái mà tôi sẵn sàng hi sinh bất cứ thứ gì vì con bé. Giờ thì tôi chẳng còn gì nữa cả.”
“Nhưng anh vẫn còn những kí ức. Những kí ức đẹp.”
“Ừ, đúng là như thế. Nhưng chúng không còn tinh khôi nữa đâu. Kể cả với một người có trí nhớ như tôi. Kí ức không giúp cô cảm thấy ấm lòng khi đêm xuống. Và chúng không khiến cô mỉm cười, thật sự là không.” Anh ngừng lại. “Nhưng chúng có thể làm cô rơi nước mắt.”
Cô đặt một bàn tay lên cánh tay anh và siết chặt. “Và thật lạ, tôi đã từng tin rằng anh chỉ là một kẻ siêu đểu giả.”
“Tôi có thể như thế. Cô biết rõ mà.”
“Và anh cũng có thể là một con người khác nữa, Amos ạ. Một người mà tôi muốn gọi là bạn.”
“Chúng ta là bạn bè của nhau, Sally ạ. Tôi biết cô sẽ phải đánh đổi gì để giúp tôi. Kể cả nếu trí nhớ của tôi rất tồi, tôi cũng sẽ không bao giờ quên điều này.”
Hai người họ không nói thêm gì cho đến khi Brimmer lên tiếng. “Tôi nên đi thì hơn.”
“Tôi sẽ tiễn cô. Ở đây khá là tối và có rất nhiều chỗ mà kẻ xấu có thể ẩn nấp.”
“Anh không bao giờ ngừng cư xử như một cảnh sát sao?”
“Nó ngấm vào máu như vậy rồi.”
Vài phút sau họ ra đến đường cái.
“Một lần nữa, cảm ơn cô,” Decker nói.
“Không, tôi cảm ơn anh mới phải, Amos.” Cô bất chợt tiến lại gần và ôm anh. Decker cũng cúi xuống ôm đáp lại cô.
Chính lúc ấy súng nổ.