“NGHE NÀY, ĐÂY GỌI LÀ QUẤY RỒI đấy nhé, chết tiệt!”
Decker và Lancaster đang đứng trước hiên nhà Mitzi Gardiner, cô ta đứng đối mặt với họ, cách một khung cửa, mắt nhìn trừng trừng đầy giận dữ.
“Tôi có thể hiểu cảm xúc của cô bây giờ, cô Gardiner ạ. Nhưng sự thật là, chúng tôi đang cố gắng hết sức để tìm ra lời giải cho những vụ giết người liên tiếp có liên hệ tới cha cô, và dù muốn hay không, cô là một trong số những nguồn tin quan trọng nhất mà chúng tôi có được. Chúng tôi chỉ muốn đặt vài câu hỏi với cô, và chúng tôi sẽ cố hết sức có thể để không gây đau buồn cho cô. Tôi xin hứa.”
Lancaster nhìn Decker với vẻ mặt nghi ngại, bởi vì hiển nhiên, chị chưa bao giờ nhìn thấy anh nói chuyện với bất cứ một kẻ tình nghi hay đối tượng đáng chú ý nào theo cách như vậy.
Gardiner nhìn Lancaster. “Tôi nhớ chị. Hai người cùng xử lí vụ án đó.”
“Phải, đúng là như thế. Tôi phải nói rằng tôi không nghĩ tôi nhận ra được cô.” Lancaster nhìn một lượt dáng người cao ráo, khỏe khoắn, áo quần trang nhã trên người, mái tóc tạo kiểu đẹp hoàn hảo và nước da không tì vết của Gardiner.”
“Tôi biết tôi đã thay đổi khá nhiều kể từ lần cuối chị nhìn thấy tôi.”
“Trông cô rất tuyệt.”
“Cảm ơn.”
“Tôi phải nói rằng tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày chúng ta phải lật lại vụ án này. Nhưng rồi cha cô quay lại thành phố và tuyên bố là ông ấy vô tội.”
Gardiner chỉ tay vào Decker. “Tôi đã nói với anh ta rồi, chuyện đó thật là nhảm nhí. Cha tôi chỉ muốn quấy đảo các người thôi. Khiến cho các người hoài nghi về tội lỗi của ông ấy.”
“Chúng tôi vẫn chưa tìm ra được kẻ nào đã sát hại ông ấy,” Decker nói.
“Anh đã nói rằng anh đang xem xét hai bà góa phụ đó.”
“Đúng thế. Và, một trong hai người đó đã bị sát hại.”
Gardiner há hốc miệng và Decker thấy những ngón tay của cô ta đặt trên cánh cửa đang run rẩy. “Bị sát hại sao? Ai trong hai người vậy?”
“Susan Richards. Tôi tin rằng cô ấy bị bắt cóc từ nhà của mình và sau đó bị giết hại.”
Khi Gardiner không đáp lời, Decker nói tiếp, “Chúng tôi vào trong được không?”
Cô ta dẫn họ đi dọc hành lang, ra chỗ căn phòng có tường kính nhìn ra sân. Cô ta ra hiệu cho họ ngồi xuống, còn bản thân thì đứng đó hết đan hai tay vào nhau, siết chặt, rồi lại bỏ ra.
“Trông cô có vẻ khá bất ngờ,” Decker nói.
“Tất nhiên là tôi bất ngờ rồi. Trước tiên là cha tôi và giờ đến Susan Richards.” Đột nhiên cô ta ngồi thụp xuống đối diện với họ, mắt cúi xuống đăm đăm nhìn vào hai chân.
Lancaster nhìn quanh những đường nét đẹp đẽ của căn phòng. “Cô có căn nhà đáng yêu quá.”
Gardiner lơ đễnh gật đầu, nhưng vẫn không nhìn vào mắt họ.
Decker lấy một vật từ trong túi ra và giơ nó cho cô ta xem. “Tôi nghĩ có thể cô muốn nhận lại cái này.”
Gardiner ngước mắt nhìn lên nhưng không đưa tay đón lấy tấm ảnh.
“Đây là ảnh của cô hồi bé. Chúng tôi tìm được trong ví của cha cô. Trong ví không có gì nhiều. Tôi biết cô nói rằng cô chưa từng tới thăm ông ấy trong tù, nhưng rõ ràng ông ấy đã lưu giữ tấm ảnh này suốt những năm qua.”
Gardiner lắc đầu. “Tôi... tôi không cần nó.”
Decker đặt tấm ảnh xuống bàn, mặt có hình hướng lên trên.
“Mấy người muốn hỏi gì?” Gardiner nói, liếc nhìn tấm ảnh rồi nhanh chóng quay mặt đi.
“Ừm, xin cô đừng cảm thấy khó chịu với câu tôi sắp hỏi, bởi vì tất cả những người có liên quan tới vụ án đều được chúng tôi hỏi điều này. Chúng tôi cần biết cô ở đâu khi Susan Richards được trông thấy lần cuối cùng.”
“Không lý nào anh lại tin rằng tôi có liên quan tới cái chết của cô ấy chứ?”
“Nghe này, tôi không hề muốn tin rằng trên đời này có người dám giết người. Tuy nhiên, một số người chắc chắn lại là như thế. Nhưng tôi không cáo buộc gì cô cả. Lúc này đây, tôi chỉ đang lại trừ những người tình nghi, và chúng tôi sẽ làm được nếu cô có thể kể cho chúng tôi biết lúc đó cô ở đâu.”
“Các anh muốn hỏi lúc mấy giờ?”
Decker nói cho cô ta ngày và giờ đêm hôm ấy.
Gardiner tựa người ra sau và nhắm mắt lại. Rồi cô ta đưa tay vào trong túi áo rút điện thoại ra. Cô ta mở lịch và vuốt vài lượt. sau đó dường như cô ta thở phào nhẹ nhõm. “Tôi cùng chồng dùng bữa tối. Một bữa tiếp khách làm ăn. Có sáu người tất cả. Quán ở ngay tại Trammel đây. Tại một nhà hàng. Từ bảy giờ cho tới quá nửa đêm.”
“Chồng cô có thể xác minh điều này chứ?” Lancaster nói.
“Hai người có nhất thiết phải nói chuyện với anh ấy không?” Gardiner nói với giọng lo lắng. “Anh ấy không biết một điều gì về... về cuộc sống trong quá khứ của tôi.”
“Ừm, nếu cô có thể kể cho chúng tôi nghe tên của một vài người khac có mặt tại đó cũng được.”
“Thế khác gì kể cho anh ấy,” cô ta gắt. “Anh ấy xây dựng được danh tiếng tốt ở vùng này và mọi người tin tưởng anh ấy. Một chuyện như thế này có thể hủy hoại tiếng tăm của chồng tôi.”
“Ừm, cô có nghĩ ra được ai khác có thể chứng thực cô đã ở đâu không?” Lancaster hỏi.
Đột nhiên Gardiner trông rất phấn chấn. “Chờ chút, tôi biết chủ nhà hàng. Chị ấy có thể xác minh được. Chúng tôi đặt phòng riêng và thanh toán bằng thẻ tín dụng. Hai người có thể kiểm tra hóa đơn.”
“Vậy cũng được.”
Lancaster rút một cuốn sổ ra và ghi lại thông tin này.
“Chỉ thế thôi à?” Gardiner hỏi trông rõ ràng là vẫn đang mất tập trung.
“Cô cần nói cho chúng tôi biết cô ở đâu khi cha cô bị sát hại?”
“Cha tôi ư? Giờ thì hai người đang cáo buộc tôi sát hại cha đẻ của mình đấy à?”
“Xin nhắc lại, tôi không cáo buộc gì cô cả. Tôi chỉ đang loại trừ nghi phạm, giống như chúng tôi vừa mới loại trừ cô khỏi diện tình nghi cho cái chết của Susan Richards.”
Cô ta lại xem lịch sau khi Decker nói cho cô ta biết khoảng thời gian cần xem xét. “Tôi ở nhà với gia đình. Thực ra mà nói, có thể vào giờ đó tôi đang ngủ rồi. Giống như hầu hết mọi người,” cô ta nói thêm.
“Và chồng cô có thể chứng thực điều này?”
“Nếu cần thiết,” cô ta nghiến chặt răng mà đáp. “Đã hết chưa?”
“Còn một điểm này không nhất quán,” Decker nói. “Nhưng tôi dám chắc cô có thể chứng minh được thôi.”
Gardiner chán nản nhìn anh. “Tôi nhớ là từ hồi đó dường như anh cũng hỏi mãi không ngừng”
“Tôi e là tôi chưa hề thay đổi. Nhưng tôi là vậy đấy.”
“Điểm không nhất quán gì chứ?”
“Cô đã nói rằng cô chưa từng nhìn qua tủ quần áo của cha mình.”
Gardiner dường như ngay lập tức tỏ vẻ phòng bị. “Ai nói với anh thế?”
“Thật ra là tự cô nói đấy. Lần đầu tiên tôi tới đây hỏi chuyện cô.”
“Ồ, được rồi. Nhưng tôi không hiểu có gì không nhất quán.”
“Báo cáo của cảnh sát nói rằng cô là người chỉ cho đội pháp y tấm ván trong tủ quần áo.”
Gardiner cau mày. “Tôi không nhớ mình đã làm thế.”
“Trong báo cáo ghi như thế.”
“Vậy thì báo cáo ghi sai rồi. Có thể mà, phải không?”
Decker nói, “Vậy là cô cho rằng cô không chỉ cho họ tấm ván đó?”
“Tôi đang nói với anh là tôi không nhớ mình đã làm thế.”
“Được rồi, vậy là có thể họ lục soát và tự mình phát hiện ra nói.”
“Tôi đoán thế.”
“Nhưng tại sao họ lại nói rằng cô là người nói cho họ biết về nó?” Lancaster hỏi.
Mặt Gardiner lúc này tái mét. “Tôi... tôi không biết. Có thể là tôi đã nói. Có thể tôi đã giúp họ tìm kiếm hay gì đó. Có thể lắm chứ. Đã lâu lắm rồi. Lúc đó trí óc tôi không ổn định. Tôi không nhớ rõ nữa.”
Decker nói, “Đã hiểu. Ừm, được rồi, cảm ơn cô đã dành thời gian.”
Anh đứng dậy. Lancaster nhanh chóng làm theo, trông ngạc nhiên vì Decker đã xong việc.
“Chỉ... chỉ có thế thôi à?” Gardiner nói, trông cũng ngạc nhiên không kém Lancaster.
“Tạm thời bây giờ là xong.” Decker đẩy tấm ảnh chụp ngày bé về phía cô ta.
“Tôi nói rồi, tôi không muốn giữ nó.”
“Tôi biết. Nhưng đôi khi con người ta sẽ đổi ý, chẳng phải sao?”
Gardiner không có vẻ gì là sẽ cầm bức ảnh lên.
Decker nói, “Chúng tôi sẽ tự ra về, cô không cần tiễn.”
Khi họ đã vào xe, Lancaster nói. “Được rồi, tôi duyệt cái tính ‘tế nhị’ mà anh mới có, Decker ạ. Nhưng thực lòng thì anh kết thúc cuộc thẩm vấn nhanh quá. Tôi nghĩ chuyện vừa mới bắt đầu vào guồng thôi đấy.”
“Đúng là vừa mới vào guồng. Nhưng đồng thời cô có thể đẩy người ta đi quá xa.”
“Cô ta đang hoảng sợ.”
“Đúng là cô ta đang hoảng sợ. Bởi vì cô ta biết nhiều hơn những gì cô ta kể cho chúng ta. Và cô ta rất quan ngại rằng một ai đó có thể cũng sẽ nhận ra điều đó.”
“Ý anh nói là có thể cô ta đang gặp nguy hiểm sao?”
“Tất cả những người có liên quan tới vụ án này đều có thể gặp nguy hiểm, bao gồm cả cô và tôi.”
“Chúng ta là cảnh sát, chúng ta chấp nhận điều đó. Mitzi Gardiner thì không.”
“Thật sao?” Decker nói trong lúc cho xe chạy.