Chuộc Tội

Lượt đọc: 12509 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65

LÚC NÀY LÀ BẢY GIỜ SÁNG và Decker đang ngồi trên giường ở Residence Inn, một lần nữa xem lại các bản vẽ thiết kế của nhà hàng American Grill. Anh đã nhắn nhiều tin cho Jamison đề nghị cô trợ giúp nhiều câu hỏi khác nhau. Anh vẫn chưa nhận được tìn nhắn hồi âm, hay kết quả tìm kiếm về các công ty ma đứng sau các dự án của Rachel Katz mà anh đã nhờ cô. Anh cũng chẳng biết liệu rồi sẽ có lời hồi đáp nào hay không.

Anh đang chầm chậm lật giở từng trang bản vẻ thì chợt dừng lại và quan sát kĩ hơn vào một trang. Rồi anh lật trở lại trước đó vài trang và nghiên cứu thông tin trong đó. Tiếp theo, anh chộp lấy một chồng tài liệu khác và dò một loạt mục dòng hàng hóa. Sau cùng, anh cầm điện thoại lên và bấm số.

Lancaster bắt máy. “Tôi đang định đi tắm, Decker, tôi gọi cho anh sau được không? Với cả tối qua tôi uống nhiều quá. Đầu tôi đang nhức như búa bổ.”

“Thật ra tôi muốn nói chuyện với Earl.”

“Chờ chút.”

Một lúc sau, tiếng của Earl vang lên. “Gì thế Amos?”

“Có một câu nữa liên quan đến xây dựng muốn hỏi anh.”

“Ừ, hỏi đi.”

“Tôi đang xem bản vẽ nhà hàng American Grill và hóa đơn vật liệu xây dựng.”

“Ừ.”

“Anh biết diện tích chỗ đó, đúng không?”

“Cơ bản thì biết. Chỗ ấy dùng bản thiết kế theo một cơ sở kinh doanh nhà hàng bán lẻ thông thường.”

“Nói kĩ hơn đi.”

“Ừ, ý tôi là đó là nhà hàng hình chữ nhật, một tầng cơ bản, với bốn bức tường bao quanh. Cốt nhà xây bằng gạch xi măng ốp gạch đỏ bên ngoài, mái bằng đổ nhựa đường và rải sỏi, với hệ thống sưởi, thông gió, điều hòa không khí đặt bên ngoài trên mái.”

“Diện tích khoảng bao nhiêu?”

“Với một nhà hàng phục vụ ăn tại chỗ thay vì quán ăn nhanh, khoảng sáu mươi phần trăm diện tích là khu vực phục vụ khách ăn và quầy bar, bốn mươi phần trăm là cho bếp, khu vực sơ chế và nhà kho. Quán Grill, theo ước tính của tôi, là vào khoảng bốn trăm sáu lăm mét vuông, như vậy khoảng hai trăm tám mươi mét là cho khu vực khách ngồi và quán bar, phần diện tích còn lại là bếp, khu vực sơ chế và kho. Kế đó sẽ là khu vực để rác thải ngay gần ở bên ngoài, đằng sau nhà hàng. Bố trí nội thất bên trong sẽ được khoảng một phẩy ba mét vuông cho mỗi đầu khách. Đấy là công thức chung cho ngành này. Theo cách này, quán Grill đó sẽ có thể thừa sức đón tiếp vài trăm khách tới dùng bữa cùng lúc. Tôi nghĩ số đó cũng phù hợp giới hạn khách đón tiếp cùng lúc theo quy định an toàn chữa cháy.”

“Được rồi, với một nơi kích cỡ như vậy sẽ cần khoảng bao nhiêu bê tông?”

“Sẽ phải đổ móng. Cũng chẳng tốn nhiều lắm. Rồi sau đó là xây tường.” Anh cho Decker một con số ước tính lượng bê tông và số gạch cần thiết.

Decker nhìn các mục dòng trên trang giấy mà anh đang xem. “Số gạch thì tương đối chính xác rồi. Nhưng nếu tôi nói chi phí cho bê tông gấp hơn bốn lần những gì anh vừa nói thì anh nghĩ sao?”

“Không thể nào.”

“Nói tôi nghe làm cách nào để việc này là có thể đi.”

Earl im lặng trong giây lát. “Ừm, cách duy nhất để giải thích cho số bê tông đó là nếu họ xây trọn vẹn một tầng hầm, nếu như thế dĩ nhiên họ sẽ cần đổ thêm rất nhiều bê tông. Nhưng tại sao một nhà hàng lại cần xây nguyên một tầng hầm thay vì chỉ cần đổ móng nền rồi xây lên? Đâu cần nhiều không gian để làm kho chứa đến thế chứ.”

“Một câu hỏi rất hay,” Decker nói. “Hi vọng tôi sẽ tìm được câu trả lời.”

Anh cảm ơn Earl, dặn anh nhớ bảo vợ gọi lại sau khi chị xong việc, rồi tắt máymáy và cúi nhìn đống bản vẽ.

Hóa ra nhà hàng American Grill này đặc biệt hơn nhiều so với anh nghĩ.

Xây hẳn một tầng hầm hoàn chỉnh, vì mục đích gì cơ chứ?

Có lẽ việc tìm ra được mục đích này sẽ giải thích lí do David Katz xây tầng hầm này và vì sao Rachel Katz lại giữ lại nhà hàng suốt ngần ấy năm.

Anh mở máy tính, gõ tên William Peyton và gõ thêm “nhà hàng Amercan Grill” để tăng giới hạn lọc. Máy tính chẳng cho ra kết quả nào liên quan đến vị quản lý lâu năm của nhà hàng với cái tên William Peyton.

Anh rút điện thoại và kéo dến những bức ảnh anh chụp những người học việc, bao gồm người có tên Daniel. Những người học việc không bao giờ làm ở đấy quá lâu. Rồi kí ức của anh chuyển sang người cứ nhìn anh chằm chằm từ trong bếp. Cái vẻ mặt đó rõ ràng là đang nghi ngờ gì đó ở anh.

Anh nhìn trở lại vào các bản vẽ và tập trung vào những lời Earl Lancaster nói:

Cách duy nhất để giải thích cho số bê tông đó là nếu họ xây trọn vẹn một tầng hầm.

Nhưng cũng giống như anh ấy đã nói, tại sao David Katzlaij phải tốn thêm thời gian, mất công mất sức và chi phí để có thêm nhiều không gian lưu chứa hơn mức cần thiết? Và nếu như có một căn phòng dưới lòng đất, chắc chắn phải có một cánh cửa. Và cầu thang nữa. Dưới đó liệu có những gì?

Hai mươi phút sau, Mary Lancaster gọi lại cho anh

“Tắm lâu quá đấy,” anh càu nhàu.

“Tôi còn phải mặc quần áo và sấy tóc nữa chứ, mà còn phải làm trong lúc đầu óc vẫn còn choáng váng nữa đây này,” chị gắt. “Earl kể tôi nghe những gì anh hỏi rồi. Hỏi thế xong anh định làm gì?”

“Tôi nghĩ còn một căn phòng nữa bên dưới American Grill.”

“Để làm gì?”

“Tôi không biết. Nhưng Earl không nghĩ ra được lời giải thích nào khác cho việc họ sử dụng nhiều bê tông đến thế. Có thể đó là lí do Rachel Katz giấu giếm những tài liệu mà tôi tìm được khi lục soát căn hộ của cô ấy. trong đó có liệt kê số bê tông sử dụng thêm đó.”

“Nghĩa là cô ta biết về căn phòng dưới lòng đất mà có khả năng là có thật này?”

“Katz kể với tôi cô ta và chồng quen nhau từ một cuộc hẹn hò giấu mặt. Sáu tháng sau đó họ kết hôn. Việc này là sau khi nhà hàng American Grill đã mở cửa rồi.”

“Thế nghĩa là có khi cô ta không biết về căn phòng dưới lòng đất?”

“Chí ít vào thời điểm đó thì không. Và việc này có thể giải thích vì sao bọn họ phải che bạt cho công trường xây dựng, sử dụng các nhà thầu ở nơi khác và thuê thiết bị. Bọn họ không muốn ai biết về việc mình đang làm.”

“Fred Palmer nói với chúng ta những thiết bị mà họ thuê có công suất lớn hơn rất nhiều so với nhu cầu xây thông thường. Nhưng có thể bọn họ cần đến số thiết bị đó nếu muốn đào xúc đủ không gian để xây trọn vẹn một tầng hầm.”

“Đúng thế. Mặc dù tôi đoán có một đoạn nào đó trong giai đoạn cấp phép, bọn họ phải thông báo cho chính quyền về thiết kế và xin giấy phép. Phải tuân thủ quy định và thanh tra các kiểu. Nhưng tôi đoán chẳng có luật nào cấm việc xây tầng hầm bên dưới nhà hàng cả.”

“Nhưng cần phải có lối để vào hầm chứ,” Lancaster nói.

“Một nữ bồi bàn ở nhà hàng đã kể với tôi vài điều khá thú vị.” Anh nhanh chóng kể cho chị nghe về những người học việc và bồi bàn, về người quản lí lâu năm và việc có vẻ như nhân viên đều bị thay người mỗi năm một lần ngoại trừ những nhân viên bếp.

“Được rồi, chuyện đang ngày một kì lạ hơn,” Lancaster nhận xét. “Có gì đang diễn ra trong căn phòng được cho là nằm bên dưới nhà hàng đó nhỉ? Anh có nghĩ đó có thể là một tổ chức buôn ma túy không?”

“Nếu đúng, đó chắc hẳn là một tổ chức kì lạ.”

“Và điều đó có nghĩa Katz không phải là một công dân vô tội bị sát hại vì có mặt nhầm chỗ, nhầm thời điểm mà là một kẻ dính chàm. Có thể vì thế mới dẫn đến việc anh ta bị sát hại.”

“Rất có thể là thế, nếu có người muốn xóa sổ anh ta.”

“Nhưng tại sao phải hạ sát cả gia đình Richards nữa?”

“Don Richards cho anh ta khoản vay để xây Grill. Có thể có liên hệ gì đó trong việc này.” Anh dừng lại. “Tôi đang băn khoăn điều này.”

“Sao?”

“Tôi tự hỏi khoản vay đó đã được hoàn trả chưa,” Decker nói.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »