Chuộc Tội

Lượt đọc: 12561 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81

DECKER ĐƯA THÊM CHO CÔ một tờ khăn giấy khác rồi ngồi xuống.

Mitzi Gardiner ngồi trên giường bệnh, cầm tờ giấy chấm chấm hai mắt ngấn nước. Cuối cùng cô cũng lấy lại được ý thức, đội y bác sĩ dự đoán rằng cô sẽ hồi phục hoàn toàn.

Decker chỉ kể cho cô ta vài phần về những gì đã xảy ra, chứ không phải toàn bộ sự việc. Tuy nhiên anh đã cho cô biết về cái chết của chồng cô. Và cả chuyện anh ta có tham gia vào hoạt động gián điệp của Egorshin.

“Tôi luôn tự hỏi tại sao người như Brad lại chọn lấy một người như tôi,” cô sụt sùi nói.

“Đừng hạ thấp bản thân mình như thế.”

“Tôi vẫn không tin nổi Bill Peyton là gián điệp của Nga với cái tên, tên gì ấy nhỉ?”

“Egorshin. Thì mục đích của việc thay tên đổi họ là thế mà, để cho người khác không nhận ra gốc gác của hắn.”

Anh đã quyết định không nói cho cô biết Egorshin là cha ruột của cô, bởi Decker coi Meryl Hawkins mới là người xứng đáng nhận được chức danh đó. Vả lại, anh cũng không dám chắc Mitzi mỏng manh yếu đuối kia có thể bình tĩnh đón nhận lấy sự thật này hay không.

“Đành thế.” Cô ném tờ giấy ăn vào thùng rác đặt cạnh giường và nhìn anh. “Không chỉ có thế phải không?”

“Ừ, vẫn chưa hết.”

“Anh có lý do khác để có mặt ở đây nhỉ?”

“Ừ.”

“Rachel sẽ ra sao?”

“Cô ta sẽ bị luận tội, nhưng chắc là có thể thỏa thuận. Do chúng tôi vẫn chưa xác định được vị trí của Egorshin, mạng sống của cô ta vẫn còn gặp nguy hiểm. Một khi cô ta kể toàn bộ những gì mình biết với cảnh sát liên bang thì họ sẽ cho cô ta vào chương trình bảo vệ nhân chứng.”

“Nhưng còn tôi thì sao, chẳng phải ông ta cũng sẽ truy bắt tôi sao?”

“Không chắc nữa. Hắn ta có vẻ thích cô.”

“Ông ta đã thực tâm giúp chúng tôi. Tôi nhớ ông ta đã mua thuốc giảm đau cho mẹ tôi, nhưng tôi biết ông ta với cái tên Bill Peyton. Tôi vẫn không tin nổi ông ta là người Nga.”

“Ừ, tuy thế nhưng ông ta không tử tế với cha cô cho lắm.”

“Ông ta đã kể cho tôi nghe nhiều điều về cha. Toàn những điều không hay.”

“Nói dối như cuội. Ông ta đã bảo như thế. Ông ta chỉ muốn kéo cô về phe mình, Mitzi. Chỉ có thế thôi.”

“Nhưng tôi đã tin ông ta. Đã thế tôi còn giúp ông ta đẩy cha tôi vào tù.”

“Cô có biết rằng tổ chức đó đã lên kế hoạch gài cha cô phạm tội giết người không?”

Cô lắc đầu. “Hoàn toàn không. Tôi có biết gì đâu. Tôi còn không biết chuyện gì đang xảy ra. Hồi đó tôi cứ chìm đắm hết đợt mê này đến đợt mê khác.”

“Bọn chúng muốn bưng bít hết mọi thông tin với cô, bởi chúng không tin cô sẽ giữ im lặng với mọi người. Nhưng sau khi cha cô bị buộc tôi thì sao? Sau khi ông ấy bị kết án thì sao?”

“Tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Một phần trong tôi nghĩ rằng ông ấy có tội.”

“Tôi cho rằng cha cô đã phần nào luận ra sự đồng lõa của cô trong vụ án. Ấy vậy mà ông ấy không có bất cứ hành động nào để chỉ ra cô có liên quan đến vụ án mạng đó. Cha cô tiếp tục giữ im lặng và ngồi tù. Chỉ sau khi ông ấy vô tình gặp mặt Karl Stevens thì ông ấy mới đổi ý. Xét ra thì ông ấy cũng sắp chết, và những kẻ chủ mưu đằng sau đó ắt hẳn đã khiến ông ấy bận lòng. Đó là lý do ông ấy quay lại đây để đòi lại sự trong sạch cho bản thân.”

“Tôi không thể trách cha được.” Cô nằm xuống, nhắm mắt lại. “Tôi mệt quá.” Sau đó cô bật phắt dậy. “Ôi Chúa ôi! Con trai tôi, con trai tôi ở...”

“Cậu bé vẫn ổn. Đang ở Trung tâm bảo vệ trẻ em. Cậu bé không biết gì về chuyện này cả.”

“Tôi... tôi không thể tin nổi bây giờ tôi mới nghĩ về con.”

Người phụ nữ ấy quả thật kinh ngạc trước sự vô tâm của mình, theo Decker quan sát thấy là vậy.

“Ừ, cô vừa mới thoát khỏi cơn mê do thuốc giảm đau mà. Làm sao mà suy nghĩ thấu đáo được.”

“Decker, anh tử tế quá.” Cô lưỡng lự nói. “Nhưng tôi cảm thấy chắc chuyện đó sẽ không kéo dài lâu.”

Anh đứng đó và cúi xuống nhìn cô. “Cô có biết có bao nhiêu người sống cả đời không có cơ hội thứ hai để làm điều đúng đắn không?”

“Tôi... ý anh là gì?”

“Cô đã phạm sai lầm, Mitzi. Cô đã giúp kẻ khác gài bẫy cha mình. Ông ấy đã chịu đựng biết bao tủi nhục vì hành động đó. Ông ấy đã sống ở nơi ngục tù, ngày ngày có cả vạn điều khủng khiếp tìm đến ông.”

“Những điều đó, tôi đều biết. Tôi đã từng... tôi đã đánh mất hết lý trí trong từng liều thuốc phiện, Decker.”

“Nhưng hiện tại thì cô không thế. Cô không còn nghiện, đầu óc cô tỉnh táo, và hi vọng rằng suy nghĩ của cô cũng thấu đáo.”

“Anh muốn tôi làm gì?” Cô dè chừng hỏi.

“Làm điều đúng đắn.”

“Chính xác thì đó là điều gì?”

“Cô sẽ ra trước tòa và khai hết mọi chuyện, lấy lại danh dự cho cha mình, trả lại sự trong sạch cho ông, chấp nhận chịu trách nhiệm cho mọi hành động của mình.”

“Rồi tôi sẽ ngồi tù? Đó là điều anh đang đòi hỏi ở tôi, đúng không?”

“Chậc, tôi nghĩ tôi có quyền đòi hỏi, cứ nghĩ lại việc cô đã cố bắn nát đầu tôi khi ở nhà cô mà xem.”

“Tôi... tôi không thể đi tù. Con trai tôi sẽ không có người chăm sóc.’

“Có thể cô sẽ không phải đi tù.”

“Bằng cách nào?” Cô hỏi với giọng van nài.

“Đây là một vụ án rất khác thường. Tôi có thể nói đỡ vài lời với chính quyền để họ đưa ra một thỏa thuận. cô kể cho chúng tôi chân tướng toàn bộ sự việc, để danh tiếng của cha cô được phục hồi, còn cô sẽ tiếp tục sống.”

“Anh thực sự nghĩ có thể được như vậy ư?”

“Chuyện gì cũng có thể. Tuy nhiên, ngoài những lợi ích trước mắt, tôi nghĩ có thể còn có điều tích cực khác trong viễn cảnh đó dành cho cô.”

“Là gì?”

“Cô đã trải qua ngần ấy năm sống trong tội lỗi, Mitzi. Cho dù cô có nhận ra hay không. Nhưng điều đó đã tác động đến cô. Nó đã thay đổi con người cô. Nó biến cô trở thành một người mà có thể chính bản thân cô không hề muốn, nhưng cô không tài nào dừng lại được. Dù cho cô có bao nhiêu của cải đi nữa. Tội lỗi gặm nhắm lấy cô từng chút, từng chút một.”

Cô nắm chặt cái chăn và liếc nhìn anh. “Anh... anh nói như thể chính anh đã trải qua chuyện đó rồi vậy.”

“Không phải là như thế. Tôi đã không có mặt khi gia đình tôi cần tôi. Thế là họ bỏ mạng. Tôi sẽ không bao giờ được gặp lại vợ và con gái, có lẽ tôi đã luôn xem đó là sự trừng phạt chính bản thân mình.” Decker thở dài. “Thế nhưng sống như thế không phải là sống, Mitzi à. Tin tôi đi.”

Những giọt nước mắt lăn xuống gò má người phụ nữ. Cô với tay ra và nắm chặt lấy bà tay anh. Cách đây không lâu, Decker hắn đã né tránh những cái động chạm như thế này từ người khác.

Thế nhưng, kể từ khoảnh khắc Melvin Mars dang tay ôm lấy Decker khi anh ở những thời điểm suy sụp nhất trong đời, rồi lúc Mary Lancaster siết lấy tay anh ở trong xe ô tô khi chị mong muốn được người khác vỗ về an ủi khi sợ hãi, điều kì diệu đã xảy đến với Amos Decker.

Một điều tốt lành. Từ lúc về lại thành phố này, đã có biết bao nhiêu điều bất thường xảy ra đến với tâm trí anh, nhưng việc có được khả năng nhận lấy cái ôm hoặc một cái siết chặt tay mà không rụt lại, một cử chỉ đơn giản mà ai cũng cho là hiển nhiên, đã kéo Decker lại gần với con người của ngày xưa hơn. Con người của xưa kia, của trước khi anh chết trên sân bóng và tỉnh dậy trở thành một người hoàn toàn khác.

Thế là, Decker đưa bàn tay còn lại của mình úp lên bàn tay của Mitzi.

“Cô sẽ làm thế chứ, Mitzi? Cô sẽ dũng cảm làm vậy chứ? Cô sẽ dũng cảm làm vậy chứ? Cô sẽ sửa sai mọi điều cô có thể chứ? Và cuối cùng cô sẽ giải thoát cho mình khỏi cảm giác tội lỗi đó phải không?”

Một khoảng thời gian dài bứt rứt trôi qua cho đến khi cô mở lời.

“Vâng. Tôi sẽ làm.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »