TRÊN ĐƯỜNG QUAY VỀ THÀNH PHỐ, Decker không nói năng gì.
Mars thi thoảng liếc nhìn anh, đôi lần có vẻ nhe chuẩn bị định hỏi gì đó, nhưng rồi anh lại quay đi và tiếp tục im lặng.
“Anh có gì muốn nói sao?” Cuối cùng Decker hỏi.
Mars cười toe toét. “Mặt tôi hiện rõ thế cơ à?”
“Rất rõ.”
“Gã Natty đó có vẻ nhắm vào anh. Vì sao vậy?”
“Hắn không thích một sự thật là Lancaster và tôi giải quyết được phần lớn các vụ giết người ở Burlington. Ừm, không chỉ là phần lớn thôi đâu, về cơ bản là tất cả các vụ. Trước khi tôi nhảy sang làm thanh tra, hắn đang là một ngôi sao đang lên ở Phòng. Hắn bị cho ra rìa, được giao điều tra mấy vụ kém cạnh hơn, tôi nghĩ hắn cho đó là tại tôi. Rồi sau đó hắn mắc sai lầm lớn trong vụ Hargrove. Từ một vụ mất tích biến thành vụ án mạng. Một cú sảy chân trong sự nghiệp của hắn. từ lúc tôi rời Phòng, tôi đoán hắn vẫn đang cố gắng tìm lại ánh hào quang. Hắn bợ đít Peter Childress mặc dù gã đó bỏ mặc cho hắn chết ngắc khi vụ Hargrove xảy ra rắc rối.”
“Hắn có phải một thanh tra giỏi không?”
“Hắn có trình độ . Nhưng hắn luôn tìm đến giải pháp đơn giản nhất. với lại hắn hay mắc sai lầm. Đôi khi quá cẩu thả. Đưa ra những giả thiết không nên có.”
“Giống như anh trong khi phá vụ án mạng nhiều năm về trước đó à?”
Decker liếc nhìn sang Mars. “Đáng đời tôi.”
“Thôi nào, tôi chỉ đang chọc anh đấy thôi. Tôi muốn nói với anh là, anh cứ tự mình gồng gánh chừng đấy áp lực, rồi sẽ có một ngày anh chập cheng mất thôi.”
“Tôi nghĩ những tháng ngày chập cheng của tôi chỉ còn là quá khứ.”
“Thế kế hoạch bây giờ là gì?”
Decker nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển.
“Ta vẫn còn chút thời gian trước khi tới giờ hẹn gặp Sally Brimmer và lấy cái USB.”
“Thế đi đâu đậy?”
“Nhà Susan Richards.”