Chuộc Tội

Lượt đọc: 12356 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

ĐÓ LÀ CĂN BUỒNG GIAM mà Decker từng giở trò dối trá, giả vờ làm luật sư, để được vào nhằm giáp mặt tên phạm nhân thừa nhận đã sát hại gia đình anh.

Anh không biết có phải bọn họ chọn buồng giam này cho anh là cố tình hay không, nhưng anh không tin đây chỉ là sự trùng hợp. Rõ ràng có người đang muốn gửi một thông điệp đến anh.

Cảnh sát chờ đợi anh tại căn nhà cũ của gia đình Hawkisn là dấu hiệu đầu tiên. Anh được đọc cho nghe quyền Miranda vì tội can thiệp vào quá trình điều tra của cảnh sát là dấu hiệu thứ hai, mang tính cảm tính hơn.

Nhưng Decker là một con người kiên nhẫn cao độ. Anh tựa lưng lên bức tường gạch bê tông và chờ đợi. Họ biết anh ở đâu. Tới một thời điểm nào đó họ sẽ tìm đến anh, bởi như hiện giờ anh không thể tìm đến họ được.

Một giờ sau, một bóng dáng khá bất ngờ xuất hiện trước những chấn song.

Điều đáng khen là Sally Brimmer trông chẳng lấy gì làm hả hê khi nhìn thấy anh trong buồng giam.

Anh ngước mắt lên nhìn cô ta.

“Chào cô Brimmer. Một ngày tốt lành chứ hả?”

“Hiển nhiên là tốt hơn cái ngày hôm nay của anh.”

“Tôi chẳng thể tranh cãi gì hơn.”

Cô ta tiến sát lại chỗ song sắt và nói bằng một giọng khá nhỏ, “Tại sao anh cứ phải cố thế nhỉ? Anh biết Blake ghét anh mà.”

“Tôi không quan tâm anh ta có ghét tôi hay không? Tôi có việc phải làm và tôi sẽ hoàn thành nó.”

“Nhưng anh đâu còn là người của lực lượng cảnh sát nữa đâu. Đây đâu phải việc của anh.”

“Nó là việc của tôi nếu tôi đã giúp sức đẩy một người đàn ông vô tội vào tù.”

“Anh thực sự tin rằng ông ta vô tội sao?”

“Nói thế này cho dễ hiểu nhé: Tôi hiện có nhiều nghi ngờ đối với tội lỗi của ông ấy hơn trước đây.”

“Được thôi, nhưng làm thế có nghĩa lý gì không? Ông già đó chết rồi mà.”

“Việc này rất có ý nghĩa đối với tôi. Có nghĩa lý đối với kí ức về ông ấy. Ông ấy có một cô con gái, cô ấy nghĩ rằng cha mình đã sát hại bốn mạng người.”

Hai má Brimmer đỏ gay. “Tôi thực sự rất ghét anh vì lần đó đã lừa gạt tôi.”

“Tôi nhận toàn bộ trách nhiệm về việc đó. Tôi không muốn chỉ vì hành động của bản thân tôi mà cô phải chịu thiệt thòi.”

“Tôi biết gã đó đã góp phần sát hại gia đình anh. Tôi... tôi đã rất bất ngờ khi anh không giết chết hắn trong phòng giam.”

“Tôi không dám chắc chính hắn là thủ phạm. Thật ra, tôi đã có những mối hoài nghi.” Anh ngừng lại. “Tôi phải đảm bảo mọi thứ thật chắc chắn trước đã, cô Brimmer ạ. Con người của tôi là vậy.”

“Tôi hiểu rồi. tôi nhắc lại chuyện đó chỉ bởi vì...” Giọng cô ta lạc đi và cô ta liếc nhìn xung quanh với vẻ bồn chồn. “Bởi vì nếu tôi rơi vào trường hợp như anh thì tôi cũng sẽ làm điều tương tự.”

Anh đứng dậy và tiến đến hàng song sắt ngăn cách giữa hai người họ. “Cô giúp tôi việc này được không?”

Cô ta lùi lại một bước, trông có vẻ dè chừng. “Chuyện gì?”

“Tôi cần xem qua tài liệu vụ sát hại nhà Richards và Katz.”

“Nhưng tôi tưởng anh xem rồi chứ. Hôm đó tôi nhìn thấy người mang hộp tài liệu vào phòng họp rồi mà.”

“Tôi bận đi gặp nhân chứng tiềm năng và chưa kịp xem tài liệu trước khi, ừm, trước khi dừng chân tại đây.”

“Nhưng chắc hẳn anh đã đọc hết mọi tài liệu cả từ hồi sự việc xảy ra rồi chứ.” Cô ta liếc nhìn lên trán anh. “Tôi nghe nói anh không thể quên bất cứ chuyện gì mà.”

Giờ đến lượt Decker lùi lại một bước và tránh ánh mắt của cô. “Ngày đó tôi không hề đọc hết tất cả tài liệu. Đặc biệt là báo cáo bệnh lý.”

“Tại sao?”

“Tôi không phải làm chứng chuyện đó. Đó là việc của bác sĩ pháp y.”

Trông cô ta có vẻ không tin cho lắm.

Cuối cùng anh nhìn cô ta và nói, “Tôi đã phạm sai lầm, cô Brimmer ạ. Đó là vụ án đầu tiền của tôi với tư cách thanh tra án mạng. Gần như ngay từ lúc bắt đầu điều tra, tôi đã nghĩ Hawkins là thủ phạm. Thế nên tôi đã không nâng lên đặt xuống và cân nhắc mọi chi tiết cho thật kĩ càng.

Thật bất ngờ, cô ta mỉm cười trước lời nói này.

“Sao vậy?” Anh nói, phản ứng lại trước vẻ mặt của cô.

“Việc ấy thật ra lại khiến tôi thấy thoải mái.”

“Sao lại vậy?”

“Tôi đã từng cho rằng anh không bao giờ mắc lỗi, hệt như một cái máy vậy. Giờ tôi biết thật ra anh rất là con người.”

“Thật ra còn phụ thuộc vào người cô hỏi là ai. Cô lấy tài liệu cho tôi được chứ?”

“Chắc là tôi có thể sao in vài bản. Nhưng tôi không thể mang chúng vào đây cho anh.”

“Tôi sẽ không ở trong này lâu nữa đâu.”

Đôi lông mày của cô ta nhíu lại. “Sao anh biết được?”

“Có một thứ được gọi là điều trần để xin tại ngoại. Đại loại thì nó là một thủ tục mang tính bắt buộc.”

“Anh có luật sư rồi à?”

“Không có, nhưng thế cũng không sao.”

“Anh chắc chứ?”

“Khá chắc.”

“Blake sẽ không nương tay đâu.”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ là anh ta sẽ nương tay.”

“Tôi đoán anh đang tự hỏi tại sao tôi... ý tôi là... anh ấy và tôi...”

“Đó không phải việc của tôi. Và tôi không phán xét ai cả. Tôi không có quyền.”

“Tôi cảm kích vì điều đó.”

“Nhưng tôi sẽ cho cô một lời khuyên. Tôi đã từng có một cô con gái.”

“Tôi biết,” cô ta nói, nhìn có vẻ đau khổ.

“Nếu con bé có cơ hội trưởng thành, tôi sẽ không bao giờ để nó lại gần Blake Natty. Lời tôi nói không biết có ích gì với cô hay không, nhưng hắn đang có vọe mà còn qua lại với cô là quá đủ để cô biết con người hắn ta như thế nào rồi.”

Brimmer buồn bã nhìn anh, rồi quay người và nhanh chóng rời đi.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »