BAO QUANH LÀ NHỮNG BỨC TƯỜNG BÊ TÔNG, những hàng rào dây thép gai, chó cảnh vệ, lính gác cầm súng trường bắn tỉa đứng trên các tháp canh, nhà tù Travis hiện lên sừng sững bên ngoài Ohio, mang dáng vẻ của nhà tù siêu an ninh.
Decker lái xe đến trước cổng nhà tù và thực hiện kiểm tra an ninh, ngay lúc đó mưa rào trút xuống như thác đổ, khiến cho cả hội ba chân bốn cẳng chạy vào trú mưa. Natty đã sắp xếp cuộc gặp với Karl Stevens, họ được dẫn đến phòng thăm phạm nhân.
Cả ba người, Decker, Lancaster và Mars đều đã quá quen thuộc với các nhà tù, mỗi người đều có lí do hoàn toàn khác nhau. Tiếng huýt sáo, tiếng la hét, mùi hôi của hơn hai nghìn người đàn ông bị giam với nhau trong một cơ sở được thiết kế chỉ chứa nổi một nửa số lượng trên, cùng với đủ thứ mùi hỗn tạp từ các loại hàng lậu bất hợp pháp.
Họ ngồi xuống bàn, cùng chờ đợi sự xuất hiện của Karl Stevens. Một lúc sau, hắn được đưa tới. Decker nhớ trước đây hắn là một người vừa cao vừa gầy, mái tóc bẩn thỉu được buộc túm đuôi ngựa, râu ria xồn xoàm. Ấy thế mà người đàn ông mặc bộ đồ tù nhân màu cam, chân tay đeo xích, đang đứng trước mặt họ đây lại có thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn. Đầu hắn được cạo trắng hếu, râu ria nhẵn nhụi. Cẳng tay phủ kín những hình xăm kéo dài cho đến cổ, lên tận phía sau cái đầu trọc lốc.
Hắn mỉm cười với ba người khi bị ấn ngồi xuống trước mặt họ, bộ xích được cài vào một cái móc trên sàn nhà.
Lính gác đã bước ra xa nhưng vẫn giữ ánh mắt canh chừng từ phía góc phòng.
Stevens nhìn Decker. “Tôi nhớ anh. Decker, phải không?”
Decker gật đầu.
Sau đó, tên tội nhân quay sang nhìn Lancaster. “Còn cô thì tôi găm đến tận tủy. Do cô mà tôi mới phải ở đây.”
“Lẽ nào lại thế, phải dựa vào sự thật mà nói chứ, Karl. Lí do anh ở đây là bởi anh đã giết người.”
“À, sự thật thế này, sự thật thế kia,” Stevens đáp lại với nụ cười tự mãn. Hắn nhìn sang Mars, nét mặt cáu kỉnh. “Không biết anh.”
“Không, anh không biết đâu,” Mars đáp lại.
“Anh cũng là cớm?”
“Anh ấy đang hỗ trợ chúng tôi điều tra,” Decker nói.
Stevens vẫn dán mắt nhìn Mars. “Anh có cái vẻ của người đã từng ngồi tù.”
“Anh đã từng bị giam ở Texas chưa?” Mars hỏi.
“Chưa, sao?”
“Đừng vào đấy, chán lắm.”
Stevens nhìn Decker. “Anh muốn gì? Tôi chuẩn bị đi tập thể dục thì được thông báo là anh muốn gặp tôi.”
Decker trả lời lạnh nhạt. “Xin lỗi vì đã xen ngang buổi tập của anh. Chúng tôi chỉ muốn biết anh có giao dịch với Mitzi Hawkins không?”
“Mitzi Hawkins là ai?”
“Con gái của Meryl Hawkins.”
Stevens nhún vai. “Nghe chả quen cái mẹ gì. Tôi bán đồ cho nhiều người lắm.” Hắn cười sảng khoái. “Bán hàng thì hỏi thẻ căn cước làm cái mẹ gì.”
Decker miêu tả Mitzi cho hắn nghe.
Stevens bật cười. “Anh lại định đùa tôi à? Anh vừa mới miêu tả mọi con điếm thèm thuốc mà tôi từng bán cho đấy.”
“Thế còn Frankie Richards? Anh có nhớ cậu ta không? Lúc đó cậu ta mới mười bốn tuổi. Tử vong ở nhà còng với cha, em gái, và một người đàn ông tên David Katz. Tất cả đều bị giết hại.”
“Chả biết, không quen. Còn gì nữa?”
Lúc này Decker đang nhìn hình xăm trên cẳng tay hắn. Các hình xăm chữ và kí hiệu.
Khi Stevens nhận ra điều đó, hắn hạ thấp cánh tay xuống phía dưới mặt bàn, tiếng xích kêu lạch xạch theo từng cử động.
“Trong này anh thuộc băng đảng nào thế, Karl?” Decker hỏi.
Stevens cười ngoác miệng. “Quỷ thần ơi, tôi là người Thụy Sĩ đó. Phe trung lập. hầu hết mấy gã ở đây đều là Tây với Bồ, hoặc là màu da đó.” Hắn chỉ vào Mars. “ Lũ như tụi này mới thuộc các băng đảng, mấy gã da trắng thì không. Chúng tôi chỉ là phần thiểu số thôi.”
“Anh không phải gã da trắng duy nhất ở trong này,” Lancaster nói. “Không một chút nào.”
“Chà, hầu như lúc nào tôi cũng cảm thấy mình là bên thiểu số. Chúng ta phải hành động chút gì chứ.” Hắn lại cười toe toét. “Giành lại đất nước.”
“Bằng cách nào? Bắt nhốt thêm nhiều người da trắng hơn ư?” Mars nói.
Stevens không cười nữa. “Không. Chỉ cần loại như mấy người ở yên ngoài đó.”
“Tôi sinh ra ở đây.”
“Thế cũng đâu thay đổi được màu da đâu,” Stevens đáp lại, tặng thêm một nụ cười tự mãn. “Chúng ta nói xong chưa?”
Lancaster lên tiếng, “Karl này, nếu anh có thể thẳng thắn với chúng tôi thì chúng tôi có thể giúp anh ra khỏi đây.”
Hắn đánh mắt sang chị, hoàn toàn chú tâm. “Giúp tôi ra khỏi đây, bằng cách nào?”
“Bản án của anh. Có thể điều chỉnh linh hoạt.”
“Tôi đã thụ hình được năm năm trong bản án mười đến hai mươi năm tù của mình rồi. Các người có thể làm gì?”
“Còn tùy thuộc vào chuyện anh có thể làm gì cho chúng tôi.”
Hắn đảo mắt. “Lúc nào cũng là cái trò mèo cũ rích này. Tôi phải nói điều tôi biết, đấy là nếu có biết gì, sau đó các người đưa ra một thỏa thuận theo ý mình, bắt tôi hoặc chấp nhận hoặc không được gì cả. Làm gì có thương vụ nào lại đàm phán cái kiểu đó?”
Decker nói, “Đây không phải chuyện làm ăn. Đây là chuyện anh sẽ được ngồi tù ít năm hơn so với bản án hiện tại.”
Stevens nói tiếp, “Tôi có thể nói dối và kể cho các người nghe bất cứ điều gì các người muốn. Sau đó các người sẽ đổi cho tôi một kèo thật thơm. Nghe thấy thế nào?”
“Nói dối thì không có kèo đâu. Chúng tôi cần nghe sự thật đã được chứng thực.”
“Chuyện xảy ra lâu lắm rồi. Làm thế nào các anh các chị cảnh sát đây có thể mong chờ tôi nhớ được chút gì?” Ngay khi vừa dứt lời, nét mặt Stevens bỗng trở nên căng thẳng.
Decker nói, “ Chuyện gì xảy ra lâu lắm rồi?” Stevens không trả lời. anh nói tiếp. “Tôi tưởng anh không nhớ bất cứ điều gì về Frankie Richards hay Meryl Hawkins cơ mà,”
“Chỉ là nói cho có chuyện mà,” Stevens đáp lại một cách không thoải mái, dáng điệu vênh váo của hắn giờ đã không còn nữa.
Lancaster nói xen vào, “Thế anh có muốn thỏa thuận hay không? Chúng tôi có thể rời đi ngay lập tức, nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ ghi thêm vào trong hồ sơ về chuyện anh không hề hợp tác. Một lời đó thôi cũng đủ đẩy mức tù lên mức tối đa hai mươi năm đấy nhé.”
Stevens rướn người lên trước và có thể cũng trèo qua luôn cả bàn nếu không có xiềng xích giữ lại. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn y như một loài động vật hoang dã đang gầm gừ. “Mày mà làm loạn lên, con khốn kia, mày sẽ hối hận đó. Tao không có yêu cầu mày đến đây.”
“À vậy sao, Karl?” Lancaster đáp. “Mày có bạn bè bên ngoài à?”
“Bạn bè tao ở bốn phương tám hướng.”
“Thế bạn bè mày đâu khi cái mông mày mục rữa ở đây?” Chị ngừng lại. “Bạn bè thân thiết ghê nhỉ. Tại sao mày lại nghĩ chúng có nghĩa vụ giúp mày chứ?”
“Có ai nói gì về chuyện nghĩa vụ đâu?” Hắn quát tháo.
Đội lính canh tiến lên một bước nhưng Decker vẫy tay ra hiệu cho họ lùi lại. Anh nói tiếp, “Bởi vì những kẻ như mày chỉ là hạt cát thôi, Mary và tao đã chứng kiến cả trăm trường hợp như mày rồi. Mày ngu mới để bị bắt, còn bè lũ mày gọi là ‘anh em bạn bè’ đã cao chạy xa bay, không thấy tăm hơi. Kết quả là: Mày vào tù còn chúng nó thì không.”
“Các người không biết đang phải đối đầu với ai đâu.”
“Thế thì nói cho chúng tôi biết đi,” Decker đáp lại. “Tôi luôn muốn biết đối thủ của mình là ai.”
Động tác xua tay của Stevens kèm theo tiếng lạch xạch từ chiếc xích. “Tôi chỉ hùng hồn thôi. Toàn nói vớ vẩn.”
“Nhắc lại chuyện về Richards và Hawkins: Anh giao dịch với cả hai người này, tôi dám cá là vậy. Có thể anh đã nghe được từ một trong hai người thông tin có liên quan đến chuyện đã xảy ra?”
Lancaster nói thêm, “Và có thể anh đã nhìn thấy Meryl Hawkins ở đây, rồi hai người đã nói chuyện với nhau. Về nhiều thứ? Sau đó ông ta được phóng thích.”
“Thật vớ vẩn. Tôi cũng bị ốm cơ mà. Tôi có bệnh về gan.”
“À, vậy ra anh biết chuyện ông ta được thả vì bị ung thư giai đoạn cuối hả?” Decker hỏi.
Một lần nữa, tên tù nhân trông có vẻ chán nản trước chính lời nói vừa tuôn ra của mình, Decker nói, “Lần thứ hai anh để lộ trong khi nói chuyện với chúng tôi rồi đấy, Karl. Tôi nghĩ anh cần nói cho chúng tôi điều anh biết, và chúng tôi sẽ lập một thỏa thuận cho anh. Anh sẽ ra khỏi đây sớm hơn bản án .”
“Anh nghĩ chuyện đơn giản vậy á?”
“Tôi không biết. Thử mới biết chứ, phải không?”
“Tôi sẽ suy nghĩ về lời đề nghị đó.”
Lancaster tiếp lời, “Còn gì mà phải suy nghĩ nữa? Anh giúp chúng tôi, chúng tôi giúp anh.”
Stevens lắc đầu.
“Nói chúng tôi nghe, có phải anh đã nói chuyện với Hawkins?” Decker hỏi.
“Có thể tôi đã nhìn thấy ông ta ở đây.”
“Và có thể anh đã nói chuyện với ông ta về vụ giết người?”
“Tại sao anh không tự hỏi ông ta đi?”
Lancaster đáp, “Chúng tôi cũng định hỏi, nhưng ông ta đã bị giết.”
Stevens mặt tái nhợt như sắp phát ốm đến nơi. “Tôi phải đi đây.” Hắn nhìn đội lính gác. “Này, tôi nói xong rồi.”
Decker nói, “Không cần phải thế đâu, Karl.”
“Có, có chứ. Giờ các người mặc xác tôi đi.”
Khi hắn ta bị dẫn đi, Lancaster nói với Decker, “Tôi làm hỏng chuyện rồi. Đáng lẽ tôi không nên kể cho hắn ta biết chuyện đã xảy ra với Hawkins.”
“Tôi không nghĩ chuyện đó có ảnh hưởng gì đâu, Mary, nhưng chúng ta đã thu được một đầu mối.”
“Là gì vậy?”
“Những hình xăm trên cánh tay Stevens trông rất giống với những hình xăm mà tôi nhìn thấy trên người của kẻ bắn súng đã giết Sally Brimmer.”
“Gì cơ? Anh chắc chứ?”
“Có, tôi chắc chắn.”
Khi họ vừa mới quay lại Burlington, Natty gặp bọn họ trong phòng làm việc của thanh tra. “Có chuyện quái gì vừa xảy ra ở đó thế hả?”
“Anh nói vậy là sao?” Lancaster hỏi.
“Bọn họ vừa phát hiện Karl Stevens ăn trọn một con dao găm vào cổ. Hắn chết rồi.”