HỌ ĐÃ CHUYỂN MITZI GARDINER từ bệnh viện ở Trammel tới bệnh viện ở Burlington. Cả hai người phụ nữ được cho nằm chung một phòng để việc bảo vệ được tập trung hơn. Cảnh sát thành phố và cảnh sát tiểu bang bày binh bố trận quanh bệnh viện và bên ngoài phòng bệnh. Phía bên kia đường, các tay súng bắn tỉa được bố trí canh giữ để ngăn cản kẻ nào có ý định nhắm bắn từ xa vào hai người phụ nữ.
Decker, Lancaster và Mars đang chờ bên ngoài phòng bệnh, vì họ được báo rằng Rachel Katz có vẻ sắp tỉnh lại.
Một lúc sau, Natty xuất hiện cùng Peter Childress và Đội trưởng Miller. Childress trông bứt rứt và bồn chồn, Miller trông lo lắng và tập trung. Childress liếc nhìn Lancaster, nhưng không thèm nhìn Decker.
“Natty kể cho tôi nghe tất cả những việc mà cô đã làm trong vụ này, Mary ạ. Làm tốt lắm. Trời ạ, ở Burlington sao! Tôi không thể tin lại có cái chuyện động trời như vậy diễn ra.”
Lancaster nghiêm nghị nói. “Phần lớn những phát hiện đó là công của Decker, thưa sếp. Không có anh ấy, chúng ta vẫn còn đang mù mờ chẳng biết gì.”
Childress có vẻ hơi cau mày trước những lời chị nói. Cuối cùng ông ta cũng nhìn sang Decker và miễn cưỡng gật đầu một cái. “Ờ, phải rồi. Ừm, tốt lắm, Decker. Tôi, ờ, tôi rất vui khi thấy cậu đã hỗ trợ được cho Phòng.”
“Có khi ông có thể nói tốt cho tôi vài lời, cho cái cáo buộc gây cản trở tư pháp của tôi ấy,” Decker đáp.
Lần này có thể thấy Childress giật mình thấy rõ. “À, ừ.” Ông ta hắng giọng rất lớn. “Tôi nghĩ được thôi, không vấn đề gì.”
Miller tiếp lời, “ Chắc chắn là không vấn đề gì. Chúng tôi đang làm thủ tục hủy cáo buộc, Amos ạ.”
“Tốt quá.”
“Được rồi,” Childress nói. “Cô ta nói chuyện được chưa?”
“Vào xem thôi,” Decker nói.
Tất cả tiến vào phòng. Hai giường nằm sát cạnh nhau, Katz nằm bên trái còn Gardiner nằm bên phải.
Gardiner còn chưa tỉnh lại. Cô ta trông như đang yên nghỉ. Decker liếc nhìn sang Katz. Cô ta hơi rên rỉ, có vẻ như đang dịch chuyển người đôi chút, trông như thể đang chịu đau đớn.
“Thế nào?” Childress căng giọng nói. Ông ta bồn chồn đi đi lại lại trong căn phòng. “Cô ta sẽ nói chuyện chứ, hay tôi bị gọi xuống đây vô ích?”
“Bác sĩ sẽ tới ngay thôi,” Lancaster nói.
Childress vẫn tiếp tục bước đi và lắc đầu. Ông ta ngước lên nhìn Decker. “Tôi biết FBI đang ở đây. Họ có tiến triển gì cho vụ này chưa?”
“Theo tôi biết là chưa,” Decker đáp. “Ổ gián điệp đã bị lộ, nhưng có vẻ như chúng đã có sẵn kế hoạch thoát thân.”
“Theo tôi được biết là cậu đã để vuột mất Brad Gardiner,” Childress nói, giọng của ông ta có vẻ vui sướng đắc thắng.
“Rất nhiều người đã để vuột mất hắn,” Lancaster nói với giọng bảo vệ.
Childress lườm chị. “Tôi không nghĩ Decker, hơn ai khác, cần ai đó đứng ra bảo vệ cho mình đâu, Mary ạ.”
“Tôi đã mắc sai lầm,” Decker thừa nhận. “Nhưng cũng phải nói là lúc đó Mitzi Gardiner đang nổ súng vào tôi.”
Câu nói này dường như khiến Childress mất hết năng lượng. “Ừ, tôi đoán nếu là tôi trong hoàn cảnh đó có khi cũng để vuột mất hắn.” Ông ta nhìn sang Lancaster. “Bác sĩ đâu rồi?”
Một lát sau, một bác sĩ nữ mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh bước vào và chào hỏi họ.
Decker nói, “Cô ấy thế nào?”
“Cô Katz đã ổn định. chúng tôi đang từ từ cho cô ấy cai thuốc giảm đau. Cô ấy bị tổn thương nội tạng nghiêm trọng. Nghiêm trọng hơn chúng tôi tưởng lúc đầu. Cô ấy thoát chết trong gang tấc.” Cô bác sĩ liếc nhìn máu theo dõi đặt cạnh giường của Katz. “Tôi không dám đảm bảo liệu cô ấy có nói chuyện được không. Nhưng tôi cần phải nói rõ ràng điều này, đảm bảo sức khỏe cho cô ấy là điều mà tôi quan tâm nhất. Nếu tôi nhận thấy có một phản ứng tiêu cực nào từ bệnh nhân, tôi sẽ cho dừng việc này ngay lập tức. Rõ rồi chứ?”
Childress trông có vẻ không hài lòng nhưng vẫn gật đầu và đáp cộc lốc, “Rõ rồi. Thế bắt đầu được chưa? Việc này quan trọng lắm đấy.”
Bác sĩ đi tới chỗ cái máy được móc vào bộ dây truyền dịch và thao tác gì đó. Một phút trôi qua và vẫn chưa thấy gì. Rồi sau đó Katz bắt đầu động đậy. Tất cả mọi người tiến lại sát hơn khi hai mắt cô ta bật mở, dù rằng gần như ngay lập tức chúng lại nhắm chặt.
Trong lúc bác sĩ tiếp tục theo dõi chặt chẽ, Katz mở mắt một lần nữa và chầm chậm nhìn xung quanh. Khi nhìn thấy Mars, cô ta mỉm cười nhè nhẹ.
“Anh... anh cứu...” Giọng cô ta lạc đi và hai mắt lại sụp xuống.
Mars nắm lấy tay cô ta và mỉm cười đáp lại. “Cô đang khác hơn từng ngày, Rachel ạ. Bác sĩ nói rằng cô đang khỏe lại. Khỏe lại nhiều.”
Decker bước lên trước và đứng cạnh Mars. “Rachel, cô có cảm thấy đủ sức khỏe để trả lời một vài câu hỏi không?”
Cô ta ngước mắt nhìn anh, hai lông mày nheo lại. “Vài câu hỏi sao?”
“Phải. Cô có biết đã có chuyện gì xảy ra với mình không?”
Katz với tay và chạm lên vai. “Bị... bị bắn.”
“Đúng thế. Có người định giết hại cô.”
“A... ai?”
“Chúng tôi không nghĩ người này có liên hệ cá nhân với cô. Chúng tôi nghĩ hắn được thuê để hạ sát cô.”
“Tôi... tôi không hiểu.”
Mars lại nắm lấy tay cô ta. “Cô đang kể cho tôi nghe rằng sự thật có nhiều sắc thái, Rachel ạ. Còn nhớ không?”
Cô ta chầm chậm gật đầu.
“Ừm, trong trường hợp này, tôi nghĩ những sắc thái của sự thật sẽ giúp cô được giải thoát.”
Decker nói, “Chúng tôi đã phát hiện ra căn phòng dưới tầng hầm của nhà hàng American Grill.” Anh muốn nhìn thấy phản ứng của cô ta trước điều này, dù cho cô ta vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn do tác dụng của thuốc.
Cô ta khó khăn nuốt nước bọt và hai mắt chớp chớp.
Natty tiến đến đứng kế Decker, ngay bên cạnh Childress.
Natty nói, “Cô Katz. Chúng tôi đã biết về Bill Peyton và Brad Gardiner. Vợ anh ta đang nằm trên giường bệnh bên cạnh cô. Cô ta suýt chết do dùng thuốc quá liều.”
Katz ngước mắt nhìn lần lượt từng người và đôi môi cô ta bắt đầu run rẩy. “M... Mitzi.”
“Đúng thế,” Childress nói. “Rất nhiều người quanh đây đã phải bỏ mạng, thành thật mà nói, chúng tôi cần câu trả lời, nếu không sẽ có thêm nhiều người chết nữa.”
Nước mắt bắt đầu tuôn chảy trên gương mặt Katz và người cô ta bắt đầu run lên. Tiếng chuông báo động trên máy theo dõi của cô ta vang lên.
Bác sĩ ngay lập tức mở cho thuốc chảy trở lại và Katz từ từ chìm vào trạng thái hôn mê còn tiếng chuông báo động thì nhỏ dần.
“Tạm thời thế thôi.”
“Nhưng chúng tôi đã hỏi được gì đâu,” Childress cự cãi.
Natty đặt tay lên cánh tay sếp mình. “Chúng ta sẽ quay lại. Chúng ta sẽ hỏi được những gì cần thiết. Giờ cô ta cần nghỉ ngơi. Để cô ta nghỉ đi.”
Childress lạ lẫm nhìn Natty, hơi hếch mày liếc sang Decker, rồi nhún vai. “Thôi được rồi. nhưng không thể để chuyện này kéo dài được đâu.”
“Không đâu,” Natty nói.
Decker nhin Natty một hồi lâu trước khi nhìn sang Mars, anh vẫn đang nắm chặt tay Katz và chăm chú nhìn cô. Anh dùng ngón tay lau đi những giọt nước mắt vừa mới lăn xuống hai bên gò má cô.
“Sẽ ổn thôi, Melvin ạ,” Decker thì thầm.
“Đâu biết chắc được.”
“Ừ, đúng là thế, nhưng chúng ta có thể hi vọng mà.”
“Khi nào cô ta nói chuyện được thì gọi cho tôi,” Childress cộc cằn nói. Rồi ông ta quay người và rời đi.
Natty nhìn theo. “Ông ta thật sự sợ việc này sẽ ảnh hưởng xấu đến bản thân. Để một ổ gián điệp hoạt động ngay trước mũi cơ mà.”
“Tôi cá chuyện đó có khi khiến ông ta mất ngủ nhiều đêm,” Decker nhận xét.
Lancaster tiến lại gần anh. “Rồi giờ sao?”
Anh nhìn giữa Gardiner và Katz. Rồi ánh mắt anh hướng ra cửa sổ và đột nhiên anh trở nên trầm ngâm. Anh cúi nhìn hai chân, rồi lại ngẩng lên. “Câu trả lời đang ở ngoài kia,” anh nói. “Chúng ta phải tiếp tục tìm kiếm thôi.”
Lancaster nói, “Tìm ở đâu? Bao nhiêu sự việc được che giấu mà có thể tìm được thì chúng ta đã tìm cả rồi. nhưng cả anh và tôi đều hiểu rằng Peyton và Gardiner cùng đồng bọn gián điệp của chúng giờ phút này rất có thể đã thoát khỏi biên giới, đặc biệt nếu chúng có máy bay riêng.”
“Không quan trọng. Tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể tìm được những câu trả lời mà chúng ta cần.”
“Bằng cách nào?” Natty hỏi.
Decker liếc nhìn anh ta. “Anh không bao giờ biết được khi nào thì một chứng cứ hữu ích sẽ xuất hiện.”
“Chứng cứ nào?” Natty nói.
Decker tiến ra cửa. “Để xem tôi có thể chứng minh được cho anh thấy không. Nhưng trước hết, có việc này chúng ta cần phải làm cái đã. Và cần phải làm ngay bây giờ.”