LANCASTER GẶP DECKER BÊN NGOÀI TÒA nhà căn hộ của Sally Brimmer ở phía tây của thành phố. Đó là một tòa nhà sáu tầng không có gì đặc biệt, được xây bằng gạch màu trầm tối.
“Katz thế nào rồi?” Lancaster hỏi khi chị đến gần anh.
“Vẫn chưa tỉnh, nhưng có vẻ đã qua cơn nguy kịch.”
“Ồ, thế thì tốt quá.”
“Ừ, và sẽ còn tuyệt hơn nữa nếu cô ta tỉnh lại và kể cho chúng ta nghe mọi chuyện.”
Họ vào trong và đi thang máy lên tầng bốn. Lancaster có chìa khóa vào căn hộ của Brimmer
“Đã kiểm tra rồi, không tìm thấy gì cả. Nhưng tôi không dám chắc họ đã kiểm tra kĩ cỡ nào. Suy cho cùng, chúng ta đã nghĩ anh mới là mục tiêu.”
“Tôi cũng nghĩ thế cho tới khi nhận ra không phải.”
Họ tiến vào trong căn hộ và nhìn quanh. Công việc của Brimmer cũng không được trả lương nhiều, cả hai người họ đều biết rõ, nhưng căn hộ của cô ấy được sắp xếp ngăn nắp và nội thất khá đầy đủ, có gối và rèm, nội thất làm từ chất liệu chắc chắn, thảm trải sàn kiểu phương Đông xin xắn phủ trên sàn gỗ cứng.
Decker nhìn Lancaster. Chị nói, “Cha mẹ cô ấy có tiền. Tôi từng đến đây một lần dự tiệc và có gặp họ. Rất tốt bụng. Họ giúp đỡ tài chính cho cô ấy, theo tôi thấy là vậy.”
“Ừ.”
“Hiển nhiên họ suy sụp lắm. Họ đã tới nhận di hài của cô ấy về. Gia đình cô ấy ở bờ Đông.”
“Thế làm sao mà Brimmer lại tới đây làm việc?”
“Cô ấy học đại học gần Burlington. Tốt nghiệp xong thì làm một vài công việc liên quan đến ngành quan hệ công chúng. Anh trai cô ấy là cảnh sát ở Boston. Tôi đoán do ông anh nên cô ấy cảm thấy hứng thú với nghề này. Khi đó Phòng đăng tuyển người. Cô ấy chuyển tới đây và làm việc khá là tốt. Nhưng tôi không nghĩ cô ấy sẽ ở lại đây lâu dài. Cô ấy có nhiều tiềm năng. Với lại cô ấy vẫn còn quá trẻ.”
“Tất cả chúng ta đều có nhiều tiềm năng, cho tới một lúc nào đó thì không còn nữa.” Decker nhận xét, mặt không cảm xúc.
“Vậy chúng ta đang làm gì?’
“Bất cứ thứ gì có vẻ liên quan.”
“Trời ơi, cảm ơn anh vì lời gợi ý rất ư là chi tiết.”
Họ lần lượt tìm kiếm từ phòng này sang phòng khác, rồi đến phòng ngủ của Brimmer. Decker kiểm tra phòng tắm bên trong căn phòng này, còn Lancaster thì lục soát tủ quần áo.
Một vài phút sau, Lancaster gọi lớn, “Này, Decker!”
Anh đi tới và thấy Lancaster đang cầm một thứ gì đó.
“Cái gì đây?” Anh hỏi.
Chị giơ vật đó lên cao hơn. Đó là một bộ tóc giả loại tóc ngắn.
Màu vàng hoe.
Decker đưa mắt nhìn thẳng vào Lancaster. “Cô có nghĩ chính Sally là người đóng giả Susan Richards không?” Anh nói.
“Tôi nghĩ có khi thế. Gardiner không phải người đóng giả. Và nếu cũng không phải là Katz thì còn ai hợp với miêu tả ngoại hình đó nữa?”
“Sally vừa đúng chiều cao và tạng người đó,” Decker thừa nhận.
Lancaster sờ tay vào bộ tóc. “Bộ tóc này gần giống chiều dài và kiểu tóc của Susan Richards. Từ khoảng cách đó, khi cô ấy quay lưng lại và bà lão nhìn thấy cô ấy trong bóng tối, có lẽ bà ấy sẽ bị đánh lừa.”
Decker cầm lấy bộ tóc trong tay và xem xét nó. Kí ức quay trở lại với anh một cách dễ dàng. Sally ở công viên. Cô mặc áo khoác dài, đi găng tay và đội nón. Chính xác y như bộ đồ của người phụ nữ được trông thấy rời khỏi nhà Richards.
“Vậy nếu cô ấy tham gia vào việc đó, liệu cô ấy có biết là Richards, lúc đó hoặc đã bị sát hại hoặc bị đánh thuốc, nằm trong vali không?” Anh nói.
“Tôi không tin là cô ấy không biết.” Lancaster đáp. “Nhưng rồi sẽ có câu hỏi là tại sao cô ấy lại làm thế?”
“Cô ấy cư xử khá kì lạ,” Decker nói. “Khi cô ấy tương tác với tôi. Trước và sau khi Richards mất tích.”
“Lạ như thế nào?”
“Cảm thấy có tội, có lẽ thế. Nhưng khi đó tôi chỉ liên hệ thái độ ấy với việc cô ấy qua lại với Natty.”
“Cũng là có tội, nhưng bản chất khác nhau.” Lancaster lắc đầu. “Trong mắt tôi Brimmer là một người rất thật thà. Thế quái nào mà cô ấy lại dính dáng đến chuyện như thế này nhỉ?”
“Ừm, chúng ta không biết chắc có phải thế hay không. Chúng ta tìm thấy một bộ tóc giả trông giống như tóc của Richards, nhưng đó có thể chỉ là trùng hợp. Phụ nữ vẫn thường cất sẵn vài bộ tóc giả trong tủ mà.”
“Đúng là thế. Nếu chúng ta tìm được tóc của Sally trong bộ tóc giả này, thì cũng chẳng chứng minh được gì. Nếu cô ấy không liên can, khả năng là cô ấy mua nó để đội thôi.”
“Chúng ta phải tìm bằng chứng khác. Nếu cô ấy nhận tiền mua chuộc, có thể chúng ta sẽ tìm được lịch sử giao dịch từ các tài khoản của cô ấy.”
“Nếu cô ấy không nhận tiền mua chuộc thì sao?”
“Vậy thì chắc hẳn đã có kẻ nào đó ép buộc cô ấy làm việc này.”
“Bằng cách nào?”
“Có lẽ có kẻ nào đó biết về mối quan hệ giữa cô ấy và Natty chăng?”
“Ừm, có thể lắm. Họ giấu khá kĩ. Chúa ơi, đến tôi còn chẳng biết.”
Lancaster cầm lại bộ tóc giả và đặt nó vào túi đựng bằng chứng mà chị vừa lấy từ trong túi áo khoác ra. “Anh vẫn nghĩ động cơ sát hại Richards là để đổ tội sát hại Hawkins lên đầu cô ấy à?”
“Chúng phải làm sao để dừng cuộc điều tra lại chứ Mary. Cảnh sát bắt đầu xem xét lại yêu cầu của Hawkins, mọi thứ có thể trở nên rất nguy hiểm cho kẻ đứng đằng sau tất cả những chuyện này. Việc dàn dựng như thể cô ấy đã tự tử là một cách hay để đạt được mục đích đó.”
“Có điều kế hoạch ấy đã không thành công.”
“Chúng làm sao biết trước được kết quả. Chúng phải thử thôi. Richards là quân bài tốt nhất mà chúng có để đánh cược.”
“Tại sao không phải là Rachel Katz? Cô ta cũng có động cơ để giết chết Hawkins mà.”
“Đúng là cô ta có. Nhưng tôi không nghĩ giết Katz lại có lợi cho chúng.”
“Sao lại không? Thì vẫn có kẻ cố tìm cách sát hại cô ta đấy thôi.”
“Đó là sau này.”
“Vậy chúng dựa vào tiêu chí gì để chọn một trong hai người họ.”
“Hãy thử nhìn theo hướng này: Katz trở nên giàu có kể từ sau cái chết của chồng cô ta. Richards thì không.”
“Vậy là anh nghĩ Katz có liên quan đến vụ giết người mười ba trước?”
“Tôi không kết luận xa đến thế, Mary ạ. Nhưng tôi nghĩ sau cùng hóa ra Katz có ích. Còn Richards thì không. Thế nên có thể trừ khử cô ấy.”
“Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này hả Decker?”
“Ồ, bất luận đó là gì, nó vẫn đã và đang diễn ra trong ít nhất mười ba năm nay.”
“Từ cái ngày xảy ra vụ giết người sao?”
“Thật ra có thể là trước đó một thời gian nữa co.”
Lancaster nhìn vào món vật chứng đã được đóng trong túi. “Tôi sẽ phải báo với Natty việc này. Hiện tại anh ta đang chịu trách nhiệm điều tra.”
“Tôi không nghĩ anh ta sẽ chịu chấp nhận việc chúng ta nghi ngờ Sally là đồng lõa trong vụ sát hại Richards đâu.”
“Thế là nói giảm nói tránh rồi đấy. Trừ phi anh ta cũng có dính líu,” đột nhiên trong đầu chị nảy ra một suy nghĩ, chị nói tiếp. “Anh có nghĩ có khi nào là vậy không?”
“Tôi nghĩ tất cả mọi người đều là kẻ tình nghi cho đến khi được chứng minh là không phải.”