“RƯỢU VANG NHÉ?”
Rachel Katz mặc quần âu màu đen, áo sơmi trắng và đi giày cao gót. Mái tóc của cô ta được tết cao cầu kì kiểu Pháp. Lúc này là gần chín giờ. Cô ta xếp lịch hẹn gặp họ sau giờ làm việc tại căn hộ có gác xép của mình. Cô ta giơ một chai Cabernet đã bật nắp.
Decker từ chối, nhưng Mars đồng ý lời mời. Cô ta rót ra một ly và đưa cho anh. Cô ta quay lại bàn lấy một ly cho mình.
“Vậy là anh và Decker làm việc cùng nhau à?”
“Không, tôi chỉ tới đây thăm anh ấy thôi,” Mars nói, nhấp một ngụm rượu rồi ngồi xuống cạnh cô ta trên sofa. Decker ngồi đối diện với họ.
Cô ta ngả người ra sau, bắt tréo chân, uống một hớp rượu và nói, “Ồ, thật tiếc khi chuyến thăm của anh lại trùng hợp gặp phải một vụ giết người. Được rồi, tôi giúp được gì cho các anh đây?”
“Trông như cô chuẩn bị đi đâu đó,” Decker nói. “Tôi hi vọng chúng tôi không phiền cô.”
“Tôi chuẩn bị ra ngoài, nhưng phải một lúc nữa.” Cô ta liếc nhìn sang Mars. “Đó là một câu lạc bộ đêm mới mở do tôi đồng sở hữu. Tôi ghé qua kiểm tra xem hoạt động thế nào. Quan trọng lắm. Anh đi câu lạc bộ đêm nhiều chứ hả?”
“Ồ, nhiều. Thị trường ở D.C. sôi động lắm. Tôi dạo này đang tập tành đầu tư bất động sản ở đó.” Anh liếc nhìn Decker và nói tiếp, “Thậm chó tôi còn đang nghĩ đến chuyện mở một quán bar có sàn nhảy.”
“Ồ, vậy thì hân hạnh mời anh đi cùng tôi tối nay. Đây không phải D.C., nhưng chúng tôi đã đầu tư rất nhiều trí óc vào mô hình kinh doanh này và cả thiết kế quán nữa. Có thể anh sẽ thấy gì đó hữu ích cho dự án của mình.”
“Cảm ơn cô, có lẽ tôi sẽ nhận lời,” Mars nói và liếc nhanh sang Decker một lần nữa.
“Chắc cô đã nghe qua tin về Susan Richards rồi,” Decker nói. “Tôi biết báo chí đã đưa tin sáng nay.”
Katz cau mày, thôi bắt chéo chân, và rướn người lên trước. “Thật sự khủng khiếp. Tự kết liễu mạng sống của mình như vậy. Không thể hiểu nổi. Nhưng tôi đoán nếu đúng là cô ấy đã sát hại Meryl Hawkins thì...?”
“Vậy cô nghĩ cô ấy là thủ phạm sao?” Decker hỏi.
“Tôi không thể biết chắc được, đúng không? Nhưng mọi chuyện có vẻ như khá rõ ràng rồi.”
“Và cô đang ở cùng Earl Lancaster vào thời điểm Hawkins bị sát hại?”
“Đúng vậy, như anh đã nói với anh, và tôi dám chắc anh ấy đã khẳng định điều đó.”
“Thật ra vì lí do đó mà vợ anh ấy đã phải rút khỏi cuộc điều tra,” Decker nói. Anh dừng lại, chờ đợi phản ứng của cô ta trước thông tin này.
“Tôi nghĩ tôi cso thể hiểu được,” cô ta nói. “Giống như trong một tập phim Law anh Order hay đại loại thế.”
“Đại loại thế,” Decker nói. “Cái đêm chồng cô bị sát hại, cô nói cô không biết vì sao anh ấy lại tới gặp Don Richards? Thậm chí còn không biết là chồng mình đang qua lại với anh ta?”
“Đúng thế.”
“Thường thì cô có nắm được lịch trình của chồng mình không?”
“Phần lớn là có. Nhưng không phải lúc nào cũng biết. Đặc biệt là những kế hoạch vào phút chót. Anh ấy có văn phòng và thư kí. Cô ta sẽ nắm được lịch trình của anh ấy.”
“Chà, tôi không giúp gì được cho anh rồi. tôi không biết tại sao anh vẫn tiếp tục vương vấn chuyện này. Hawkins đã giết người. Tội danh được thành lập rõ rành rành khi xét xử. Lúc này, tôi không thể biết được kẻ nào đã sát hại ông ta, nhưng dựa theo những gì đang diễn ra, rất có thể đó là người phụ nữ đã biến mất và rồi sau đó được phát hiện đã tử vong do tự sát.” Cô ta nhấp thêm một ngụm rượu. “Thật lòng mà nói, tôi ngưỡng mộ cô ấy. Chí ít cô ấy có đủ can đảm kết liễu gã đó. Tôi thì không.”
“Ồ, chúng ta đâu biết có phải là cô ấy làm hay không.”
Katz xua tay với vẻ không quan tâm. “Sao cũng được. Đó là việc của các anh. Còn gì nữa không?”
“Chẳng hay cô có quen biết Mitzi Gardiner không?”
Katz làm ra vẻ mặt khó hiểu. “Mitzi Gardiner nào?”
“Có thể cô từng biết cô ta với cái tên Mitzi Hawkins.”
“Chúa ơi, ý anh là con gái của ông ta sao?”
“Đúng thế.”
“Không, tôi không quen cô ta. Thế quái nào mà tôi lại quen biết cô ta được chứ?”
“Có thể cô đã từng thấy cô ta ở phiên xét xử. Cô ta phải ra tòa làm chứng.”
“Không, tôi không nhớ gì cả. Nhưng tôi nhớ có một số nhân chứng khác, trong đó có anh, từng nhắc đến cô ta. Tôi thậm chí còn chẳng dám chắc cô ta trông thế nào.”
“Ồ, ngoại hình của cô ta đã thay đổi rất nhiều so với hồi đó. Theo chiều hướng tốt hơn. Cô ta đã làm lại cuộc đời.”
“Ồ, mừng cho cô ta. Có cha là một kẻ sát nhân thì cuộc sống chẳng thể nào dễ dàng được.”
“Vậy là cô chưa bao giờ nói chuyện hoặc tiếp xúc với cô ta?”
“Chưa bao giờ.”
“Cô ta đang sống ở Trammel. Một nơi rất đẹp. Rất giàu có. Cô ta có một đứa con.”
“Mừng cho cô ta. Tôi cũng đã từng muốn có con.”
Mars nói, “Cô vẫn còn trẻ. Chưa quá muộn đâu.”
Katz mỉm cười với anh. “Anh thật tử tế quá, nhưng tôi nghĩ cơ hội đó đã qua rồi.” Cô ta quay lại với Decker. “Còn gì nữa không?”
“Cô có nói chuyện với chồng mình vào hôm anh ấy mất không?”
“Chắc chắn là có. Chúng tôi ngủ cùng nhau và thức dậy cùng nhau. Có lẽ là cùng uống cà phê trước khi rời nhà sáng hôm đó.”
“Ý tôi là sau đó. Trong suốt cả ngày?”
“Thực sự tôi không thể nhớ lại được nữa. Đã lâu lắm rồi.”
“Nhưng anh ấy không nhắc gì đến chuyện sẽ gặp Richards à?”
“Không. Tôi đã nói với anh rồi.”
“Tôi chỉ đang xác minh lại đôi điều thôi.”
“Sao tôi cứ cảm thấy là anh đang cố bắt bẻ tôi thế nhỉ?” Cô ta nói bằng giọng gay gắt. “Như thế là rất không hay, nhất là vì tôi chẳng có gì phải giấu diếm cả.”
“Tôi chỉ đang cố tìm hiểu xem mọi chuyện đã xảy ra như thế nào.”
Katz uống nốt ly rượu của mình bằng một hơi dài rồi đặt cái ly đã cạn xuống bàn. “Ồ, để tôi giúp anh nhé. Hawkins sát hại chồng tôi cùng ba người nữa. Sau đó Susan Richards sát hại ông ta rồi tự sát. Vụ án thế là khép lại. Vậy đó, có khó khăn gì đâu.”
Cô ta đứng dậy và cúi nhìn Mars. “Chúng ta cùng đi uống gì đó trước khi tới câu lạc bộ được không? Tôi biết một chỗ này.”
Mars đứng dậy. “Nghe được đấy.”
“Melvin, chúng ta có việc cần làm đã, rồi anh có thể tới đó gặp cô ấy sau,” Decker nói.
Mars nhìn Katz. “Cô không phản đối chứ?”
“Hoàn toàn không.” Cô ta ghi địa chỉ lên một mảnh giấy và đưa nó cho Mars. “Tôi nghĩ tối nay chúng ta sẽ rất vui đấy, anh Mars ạ.”
“Cứ gọi tôi là Melvin.”
“Nhớ là bàn chuyện công việc thôi đấy nhé,” Decker nói bằng giọng đùa cợt.
“Tôi là con người của công việc,” Katz nói. “Tối nay bạn của anh sẽ thấy.”
Trên đường quay trở lại chỗ ô tô, Mars nói, “Chúng ta phải làm gì?”
“Chúng ta sẽ đặt máy nghe lén cho anh.”
“Còn anh sẽ ở đâu?”
“Ngay bên ngoài, nghe lén.”
“Anh có chắc anh làm việc này là vì vụ án, chứ không phải để canh chừng tôi không làm trò gì bậy bạ với người phụ nữ đó chứ?”
“Có thể là cả hai, Melvin ạ. Có thể là cả hai.”