TRAMMEL, OHIO.
Decker chưa bao giờ tới nơi này, mặc dù nó chỉ cách Burlington hai giờ lái xe theo hướng tây nam. Khoảng cách thì không phải là xa, nhưng hầu hết quãng đường trên con đường độc đạo dẫn đến chỗ này là đường cao tốc của tiểu bang và đường nhánh ở vùng nông thôn.
Khu trung tâm của Trammel trông giống hệt bức ảnh thành phố quê hương anh, giống đến cả màu xám xịt và cái không khí tuyệt vọng đang bị xua tan đi nhờ vào những tia hi vọng le lói là một cửa hàng mới mở và móng của một tòa nhà đang được đào xới. Và cũng có cả những khuôn mặt trẻ trung bước đi trên vỉa hè, những chiếc xe đời mới đi lại trên đường.
Mitzi Gardiner sống ở một nơi mà Decker có thể gọi là khu cao cấp trong thị trấn. Tại đây có những căn nhà cũ rộng lớn nơi giới tinh hoa của Trammel từng sinh sống, và giờ đây là nơi những người mới phất lên tụ hội. Đó là những căn nhà lớn, xây bằng gạch với những ô cửa sổ nhỏ đã qua trăm năm tuổi, những thảm cỏ được tạo hình đẹp không tì vết với những hàng cây cao lớn và những bụi cây xanh, và thêm nhiều những tiểu cảnh trang trí hiện đại khác mà những người chủ mới thêm vào. Hầu hết các căn nhà đều được ây rào cổng chính và có những chiếc ô tô xa xỉ đậu trên lối vào uốn lượn.
Sau khi đi qua cánh cổng tự động được điều khiển từ xa, Decker tiếp tục tiến đến cửa chính của căn nhà, vừa đi anh vừa để ý những thảm cây cỏ được trồng ngăn nắp, mặc dù hoa đã tàn hoặc chết lụi khi thu sang đông tới. Các ô cửa sổ trong nhà sạch bóng, màu của tường gạch trông như mới được đánh sạch lại, cửa chính loại hai cánh như vừa được phủ một lớp sơn mới.
Tươm tất, đẹp đẽ, giàu có. Mọi thứ về Mitzi Gardiner đều đã đổi khác hoàn toàn so với cái hồi Decker mới biết đến cô ta. Ngày đó Mitzi là một kẻ nghiện ngập vô công rỗi nghề, một kẻ tội phạm vặt vãnh dám ăn trộm hoặc bán dâm cho bất kì ai để có tiền phục vụ cho thú nghiện của mình. Anh còn nhớ cô ta cao, gầy nhẵng, xanh xao, hai cánh tay đầy dấu chích của kim tiêm và cái vách ngăn mũi xiên vẹo vì hít ma túy. Hai con ngươi giãn nở, mọi cử động đều giật cục và gần như ngoài tầm kiểm soát. Một con người tàn tạ.
Anh gõ cửa và ngay lập tức nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần. Anh đã gọi điện trước. Cô ta biết là anh sẽ đến đây.
Người phụ nữ đứng trước mặt anh khoảng chừng bốn mươi tuổi, cao, dáng người đẹp, mái tóc vàng được tạo kiểu làm nổi bật độ phồng và nét quyến rũ. Cô ta mặc một chiếc váy màu xanh nhạt làm tôn dáng hông và hơi để lộ khe ngực, trên cổ đeo một chiếc dây chuyền đơn giản có viên ngọc lục bảo ở chính giữa, bên tay trái cô ta là chiếc nhẫn đính hôn có đính viên kim cương to và nhẫn cưới. Cách cô ta trang điểm và cả làn da đều đẹp hoàn hảo. Cái mũi trước đây từng lệch xiên vẹo giờ đây đã được chỉnh sửa lại hoàn toàn. Đồng tử không còn một dấu vết giãn nở nào. Hàm răng trắng đẹp đều đặn và chắc chắn đã được dán sứ veneer, bởi vì theo anh nhớ thì bộ răng của cô ta đã bị xám ngoét và sâu hỏng do thói nghiện ngập.
Chắc hẳn cô ta đã nhận ra sự ngạc nhiên của anh. “Cũng đã lâu rồi, Thanh tra Decker,” cô ta bình luận, đôi môi dày đầy đặn công lên thành một nụ cười tự mãn trước vẻ mặt sửng sốt của anh.
“Phải, đúng vậy. Tôi rất mừng khi thấy cô đã...”
“Làm lại cuộc đời? Phải, đúng là thế. Sau nhiều năm tháng sống giữa những lựa chọn sai lầm là những năm tháng tốt đẹp hơn nhiều. Anh vào nhà chứ?”
Cô dẫn anh vào trong và sau đó họ đi tới một phòng kính xây kiểu cổ điển ở phía sau, từ đây có thể trông ra bể bơi cùng khu sân sau có cây cối được cắt tỉa gọn gàng. Một người giúp việc mặc đồng phục bước vào phòng mang theo khay cà phê. Mitzi rót cà phê sau khi người giúp việc đã rời đi.
“Tôi đoán cô đã nghe về sự việc của cha cô trước khi tôi liên hệ, phải không?” Decker nói, tách cà phê đặt gọn trong bàn tay to lớn của anh.
“Đúng thế, tôi có xem trên bản tin,” cô nói.
“Là người thân gần nhất với ông ấy, có lẽ người ta sẽ liên lạc với cô để xác minh danh tính chính thức. Ý tôi là, chúng tôi đã biết đúng là ông ấy. Việc này chỉ là thủ tục thôi.”
“Tôi mong là mình không phải làm thế. Thực ra, tôi muốn mình sẽ không có can hệ gì đến việc này cả.”
“Ông ấy là cha ruột của cô mà.”
“Ông ấy đã sát hại bốn mạng người.”
“Ông ấy không còn người thân nào khác. Và còn vấn đề chôn cất nữa.”
“Chắc chắn họ phải có quy định nào đó cho việc ấy chứ, khi mà có người không đủ khả năng chi trả để chôn cất ấy. Họ không thể cứ thế hỏa táng ông ấy được à?”
Decker quét mắt nhìn quanh nội thất xa xỉ bên trong căn phòng vách kính. “Chắc là có, cho những người không có tiền.”
“Tôi biết, chắc chắn anh nghĩ tôi là một kẻ tồi tệ, Thanh tra Decker ạ. Nhưng sự thật là tôi đã không gặp lại cha mình từ lúc ông ấy vào tù vì giết hại bốn người.”
“Cô chưa từng tới đó thăm ông ấy à?”
“Sao tôi phải làm vậy?” Cô ghé sát hơn vào anh. “Tôi có một cuộc sống mới mà tôi phải thực sự vất vả mới có được. Brad, chồng tôi, không biết gì cả, không biết một mảy may gì về quá khứ của tôi. Tôi chuyển đi khỏi Burlington, thay đổi cách sống đổi tên họ một cách hợp pháp, học xong đại học, bắt đầu làm việc trong lĩnh vực tài chính, rồi gặp người chồng hiện tại của tôi. Chúng tôi kết hôn, giờ tôi là một bà mẹ nội trợ và tôi yêu thích cuộc sống này.”
Decker nhìn xung quanh. “Chồng cô làm nghề gì? Chắc là lương lậu tốt lắm.”
“Đúng vậy. Anh ấy tự điều hành một nền tảng giới thiệu việc làm cấp cao.”
“Cấp cao hả?”
“Giám đốc tập đoàn, luật và tài chính, công nghiệp sản xuất. Các vị trí ở thung lũng Silicon và các công việc liên quan đến công nghệ cao, vận động hành lang, công nghiệp quốc phòng và thậm chí cả các vị trí trong chính phủ. Anh ấy rất thành công.”
“Toàn những thứ ngoài tầm với của tôi.”
Mitzi dừng lại để nhấp một ngụm cà phê. “Vậy nên anh thấy đấy, tôi không hề mong muốn ghé thăm lại phần đó của cuộc đời mình. đồng thời tôi thực sự không hề muốn gia đình của tôi biết về... những năm tháng chật vật của bản thân. Thực ra, theo như những gì chồng tôi biết, tôi là một đứa trẻ mồ côi. Tôi đoán giờ thì tôi đúng là như vậy.”
“Tôi nhớ là mẹ cô qua đời trước cả khi cha cô được xét xử.”
“Tạ ơn Chúa! Nếu không thì có lẽ việc đó sẽ làm bà sụp đổ.”
“Cha cô có cố tìm cách liên lạc với cô không, cả khi còn trong tù lẫn sau khi ông ấy được thả?”
“Ông ấy có viết thư cho tôi khi còn ở trong tù. Nhưng tôi chưa từng viết thư hồi đáp. Sau khi chuyển đi, tôi không để lại địa chỉ nơi chuyển tiếp thư.”
“Còn sau khi ông ấy rời trại giam thì sao?”
“Tôi không biết. Tôi cứ ngỡ ông ấy sẽ ở trong tù đến hết đời.”
“Ai cũng tưởng thế. Bao gồm cả bản thân ông ấy.”
“Tại sao ông ấy được thả? Bản tin không nhắc tới.”
“Ông ấy mắc bệnh giai đoạn cuối. Tiểu bang không muốn thanh toán chi phí, rõ ràng là thế.”
Cô gật đầu nhưng không bình luận gì.
“Cô chắc chắn là ông ấy không cố tìm cách liên lạc với cô chứ?”
“Ông ấy không thể biết tôi ở đâu. Người ta nói đã có người sát hại ông ấy à? Các anh có chắc không phải là tự sát không? Anh nói là ông ấy sắp chết mà.”
“Không, không thể là tự sát. Tôi không thể nói cho cô biết lí do, nhưng hãy tin tôi về điều đó.”
Cô ngả người ra sau. “Thật kì lạ. Ai lại muốn sát hại ông ấy chứ? Đã nhiều năm lắm rồi.”
“Nhiều người ôm thù dai dẳng lắm.”
“Ý anh là mấy người vợ góa ư? Tên họ là gì ấy nhỉ?’
“Susan Richards và Rachel Katz.”
“Tôi đoán là các anh đã tìm đến họ rồi.”
“Đúng thế.”
“Rồi?”
“Chúng tôi vẫn đang tìm hiểu tiếp.”
“Vậy anh muốn gì ở tôi? Trên điện thoại anh chỉ nói là anh muốn nói chuyện. tôi không biết gì về vụ sát hại cha tôi cả.”
“Tôi muốn nói chuyện với cô về vụ án mạng mà ông ấy bị kết tội.”
“Tại sao?”
“Lỡ như không phải cha cô gây nên thì sao?”
Cả người cô chùng xuống. “Thật điên rồ. Tất nhiên ông ấy là thủ phạm rồi.”
“Sao cô biết chắc vậy?”
“Như anh mới nói đấy, ông ấy bị kết tội. Chính anh đã góp phần kết tội ông ấy. Dấu vân tay và DNA của ông ấy được tìm thấy trong căn nhà.”
“Cô có ngạc nhiên không nếu biết rằng ông ấy đã quay lại Burlington và tuyên bố là mình vô tội? Tằng ông ấy muốn tôi chứng minh việc đó.”
“Việc ấy có làm tôi ngạc nhiên không ấy à? Không. Nhưng tôi thấy chuyện anh nghiêm túc cân nhắc việc đó mới là đáng ngạc nhiên đấy.”
“Có lẽ đến cả bản thân tôi còn thấy ngạc nhiên nữa là. Nhưng ông ấy quay lại, nói rằng mình vô tội và rồi sau đó có kẻ nào đó đã sát hại ông ấy, trong cùng một ngày ư?”
“Như tôi đã noi, anh có hai kẻ tình nghi tiềm năng.”
“Hai người góa phụ. Cô có biết là họ vẫn sống ở Burlington không?”
“Sao tôi biết được.” Cô nói nhanh.
“Ồ, cô vừa nói rằng theo cô họ đáng được xếp trong danh sách kẻ tình nghi. Hai người ấy còn sống ở Burlington mới ra tay nhanh đến thế được.”
“Ồ, chắc là do tôi cứ nghĩ thế thôi.”
“Để tôi nói lại cho cô nghe về từng bước trong vụ án nhé, được không?”
“Chúng ta có nhất thiết phải làm việc này không? Tôi đã rất cố gắng để bỏ chuyện này lại phía sau.”
“Việc này thực sự rất quan trọng. Với lại sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”
Cô nhìn đồng hồ. “ Không được phép mất quá nhiều thời gian. Lát nữa chồng tôi và tôi sẽ ra ngoài ăn tôi. Thực sự tôi mong anh sẽ không còn ở đây khi anh ấy về. Sẽ mất công giải thích lắm.”
“Tôi sẽ khẩn trương nhất có thể.”
Cô thở dài, rót một tách cà phê nữa và ngả người ra sau, nhìn anh với vẻ chờ đợi.
“Hôm đó cha cô ra khỏi nhà vào khoảng ba giờ, theo lời cô nói.”
“Hình như là thế. Đã lâu lắm rồi.”
“Đó là lời khai của cô.”
Cô vẫy tay vẻ phớt lờ. “Thôi được, thế đi, sao cũng được.”
“Ngày hôm sau, họ phát hiện ra ông ấy vào buổi sáng sớm, đang đi bộ dọc theo một khu vực của thành phố mà tôi có thể miêu tả là một nơi khá nguy hiểm vào thời điểm đó.”
“Hình như thế.”
“Trước đó ông ấy đã bao giờ tới khu đó chưa?”
“Theo tôi biết là không.”
“Bản thân cô đã bao giờ tới khu vực đó chưa?”
Cô cau mày. “Sao cơ, có phải ý anh là khi tôi đi tìm mua thuốc hả? Tôi không chắc. Có thể.”
“Ông ấy có cơ hội nói cho chúng tôi biết chứng cứ ngoại phạm của mình nhưng lại không làm thế. Ông ấy nói rằng ông ấy chỉ đang đi bộ dưới mưa. Một điều mà không ai có thể làm chứng.”
Cô giơ rộng hai tay nhưng không nói gì.
“Trước đó chúng tôi đã tới nhà cô để tìm ông ây. Nhưng ông ấy không có ở nhà. Cô nói ông ấy đã ra ngoài.”
“Đúng là thế.”
“Ông ấy chưa từng nói cho cô biết ông ấy đi đâu à?”
“Không. Ngày đó chúng tôi không nói chuyện với nhau nhiều.”
“Thế nhưng cô vẫn quay về sống ở căn nhà đó.”
“Tôi làm gì còn chỗ khác để đi. Nghe này, hồi đó tôi là một kẻ nghiện ngập. Cả anh và tôi đều biết điều đó. Mẹ tôi đang hấp hối và cần được chăm sóc, ấy thế nhưng tôi thậm chí chẳng thể làm gì cho mẹ.”
“Vậy là cha cô đã chăm sóc cho bà ấy?”
Gardiner ngập ngừng.
“Lời khai của cô không hề đá động gì đến chuyện này.” Decker khơi gợi.
“Chúng tôi không phải lúc nào cũng có chung tiếng nói, nhưng cái gì đúng thì vẫn phải thừa nhận. Thực sự cha tôi đã chăm sóc cho mẹ tôi rất tận tình. Ông ấy làm bất cứ việc gì có thể. Sau khi ông ấy mất việc họ gần như khánh kiệt. Và cơn đau của mẹ rất tệ.” Cô bất giác rùng mình.
“Đêm hôm đó bà ấy đang phải truyền nước,” Decker nói. “Tôi nhớ có nhìn thấy.”
“Phải, ừm, quá nửa thời gian trong cái túi dung dịch truyền đó chẳng có thuốc giảm đau đâu. Họ không đủ tiền để mua. Cái lũ công ty bảo hiểm chó chết ấy.” Cô khựng lại, đặt một tay lên miệng, và nói tiếp. “Xin lỗi, nhưng với tôi đó vẫn là một câu chuyện khiến tôi đau đớn.”
“Vậy ra mẹ cô từng có bảo hiểm à?”
“Cho đến khi cha cô mất việc. Sau đó họ không có tiền để tiếp tục đóng bảo hiểm. Thêm nữa do ung thư là một tình trạng bệnh đã có từ trước. Thế nên dù sao họ cũng không thể mua thêm bảo hiểm khác được nữa.”
“Ông ấy xử trí ra sao?”
“Ông ấy làm đủ mọi công việc linh tinh kiếm được và dùng tiền lương để mua bất cứ thứ gì có thể từ các bác sĩ trong vùng.”
“Nhưng rồi sau đó ông ấy bị bắt và tạm giữ cho đến tận lúc xét xử. Sau đó thì sao?”
“Mẹ tôi đã phải chịu đau đớn khủng khiếp,” Gardiner nói, hai mắt cô ngấn nước. “Mẹ tôi chịu cơn đau quá kinh khủng mà tôi chẳng thể làm được gì giúp bà ấy.”
“Cho tới lúc bà ấy qua đời sao?”
“Phải. May mắn là chẳng bao lâu sau đó bà ấy ra đi trong giấc ngủ.” Cô lắc đầu. “Cả đời mình bà ấy đã rất vất vả.”
“Bà ấy làm nghề gì?”
“Bà ấy sinh ra gần Columbus. Bà thông minh nhưng không có cơ hội được học đại học. Bà làm việc ở trường Đại học bang Ohio. Làm trong căng-tin, hồi hai mươi tuổi.”
“Thật ra tôi đã từng chơi bóng bầu dục cho trường đó đấy.”
“Thật thế sao?” Cô đưa mắt nhìn khắp người anh. “Có vẻ tầm vóc cao lớn của anh đạt cho môn ấy. Rồi sau đó bà gặp cha tôi và họ kết hôn. Lúc đó ông đang làm việc ở một nhà máy sản xuất, tôi nghĩ chắc gần Toledo. Họ gặp nhau ở một cuộc hẹn hò giấu mặt, đó là theo lời mẹ kể cho tôi. Tiếng sét ái tình giữa Meryl và Lisa. Không lâu sau đó tôi được sinh ra đời.” Cô dừng lại. “Họ đã có một cuộc sống tươi đẹp. cho đến khi tôi lớn lên và phá hỏng mọi thứ.”
“Vì nghiện ngập à?”
Cô gật đầu. “Anh thấy đấy, họ đã cố gắng giúp tôi, nhưng tôi cứ tái nghiện mãi. Tôi thử đủ mọi cách, nhưng đều không hiệu quả. Tôi đã cố, nhưng thực sự khó phát rồ.”
“Đúng là rất khó, nhưng hãy ghi nhận những gì cô đã làm được. Cuối cùng cô đã bỏ được nó.”
“Vâng, đúng thế.”
“Cha cô có bao giờ nhắc đến nhà Richards không? Hoặc là David Katz?”
“Không, chưa bao giờ. Tôi thậm chí còn không biết làm thế nào mà ông ấy quen họ.”
“Ồ, có thể ông ấy không hề quen.”
“Ồ, vậy tại sao ông ấy lại tới căn nhà đó?”
“Khúc mắc là chỗ ấy, chẳng phải sao? Susan Richards và Rachel Katz cũng xác nhận là cả hai người họ cũng như chồng họ đều không quen ông ấy.”
“Vậy đó chỉ là một vụ trộm cắp ngẫu nhiên thôi à? Ông ấy chỉ cho xe đí loanh quanh...”
“Đi bộ. Ông ấy không có một chiếc xe nào khác ngoài chiếc xe đậu trước nhà cô suốt cả ngày và cho tới tận đêm. Chúng tôi đã xác nhận việc này với các nhân chứng trong khu dân cư cũ của gia đình cô.”
“Có thể ông ấy đã đánh cắp một chiếc xe khác,” cô nói.
“Cũng đúng. Nhưng ngoại trừ xe của David Katz, không ai nhìn thấy một chiếc xe nào khác tiến gần đến nhà Richards đêm hôm đó.”
“Chẳng phải đêm hôm ấy mưa như trút nước sao? Làm gì có ai dám khẳng định chắc chắn là họ không nhìn thấy một chiếc xe đi qua chứ.”
“Cũng hợp lý. Hãy kể cho tôi nghe về lúc phát hiện ra món hung khí giấu ở nhà cha mẹ cô.”
“Anh muốn hỏi gì?”
“Nó được tìm thấy đằng sau tấm lát tường trong tủ quần áo của cha mẹ nhỉ?”
“Đúng thế. Rồi sao?”
“Cô có biết về tấm lát tường đó không?”
“Không. Tôi chưa từng mở tủ quần áo của họ. Tôi không có lí do gì để làm việc đó cả.”
“Người phát hiện ra là một trong số các kĩ thuật viên, phải không?”
“Tôi nghĩ vậy.”
“Cô có mặt ở đó chứ?”