Chuộc Tội

Lượt đọc: 12562 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82

BOGART NÓI, “Rõ ràng để can thiệp sâu vào tiến trình dân chủ, bên Moscow đang cố chiêu mộ thêm nhiều người Mỹ nằm ngoài xã hội và biến họ thành những tên tai sai ngay trên chính quê hương ta, với mong muốn sẽ gây ra nhiều chia rẽ và bất ổn xã hội hơn.”

Bogart, Mars, Jamison và Decker đang cùng ăn tối ở Suds.

“Thế Eric Tyson và Karl Steven cũng thuộc trong nhóm này sao?” Jamison hỏi.

“Đúng vậy.”

Decker vừa ăn nốt miếng khoai tây chiên cuối cùng, vừa liếc mắt lén lút nhìn nét mặt bất bình của Jamison. Đột nhiên mặt cô sáng bừng lên rồi nói, “Được rồi, anh đã nhét đủ lượng thức ăn nhanh của ngày hôm nay rồi nhé. Nhưng ngày mai sẽ không được như thế nữa đâu.”

Bogart nói tiếp, “Người ta phát hiện ra Childress chết ngủm ở trong phòng giam. Nguyên nhân là do thức ăn. Ngộ độc do một loại chất độc hóa học công nghiệp. Người Nga là chuyên gia về khoản này. Chắc là ngoài Childress, bọn chúng cũng đã gài thêm nhiều người khác trong phòng cảnh sát. Đội trưởng Miller hiện đang điều tra chuyện đó.”

“Có thông tin gì về Egorshin không?” Mars hỏi.

Bogart lắc đầu. “Chúng tôi cho rằng hắn đã cao chạy xa bay ra khỏi đất nước này vào cái đêm hắn ta chạy khỏi nhà gia đình Richards. Rất có thể hiện giờ hắn đã quay lại Moscow rồi. hai gã chúng ta bắt được thì không hé lấy nửa lời. tôi thấy khá ngạc nhiên khi chúng không có viên Cyanide 1 nào được giấu trong kẽ răng 2 . Chúng ta sẽ chẳng thể moi được thông tin gì từ miệng chúng đâu. Tuy nhiên chúng tôi đã tìm thấy hồ sơ của những tên ‘học việc’ khác làm việc ở quán Grill. Chúng ta sẽ sử dụng cái đó, cùng với các thông tin khác, để truy vết các ổ nhóm gián điệp khác của Egorshin trên toàn quốc.”

1. Một loại chất độc cực mạnh, chất độc này có mùi hạnh nhân đặc trưng.

2. Trong các tác phẩm đề tài điệp viên hoặc trinh thám, thường có phân đoạn các gián điệp khi bị bắt thì sẽ tự tử bằng cách cắn thuốc độc được giấu trong kẽ răng để tránh bị kẻ thù tra khảo và để lộ thông tin.

“Chà, tôi mong anh sẽ tìm được cho đến tên gián điệp cuối cùng,” Mars nói.

“Thế họ sẽ xử trí thế nào với Rachel Katz?”

“Bảo vệ nhân chứng, có thể là thế. Cũng giống với Mitzi Gardiner và con trai cô ta. Gardiner sẽ có một buổi khai báo trước tòa để chứng minh sự vô tội cho cha cô ta. Hồ sơ giết người sẽ bị xóa. Giờ ông ấy là một người dân hoàn toàn vô tội.”

“Đồng thời là một người quá cố,” Decker sầu não đáp. “Ông ấy sẽ không bao giờ biết được chuyện này.”

Mars tiếp lời, “Này, anh bạn, anh phải có niềm tin chứ. Niềm tin của tôi mách bảo tôi rằng người đàn ông đó biết đấy. Ông ấy yêu cầu anh chứng minh ông ấy vô tội. Và anh đã làm được.”

“Chờ tôi vài phút,” Decker nói.

Anh trèo ra khỏi chiếc xe mà Jamison đang lái, còn Bogart và Mars thì đang ngồi ở ghế sau.

Bogart nói, “Anh sẽ quay lại với chúng tôi chứ? Không bẻ lái điều tra thêm một vụ khác vừa chợt xuất hiện đâu đấy nhé.”

Decker gật đầu. “Không. Tôi nghĩ tôi đã thỏa thuê rồi, ít nhất hiện giờ là vậy.”

“Tốt lắm, Decker,” Mars nói. “Khi nào chúng ta quay lại D.C., tôi sẽ khao một chầu bữa tối. Harper cũng sẽ tham gia với chúng ta.”

Decker gật đầu và tiến thẳng lên phố. Anh ngước mắt lên thì thấy Mary Lancaster đang tiến đến từ hướng ngược lại. Hai người chạm mặt nhau đằng trước ngôi nhà cũ của Decker.

“Cảm ơn cô đã gặp tôi ở đây, Mary.”

“Tôi cho rằng anh muốn nói lời tạm biệt.” Chị liếc mắt nhìn ngôi nhà. “Nhưng tôi không chắc tại sao lại tạm biệt ở đây.”

“Chuyện phức tạp lắm.”

“Tôi cũng nghĩ thế.”

“Tôi sẽ trở lại đây gặp cô.”

“Anh không phải làm vậy đâu.” Chị nhìn theo hướng chiếc xe mà Jamison, Mars và Bogart đang ngồi đợi. “Anh có cuộc sống mới rồi mà, Amos. Tách biệt khỏi nơi này. Một điều thật tốt.” Chị nhìn ngôi nhà nơi chứa đựng biết bao nhiêu niềm đau khổ của Decker. “Anh cần phải giải thoát khỏi nơi này, một lần và mãi mãi.”

“Tôi sẽ không làm thế đâu, Mary.”

“Tại sao?”

“Cô là bạn tôi.”

“Anh cũng là bạn tôi. Nhưng...”

“Trong những năm tới, cô sẽ trải qua một số chuyện, những chuyện mà, ở một mức độ nào đó, tôi ít nhiều có khả năng hỗ trợ cô đối mặt với chúng.”

Lancaster cúi xuống, rút một điếu thuốc ra khỏi bao, liếc nhìn làn khói một lúc lâu rồi búng nó ra xa.

“Tôi vẫn thấy sợ lắm.”

“Sợ hãi là điều hết sức bình thường. Hầu hết ai cũng sẽ thấy thế. Nhưng cô có Earl. Và cô còn có tôi nữa.”

Cô nhìn anh với vẻ bối rối. “Anh đã thay đổi rồi, Amos. Từ lúc rời khỏi đây.”

“Thay đổi ra sao?”

“Anh đã thay đổi. Dường như anh...” Giọng chị lạc đi vì dường như chị không biết phải dùng lời lẽ như thế nào nữa.

“Bớt vô tâm hơn nhiều chăng?” Decker nói, một nụ cười hằn nhẹ trên khóe môi.

“Có thể nói vậy.”

Nét mặt chị càng ủ rũ hơn. “Tôi vô cùng cảm kích trước lời đề nghị giúp đỡ của anh. Và tôi rất mong được gặp lại anh.” Chị lại nhìn ngôi nhà, sau đó quay ra nhìn anh đầy tò mò. “Nhưng tại sao lại phải là ở nơi này chứ không phải nơi khác?”

“Có phải cô từng nói cô không biết gia đình Henderson?”

“Không biết, nhưng trông họ giống một gia đình hạnh phúc.”

“Tôi chắc chắn họ là một gia đình hạnh phúc. Đây là một chốn lý tưởng để xây dựng gia đình.”

“Chà, rõ ràng là với việc đánh đuổi đám người Nga cuốn xéo khỏi đây, anh đã khiến nơi này tốt đẹp hơn.”

Decker lui lại một bước và ngước nhìn toàn bộ căn nhà cũ.

“Tràn đầy kỉ niệm,” Lancaster nói. “Nhất là với người có khả năng ghi nhớ như anh.”

“Nơi này quả thật tràn đầy kỉ niệm. Hầu hết là những kí ức tuyệt vời. Lẫn một vài kí ức kinh hoàng không thể diễn tả thành lời.”

“Thế anh định lưu giữ lại những kí ức nào?”

“Trường hợp của tôi thì làm gì có chọn lựa. Nhưng tôi có quyền xếp chúng theo mức độ ưu tiên.”

“Anh có nghĩ mình có thể làm thế không?”

“Tôi có thể thử.”

Decker suy nghĩ về những thước phim cứ chiếu đi chiếu lại trong đầu anh, những thước phim về lúc anh phát hiện ra cảnh tượng gia đình mình bị sát hại dã man.

“Tôi có thể cố gắng nhiều hơn nữa, ít nhất là vậy. Nói thực là tôi buộc phải thế.”

“Chúc anh thành công với việc ấy. Tôi thực tâm cầu mong anh thành công.”

Trước khi anh rời đi, Decker khiến Lancaster kinh ngạc khi anh ôm lấy chị thật lâu.

“Tôi không ngờ đấy,” chị nói lúc hai người cùng bước lùi lại.

“Có thể cả tôi cũng không ngờ tới. Nhưng... cảm giác thật bình yên.”

“Đúng vậy, Amos, thật bình yên.”

Decker bước trở về xe và trèo lên. “Tôi không biết màu đỏ tía có nghĩa là gì,” anh nói.

“Gì cơ?” Jamison hỏi, trong khi Bogart và Mars nhìn anh với vẻ khó hiểu.

“Lúc Hawkins bước đến trước mặt tôi ở nghĩa trang ngày hôm đó, có một vầng màu đỏ tía bao quanh ông ấy. trước đó tôi chưa gặp phải hiện tượng này bao giờ.”

Tất cả đều yên lặng một lúc, cho đến khi Jamison nói, “Có thể đó là một phương thức mới của não bộ để báo hiệu cho anh rằng có một người tốt đang cần đến sự giúp đỡ.”

“Nếu thật là vậy, thì tôi nghĩ sau này có thể mình sẽ gặp phải hiện tượng này thường xuyên hơn đấy.”

Khi họ ngồi đó nhìn Lancaster rời đi, vợ chồng nhà Henderson và con gái bước ra khỏi ngôi nhà và đi đến chiếc xe Nissan Sentra. Một lúc sau, họ lái xe đi mất.

Jamison liếc nhìn Decker đầy lo lắng suốt lúc anh dõi theo toàn bộ sự việc đó.

Ngồi ở ghế sau, Mars nói. “Trông họ giống như một gia đình hạnh phúc ghê.”

“Phải,” Decker nói. “Tôi mong họ hạnh phúc.”

Những ngón tay của Jamison cứ thấp thỏm gõ nhịp trên vô lăng xe.

Mars nói tiếp, “Vậy là nơi đây đã thành một ngôi nhà hạnh phúc rồi.”

Jamison ném cho Mars một cái nhìn sắc lẹm qua gương chiếu hậu trước khi quay ra nhìn Decker lần nữa.

“Một ngôi nhà hạnh phúc,” Decker khẽ nói trước khi gật đầu với Jamison.

Cô đạp chân ga và họ cùng rời đi.

Rời khỏi nơi này.

Hiện thời là vậy.

Thế nhưng Amos Decker sẽ còn quay lại.

Vì vô vàn lý do.

HẾT.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »