“TÔI KHÔNG NGHĨ ALEX sẽ chấp nhận việc này đâu,” Mars nói.
Sáng ngày hôm sau, Mars và Decker đứng trước quầy phục vụ ăn sáng tại sảnh của Residence Inn. Tại quầy đầy ắp những đồ ăn có thể tạo nên cơn ác mộng cho mọi bác sĩ tim mạch.
“Ngày xưa tôi từng yêu thích nhất thời gian này trong ngày,” Decker đáp, mắt nhìn những đĩa thịt xông khói, xúc xích và trứng bác, rồi nhìn sang những chồng bánh nướng chảo, bánh xốp và những lọ siro một cách đầy thèm khát.
“Ờ, nhưng nó chẳng yêu lại anh đâu.”
“Amos!”
Cả hai ngoái nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn, nhăn nheo đang vội vã đi tới phía họ, trên tay mang theo một đĩa bánh xốp nướng. Bà khoảng tám mươi tuổi, mái tóc bạc lấp lánh được nhét bên dưới cái lưới chụp tóc.
“Nghe nói cậu đã quay lại thành phố.” Bà nâng đĩa bánh lên. “Cậu có muốn ta mang đĩa bánh này ra bàn cho cậu không, như ngày xưa ấy? Ta tự làm đấy.”
“Chào bà June.” Decker nhìn đĩa bánh một lúc lâu, cho tới khi bị Mars chọc vào sườn anh mới giật mình và bảo, “Cảm ơn bà, nhưng cháu nghĩ cháu không ăn đâu. Cháu nghĩ, cháu sẽ lấy, ờ, một ít nước cam và một bát yến mạch.”
Bà June nhìn anh đầy vẻ nghi hoặc. “Cậu giảm cân rồi. Ý ta là, trông cậu như thể da bọc xương ấy. Cậu bị ốm à?”
“Không ạ, thật ra cháu khỏe hơn ngày xưa đấy bà.”
Vẻ mặt của bà cho thấy bà cực kì nghi ngờ điều này. “Ừm, nếu cậu đổi ý, cứ ra dấu cho ta nhé.” Bà quay sang Mars. “Anh bạn của cậu cũng cần được vỗ béo thêm chút đấy.”
Mars cười. “Vâng thưa bà. Cháu sẽ làm ngay, vào ngày mai ạ.”
“Ừm, thôi được rồi.” Rồi bà vội vã rời đi.
Mars nhìn tất cả những đồ ăn phục vụ ở quầy buffet và lắc đầu. “Trời đất ạ, làm thế nào mà cái hồi sống ở đây anh không đột quỵ ngay tại bàn nhỉ?”
Họ vừa dùng xong bữa sáng thì điện thoại của Decker rung. Là Sally Brimmer gọi.
“Tôi đã sao tất cả các file vào một cái USB,” cô nói, giọng thì thào. “Tôi không muốn gửi email cho anh bởi làm thế có thể truy vết được, mà tôi thì lại rất thích công việc hiện tại.”
“Chúng ta có thể gặp nhau đâu đó và cô có thể đưa USB cho tôi.”
“Tôi tan làm vào lúc sáu giờ. Anh biết công viên McArthur ở phía đông thành phố chứ?”
“Biết.”
“Tôi có thể gặp anh ở chỗ cái hồ nhỏ trong công viên đó, sáu giờ ba mươi nhé?”
“Tôi sẽ tới đó. Và thật lòng tôi rất cảm kích, cô Brimmer ạ.”
“Cứ gọi tôi là Sally. Đồng lõa thì nên gọi nhau bằng tên, Amos ạ.”
Cuộc gọi kết thúc.
Mars nhìn anh. “Tin tốt chứ hả?”
“Tôi nghĩ là tốt.”
Điện thoại lại rung lên. Anh nghĩ có thể là Brimmer gọi lại, nhưng lại là số khác. Đó là một số mà Decker nhận ra.
“Đội trưởng Miller à?”
“Amos, trước tiên tôi muốn nói là tôi rất xin lỗi.”
“Về chuyện gì ạ?”
“Về những gì đã xảy ra với cậu. Việc bị bắt giữ, rồi phải điều trần, tôi nghe Beth kể trong phiên điều trần, Natty và Childress thể hiện rõ chúng là những thằng khốn không thể khốn hơn.”
“Tôi biết điều đó từ trước rồi. chuyện hoàn toàn không phải do lỗi của ông.”
“Không, là lỗi của tôi, bởi vì tôi đã cho Childress có quyền hành cao hơn. Hắn đã qua mặt tôi. Nhưng tối qua tôi đã đi trước hắn một bước. Tôi tìm thẳng đến ủy viên cảnh sát. Rồi sau đó ông này tìm đến sếp của hắn ta. Kết quả là bây giờ cậu được phép quan sát vụ án.”
“Chính xác thế có nghĩa là gì?”
“Nhìn chung là như tên gọi. Natty và Childress không thể ngăn cậu có mặt ở đó. Cậu có thể xem các manh mối, cậu thậm chí có thể nói chuyện với nhân chứng và xem xét manh mối có thể có liên quan. Nhưng anh không được phép cho mời người tình nghi về đồn thẩm vấn. Bù lại cậu sẽ được tham gia vào các buổi kiểm tra pháp y và tiếp cận các kết quả điều tra khác.”
“Natty vẫn sẽ tiếp quản vụ này?”
“Đáng buồn là đúng như thế. Trời ạ, tôi ước gì Mary không phải xin rút.”
“Không phải chỉ mình ông ước vậy đâu. Nhưng tôi rất biết ơn mọi việc ông đã làm, Đội trưởng Miller ạ. Chí ít tôi lại có thể tham gia vào vụ án.” Anh liếc nhìn sang Mars. “Tôi đã có một trợ lý mới cùng làm việc với tôi rồi. Tôi cho rằng anh ấy có thể đi theo tôi được.”
“Cậu có thể thử, Amos à. Natty ắt hẳn sẽ nổi điên lên đấy, nhưng tôi sẽ để cậu tự tìm cách xử lý chuyện đó nhé. Và, còn một chuyện này nữa.”
“Chuyện gì thế?”
“Tìm được ô tô của Susan Richards rồi.”
“Ở đâu vậy?”
Miller kể chi tiết cho anh.
“Nhưng không thấy dấu vết của cô ta sao?” Decker nói.
“Không thấy gì. Tôi dám chắc Natty giờ đã có mặt ở đó kiểm tra các thứ rồi. hãy theo dõi sự việc thật thận trọng nhé. Tôi ước gì có thể làm cho cậu nhiều hơn, nhưng mấy cái thủ tục theo cứ ngáng đường mãi thế đấy.”
Và cuộc gọi kết thúc.
Decker nhanh chóng giải thích tình hình cho Mars.
“Vậy là họ tìm được phương tiện, nhưng không tìm ra cô ta à? Từ việc này anh suy ra được gì?”
“Không nhiều lắm,” Decker đáp.
“Vậy giờ chúng ta sẽ tới đó?”
“Phải.”
Khi June đi ngang qua họ, Decker bốc lấy vài cái bánh quy từ trên đĩa mà người phụ nữ nhỏ thó không hề hay biết. anh ném cho Mars một chiếc trước khi tự cắn lấy một miếng. “Đừng có bảo tôi chẳng bao giờ cho anh cái gì nhé.”
Mars nhìn chiếc bánh của mình trước khi cũng cho nó vào miệng. “Ờ, có mà cho tôi một trận trụy tim ấy.”
Decker đậu chiếc xe thuê ngay bên cạnh dải băng cách ly của cảnh sát đang bay phần phật trong gió lớn. xe cảnh sát cùng xe tuần tra của cảnh sát tiểu bang đậu khắp mọi nơi.
Chiếc xe được phát hiện ở ngoại ô, cách Burlington khoảng hai giờ chạy xe. Nó được tìm thấy đằng ssau một nhà nghỉ bỏ hoang đã dừng kinh doanh từ khoảng bốn mươi năm trước. Nhà nghỉ này nằm trên một con đường dân sinh có rất ít người qua lại sau khi con đường liên bang ở gần đó thông xe.
Decker và Mars bước ra khỏi xe và nhìn xung quanh. Ngay lập tức một cảnh sát tiến đến chỗ họ. Decker rút giấy chứng minh và giơ nó lên.
“FBI à?” Cậu cảnh sát nói. “Các anh làm gì ở đây?”
“Giống các anh thôi. Tìm Susan Richards.”
“Này!” decker đã lường trước việc này, ấy thế nhưng nhịp tim của anh vẫn bắt đầu đập nhanh.
Natty bước đến chỗ họ. “Tôi đoán anh đã nói chuyện với Miller.”
“ Đội trưởng Miller. Cấp trên của anh.”
Natty chỉ một ngón tay vào mặt Decker. “Anh quan sát , chỉ có thể. Vượt quá giới hạn, anh sẽ ngay lập tức cút lại vào nhà tù nhé.”
Cậu cảnh sát nhìn cả hai người họ và nói. “Anh có thể tống đặc vụ FBI vào tù hả?”
“Anh ta không phải đặc vụ FBI chính thống.”
“Thật thế sao?” Mars nói bằng giọng gay gắt. “Anh bạn này đã cứu mạng tổng thống Mỹ đấy. Anh ấy có thể đánh điện trực tiếp với ông ấy ngay tại Nhà Trắng. Được chụp ảnh với ông ấy, nhận huân chương và thư khen ngợi.” Mars bắt tréo hai ngón tay. “Đàn ông là phải thế.”
Cậu cảnh sát ngước mắt nhìn Decker đầy kính nể.
Natty nổi giận phừng phừng và lườm Mars. “Anh là thằng quái nào vậy?”
“Cậu ấy là trợ lý của tôi,” Decker nói.
“Tôi tưởng anh làm việc với Jamison?”
“Cô ấy có nhiệm vụ khác rồi.”
“Anh ta là đặc vụ FBI à?”
“Cậu ấy làm việc dưới sự bảo trợ theo giấy phép của tôi.”
“Thế nghĩa là sao?” Natty nói.
“Nghĩa là nếu anh cố ngăn cản tôi quan sát, tôi sẽ tìm đến ngài Ủy viên cảnh sát đấy, Natty ạ.”
“Anh quả là một thằng khốn nạn.”
“Ai tìm thấy chiếc xe vậy?” Decker hỏi.
Trông mặt Natty như thể anh ta không muốn trả lời.
“Nghe này, Natty, như lúc trước tôi đã rất thẳng thắn với anh. Nếu tôi tìm ra được là kẻ nào làm chuyện này, công lao sẽ là của anh.”
“Làm như tôi cẩn anh giúp thì mới phá được án không bằng.”
“Tốt thôi, vậy thì tôi sẽ quan sát mà không cần anh giúp đỡ. Nhưng nếu tôi tìm ra được thủ phạm, tất cả công lao sẽ là của FBI. Tôi không nghĩ Childress sẽ muốn như thế đâu. Có thể bây giờ thì ông ta đang chống lưng cho anh, nhưng không phải lúc nào cũng sẽ như thế, Natty ạ. Ông ta sẽ bán đứng anh trong chớp mắt nếu hành động ấy có lợi cho ông ta. Còn nhớ vụ Hargrove không?”
Ngay khi Decker nhắc tới cái tên này, trông Natty căng thẳng thấy rõ. Mặc dù nét mặt vẫn sưng sỉa, anh ta mở cuốn sổ của mình ra.
“Một người lục thùng rác kiếm ăn tìm thấy chiếc xe vào khoảng bốn giờ sáng nay rồi gọi điện báo cho cảnh sát khu vực. Bên cảnh sát kiểm tra lại thông báo truy tìm và báo cho chúng tôi.”
“Chúng tôi xem qua chiếc xe được chứ?”
“Một đội tìm kiếm dấu vết đang làm việc đó rồi.”
“Chỉ quan sát thôi.”
Natty liếm môi, cài nhàu vài tiếng, quay người và bước đi. Decker và Mars đi theo sau.
Mars thì thầm, “Không hiểu sao anh lại nghĩ gã này là một thằng khốn, Decker ạ. Anh ta là một con mèo ngoan đấy chứ.”
“Mèo con khỉ,” Decker đáp.
“Thế là cái gã Childress còn tệ hơn nữa cơ à?”
“Hắn còn tệ hơn nữa, bởi vì không như Natty, hắn tài tình giả vờ giả tảng mình tử tế, với những người thích hợp . đó mới là điểm khiến hắn trở nên nguy hiểm.”