Chuộc Tội

Lượt đọc: 12522 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69

“TÔI KHÔNG THÍCH BỊ QUA MẶT như thế,” Decker càu nhàu.

Anh đang ngồi cùng Lancaster và Mars trong phòng chờ cho người nhà bệnh nhân ở bệnh viện Trammerl, tại đây Mitzi được đưa vào khu chăm sóc tích cự. Cũng giống như Rachel Katz, cô ta được cảnh sát có vũ trang canh gác 24/7 ở ngoài phòng bệnh.

Mặc dù các bác sĩ hi vọng cô ta có thể hồi phục, song họ không dám bảo đảm tình trạng tâm thần của cô ta sẽ ra sao sau khi tỉnh lại. Một bác sĩ nói với họ, “Thứ thuốc cô ta uống khi bị lạm dụng quá liều có thể phá hủy mạnh một số vùng nhất định trong não bộ có liên quan đến khả năng ghi nhớ.”

“Ồ, tuyệt vời chưa kìa,” Decker đáp. “Trong khi chúng tôi lại cần cô ta nhớ ra rất nhiều điều.”

Lúc này, Lancaster nói, “Chúng tôi tìm được xe của Brad Gardiner bị bỏ lại các nhà khoảng ba km. Có thể anh ta đã được đón tại đó và đưa đi đâu đó.”

“Tôi chưa từng nghĩ chồng cô ta có khi cũng có phần trong toàn bộ sự việc này,” Decker rầu rĩ nói.

“Sắm vai một người chồng trong suốt những năm qua sao?” Mars nói. “Thật là quá đỗi tận tâm.”

“Đồng ý,” Lancaster nói. “Ý tôi là họ có hẳn một đứa con chung luôn đấy chứ.”

“Tôi không có ý nói anh ta không yêu cô ta hoặc không muốn kết hôn và có con,” Decker nói. “Nhưng tôi không thể nghĩ ra lí do nào khác để giải thích tại sao anh ta lại biến mất như thế, trừ phi anh ta sợ rằng chúng ta sẽ phát hiện ra gì đó.”

“Chuyện này không chỉ liên quan đến rửa tiền không thôi đâu, Decker ạ,” Lancaster nói.

“Chúng ta cần tìm hiểu mọi thông tin có thể tìm được về Brad Gardiner.”

Lancaster nói, “Chúng tôi đã bắt đầu tìm hiểu rồi. Anh ta học đại học ở Illinois. Chuyển tới đây từ mười lăm năm trước. Làm nhiểu việc khác nhau trong ngành tài chính. Giờ thì đang tập trung vào thị trường giới thiệu việc làm cao cấp.”

“Mitzi từng kể tôi nghe qua. Cô ta gọi đó là nền tảng giới thiệu việc làm cao cấp.”

“Đúng thế,” Lancaster nói. “Có vẻ như anh ta không giới thiệu những công việc được trả lương bèo bọt. Anh ta tập trung vào các lĩnh vực kiểu như tài chính, luật, công nghệ cao, các ngành sản xuất, năng lượng. Họ trả những khoản lương cao và anh ta cũng được hoa hồng nhiều.”

“Tôi tự hỏi không biết sao anh ta gặp được Mitzi,” Decker nói.

“Anh thực sự nghĩ tất cả đều là được sắp đặt sau vụ giết người mười ba năm trước à?”

“Cô ta không kết hôn với anh ta từ mười ba năm trước. Cô ta phải trải qua cuộc đại tu cuộc đời trước. Cô ta kể với tôi là Katz đã giúp đỡ cô ta chuyện đó. Rồi sau đó Gardiner xuất hiện và cưới Mitzi, họ có con và có một cuộc sống hoàn mỹ.”

“Thời điểm Gardiner tới nơi này cũng gần trùng với thời gian David Katz mở nhà hàng American Grill,” Lancaster nói.

“Đúng thế. Mitzi nói rằng chồng cô ta không hay biết gì về quá khứ của mình. Hoặc là cô ta nói dối về việc ấy, hoặc cô ta không biết có thể cuộc hôn nhân của mình đã được sắp đặt.”

“Cứ cho là như thế, tại sao chúng lại phải tốn công tốn sức như thế để Mitzi có một cơ hội thứ hai làm lại cuộc đời chứ?” Lancaster tự hỏi.

“Cô ta đã giúp chúng đổ tội sát hại bốn mạng người lên đầu cha mình. Chúng muốn cô ta phải ngoan ngoãn nghe lời.”

Lancaster lắc đầu và nói, “Được rồi, nhưng nếu chúng lo sợ việc có thể cô ta sẽ nói ra gì đó, tại sao không giết quách đi cho xong? Những kẻ như thế đâu có vẻ gì là ngại giải quyết rắc rối bằng bạo lực đâu. Vả lại cũng có vẻ như cô ta không phải là nhân tố chính trong những gì mà chúng đang làm.”

“Có thể chúng sợ rằng xuống tay quá nhanh sau khi giết hại những người kia sẽ làm dấy lên nghi ngờ và bị tìm hiểu. Khi Meryl đã bị chỉ định là kẻ giết người, thì chẳng có ai tìm hiểu gì thêm nữa. Tôi hiểu rõ điều này hơn bất kì ai.”

Mars nói, “Và có vẻ như mọi chuyện đã trót lọt, trong suốt bao năm qua.”

Decker trông trầm ngâm. “Nhưng giờ khi Gardiner và Katz đã được xác định có liên quan, có thể chúng ta sẽ tìm hiểu được mọi chuyện.”

“Chà, Katz vẫn chưa tỉnh lại, mặc dù bác sĩ nói có thể, còn Gardiner thì vẫn chưa qua cơn nguy kịch,” Lancaster nói. “Anh cũng đã nghe bác sĩ nói về tình trạng trí nhớ của cô ta nếu cô ta tỉnh dậy rồi đấy. tôi không nghĩ chúng ta có thể dựa vào ai trong hai người họ.”

“Tôi đồng ý,” Decker đáp. “Điểm xuất phát của chúng ta sẽ là nhà hàng American Grill. Chúng ta phải tìm hiểu có gì trong đó.”

“Được thôi, nhưng chúng ta chẳng có lí do phù hợp nào để lục tìm một căn hầm ngầm dưới lòng đất ở nơi đó cả,” người cựu cộng sự của anh nói.

“Chúng ta có thể lịch sự xin phép,” Mars nói.

Decker lắc đầu. “Và Bill Peyton sẽ có quyền nói rằng người duy nhất có thể cho phép thực hiện yêu cầu đó đang nằm trên giường bệnh, bất tỉnh. Và nếu chúng ta đánh động hắn, trong khi hắn đang dở tay cái việc mà hắn đang làm, thì như thế sẽ không hay tí nào. Ấn tượng của tôi về gã đó là hắn thực sự rất láu cá.”

“Thế thì chúng ta sẽ làm gì?” Mars hỏi.

Decker nhìn Lancaster. “Cô cho chạy dấu vân tay của Peyton chưa?”

“Rồi. Không tìm được gì. Hắn không nằm trong hệ thống.”

“Việc hắn không có lịch sử phạm tội cũng chưa chứng minh được gì. Chúng ta có thể đào sâu hơn về hắn không? Cố tìm hiểu lai lịch của hắn ấy? Hắn làm gì trước khi tới đây?”

“Chúng ta có thể. Chỉ có điều tôi không biết chúng ta sẽ tìm được đến đâu. Nếu hắn không nằm trong hệ thống, có thể sẽ rất khó để tìm ra hồ sơ của gã. Tôi đoán trên cả nước này có rất nhiều người mang tên Bill Peyton.”

“Ừ, tôi đã thử tra sơ bộ trên mạng và cũng chẳng tìm ra được thông tin nào. Nhưng chúng ta phải tìm cách nào đó để được lục soát căn phòng bí mật kia,” Decker nói.

“Tôi đồng ý. Chỉ có điều tôi không biết phải làm thế nào.”

“Nếu Katz tỉnh lại, chúng ta có thể có được sự đồng ý của cô ta.”

“Đúng vậy, nhưng khả năng đó có thể không bao giờ xảy đến,” Lancaster bắt bẻ.

“Vậy thì chúng ta phải thử cách khác,” Decker nói.

“Tôi biết, nhưng cách gì đây?”

“Đến lúc này, chúng ta toàn là đi sau thôi. Chúng đã dắt mũi chúng ta đi vòng vòng. Tôi bắt đầu chán ngấy việc đó rồi.”

“Ừ, thì sao?”

“Thế thì hãy giật dây chúng một lần xem sao.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »